Đêm buông xuống Thăng Long một cách tàn nhẫn, mang theo không chỉ bóng tối mà còn cả một cơn bão kinh hoàng. Tiếng gió gào thét như một linh hồn oan nghiệt bị xiềng xích, uốn lượn qua từng mái ngói cong, từng bức tường cung điện cổ kính, luồn lách qua từng khe cửa hẹp, tạo nên những âm thanh ghê rợn, rít lên từng hồi dài, báo hiệu một điềm chẳng lành. Tiếng mưa trút xuống như thác đổ, nặng hạt, dữ dội, không ngừng nghỉ, vỗ vào cửa kính, vào những phiến đá lạnh lẽo trong cung, tạo nên một bản giao hưởng hoang dại, đầy bi thương của thiên nhiên. Sấm chớp giật liên hồi, xé toạc màn đêm đen kịt, hắt lên những hình ảnh chập chờn của cung điện, của những cây cổ thụ đang oằn mình trong gió, như những lời tiên tri về một cơn đại hồng thủy sắp ập đến.
Trong chính điện Càn Nguyên, nơi đáng lẽ phải là chốn an lành nhất, Trần Cảnh, vị vua trẻ mười một tuổi, đang thao thức trên long sàng. Chiếc chăn gấm thêu rồng phượng, vốn dĩ phải mang lại sự ấm áp và an yên, giờ đây trở nên lạnh lẽo và nặng trĩu như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cậu. Từng tiếng gió hú qua khe cửa, từng tiếng sấm nổ vang trời, đều như những nhát búa tạ giáng thẳng vào tâm trí non nớt của cậu bé, khiến cậu không tài nào chợp mắt được.
Trần Cảnh nằm nghiêng mình, đôi mắt mở to trong bóng tối, nhìn lên trần nhà cao vút, nơi những bức rồng vàng uốn lượn như đang sống dậy trong ánh chớp loé nhoáng, như đang cười nhạo sự bất lực của cậu. Cậu bé cảm thấy một sự bất an sâu sắc, một nỗi lo lắng vô hình đang gặm nhấm tâm can. Mặc dù cậu còn quá nhỏ để hiểu hết những biến động chính trị đang diễn ra xung quanh mình, nhưng bản năng mách bảo cậu rằng có điều gì đó không ổn, một mối nguy hiểm khôn lường đang cận kề.
Cậu nhớ lại khuôn mặt đầy nước mắt của Lý Chiêu Hoàng đêm hôm ấy, nhớ cảm giác lạnh lẽo của ấn ngọc khi đặt vào tay mình. Cậu nhớ ánh mắt sắc lạnh như dao của Trần Thủ Độ, người chú họ, kẻ luôn bao quanh cậu bằng sự kiểm soát ngột ngạt. Tiếng gió hú bên ngoài như tiếng gào khóc của Chiêu Hoàng, tiếng sấm nổ như tiếng giận dữ của Trần Liễu, và tiếng mưa rơi như những giọt nước mắt của nhân gian. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng trong tâm trí cậu. Cậu là vua, nhưng cậu không có quyền quyết định gì. Cậu là vua, nhưng cậu lại cảm thấy mình là tù nhân của chính cung điện này, của chính số phận này. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào, khiến toàn thân cậu run rẩy, dù không phải vì lạnh giá.
Trong lúc đó, cách đó không xa, tại phủ Nhiếp chính, Trần Thủ Độ vẫn thức. Ánh đèn lồng trong thư phòng của hắn sáng rực, chiếu rõ khuôn mặt khắc khổ, đầy vẻ mưu lược và tham vọng. Hắn ngồi giữa đống quân cơ, từng bản đồ, từng chiếu chỉ được trải rộng trên mặt bàn, những nét mực đen nhánh in sâu vào từng trang giấy, như những mệnh lệnh tuyệt đối đang được ban hành. Hắn miệt mài đọc, miệt mài suy tính, đầu óc hắn như một cỗ máy không ngừng nghỉ, vận hành liên tục để tính toán mọi đường đi nước bước, mọi khả năng có thể xảy ra.
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tiếng mưa đập vào mái hiên, không thể làm hắn xao nhãng. Đối với hắn, những âm thanh của bão tố tự nhiên chỉ là nền cho những cơn bão lớn hơn, những cơn bão chính trị mà hắn đang tạo ra hoặc chuẩn bị đối mặt. Ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ Đại Việt, nơi những đường biên giới, những con sông, những ngọn núi được vẽ chi chít. Hắn là người điều khiển ván cờ này, và hắn không chấp nhận bất kỳ sai lầm nào.
Có một vẻ đắc thắng loé lên trong đôi mắt hắn, một sự thỏa mãn âm thầm khi nhìn lại những gì mình đã đạt được: nhà Lý đã lụi tàn, Trần Cảnh đã lên ngôi, và quyền lực tối thượng nằm gọn trong tay hắn. Nhưng vẻ đắc thắng ấy chỉ thoáng qua, nhường chỗ cho sự cảnh giác tột độ. Hắn biết, ngai vàng dù đã vững, nhưng vẫn còn đó những mầm mống phản kháng, đặc biệt là từ Trần Liễu. Tiếng gió hú bên ngoài có vẻ như mang theo tiếng gầm thét của kẻ đang nung nấu ý định báo thù, tiếng bước chân thầm lặng của những kẻ đang âm thầm tập hợp lực lượng. Hắn không thể lơ là. Hắn đã gửi đi mật thám khắp nơi, đã ra lệnh tăng cường canh gác, đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Đối với hắn, đêm nay không phải là đêm để ngủ yên, mà là đêm để tính toán, để chuẩn bị, để sẵn sàng đối đầu với mọi sóng gió sắp tới. Mùi hương trầm lạnh lẽo trong phòng, tưởng chừng để tĩnh tâm, nhưng lại càng khiến đầu óc hắn thêm tỉnh táo, thêm sắc bén.
Trong lúc đó, cách kinh thành Thăng Long không xa, tại căn hầm bí mật dưới lòng đất Vũ Ninh, Trần Liễu cũng không ngủ. Hắn ngồi đó, bên một ngọn đèn dầu leo lét, không khí đặc quánh mùi sắt và bùn đất. Thanh gươm của ông nằm trên đùi, lạnh lẽo và sáng loáng dưới ánh đèn yếu ớt. Ông dùng một miếng vải mềm, miệt mài mài lưỡi gươm, từng đường mài dứt khoát, chậm rãi, tạo ra những tiếng "xoẹt, xoẹt" khô khốc, xé tan sự tĩnh lặng của căn hầm. Mùi dầu và mùi kim loại nóng lên, hòa vào không khí, như mùi của một trận chiến sắp xảy ra.
Khuôn mặt Trần Liễu hiện rõ vẻ kiên nghị, đôi mắt ông đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt ấy lại rực cháy một ngọn lửa của ý chí, của niềm tin vào sự báo thù. Ông không còn vẻ hoang dại của đêm huyết thề bên sông Đuống, thay vào đó là sự trầm tĩnh đáng sợ của một người đã lên kế hoạch tỉ mỉ và sẵn sàng thực hiện nó đến cùng. Mỗi đường mài gươm của ông đều như một lời nhắc nhở về mối nhục phải rửa, về lời thề máu đã khắc sâu vào xương tủy.
Tiếng gió hú bên ngoài, tiếng mưa đập vào vách hầm, đối với Trần Liễu, không phải là âm thanh của sự sợ hãi, mà là âm thanh của sự đồng điệu. Nó như tiếng gào thét của chính nỗi hận trong lòng ông, tiếng réo gọi của số phận, thúc giục ông hành động. Ông cảm nhận được sự căng thẳng đang lan tỏa trong không khí, không chỉ ở Thăng Long, mà cả ở Vũ Ninh, nơi những người thuộc hạ của ông đang âm thầm chuẩn bị, chờ đợi lệnh. Ông biết, cuộc đối đầu này là không thể tránh khỏi. Nó là kết quả tất yếu của những tham vọng không đáy của Trần Thủ Độ, và cũng là sự bùng nổ của nỗi uất hận đã tích tụ bấy lâu nay.
Trần Liễu đã sẵn sàng. Lưỡi gươm dưới tay ông sáng lên, phản chiếu ánh đèn dầu, như một tia hy vọng, một lời hứa về sự giải thoát. Ông tưởng tượng ra cảnh mình vung thanh gươm này, chém đứt mọi xiềng xích của sự bất công, lật đổ kẻ nhiếp chính tàn bạo, và đòi lại công bằng cho bản thân, cho gia tộc, và cho cả giang sơn. Nỗi căm hờn đã biến thành sức mạnh, sự phẫn uất đã trở thành ý chí.
Đêm mưa gió bão bùng ấy, ba con người, ba số phận, ba luồng cảm xúc khác nhau, nhưng cùng thao thức dưới một bầu trời. Trần Cảnh với nỗi bất an và sợ hãi, Trần Thủ Độ với sự đắc thắng nhưng đầy cảnh giác, và Trần Liễu với ý chí báo thù nung nấu. Giấc ngủ không yên của họ là điềm báo cho những biến cố lớn lao sắp ập đến, những biến động sẽ làm rung chuyển cả Đại Việt, thay đổi vận mệnh của một triều đại, và khắc sâu tên tuổi của họ vào trang sử. Sóng ngầm đang cuộn trào dưới lòng Thăng Long, và cơn bão đã đến.
Giữa đêm bão táp, khi màn đêm Thăng Long bị xé toạc bởi những tia sét và tiếng sấm rền, những linh hồn không ngủ của cung cấm và phủ nhiếp chính đang trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau.
Trần Cảnh, trong cung Càn Nguyên, cảm thấy như toàn thân mình bị trói buộc bởi một sợi dây vô hình, siết chặt từng hơi thở. Cậu bé nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ đang nhảy múa trong tâm trí, nhưng vô ích. Tiếng gió rít qua các ngọn cây cổ thụ trong vườn thượng uyển như những lời nguyền rủa, tiếng mưa đập vào mái ngói rêu phong như tiếng trống trận dồn dập, và mỗi tia chớp lóe lên qua khung cửa sổ đều hắt lên một khuôn mặt của nỗi sợ hãi, nỗi bất lực mà cậu phải đối mặt hàng ngày. Cậu bé trùm chăn kín đầu, cố gắng tạo cho mình một thế giới riêng, nơi cậu có thể thoát khỏi thực tại tàn nhẫn này. Nhưng ngay cả trong màn đêm đen kịt của chiếc chăn, hình ảnh của Trần Thủ Độ vẫn hiện hữu, với ánh mắt sắc lạnh và nụ cười khó đoán, như một bóng ma không ngừng ám ảnh. Trần Cảnh ước gì mình có thể trở lại là một cậu bé bình thường, không gánh nặng vương miện, không bị giam hãm trong chiếc lồng vàng. Cậu muốn được tự do chạy nhảy trên những con đường làng, nghe tiếng chim hót, ngửi mùi hoa cỏ, chứ không phải mùi trầm hương và mực tàu đặc quánh trong chính điện. Nỗi cô đơn và sự sợ hãi đã biến cậu thành một cái bóng, một con rối vô hồn trên ngai vàng.
Trong khi đó, tại phủ Nhiếp chính, Trần Thủ Độ lại cảm thấy một sự hưng phấn lạ thường. Tiếng bão tố bên ngoài không làm hắn lo lắng, mà trái lại, nó càng kích thích sự tỉnh táo và nhạy bén trong hắn. Hắn không chỉ nhìn nhận cơn bão là một hiện tượng tự nhiên, mà còn coi nó như một điềm báo cho những biến động lớn sắp tới, những biến động mà hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt. Hắn đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Ánh chớp xé ngang trời, soi rõ khuôn mặt hắn, từng đường nét khắc khổ, từng nếp nhăn trên trán đều thể hiện sự quyết đoán và tàn nhẫn. Hắn cảm thấy mình như một vị thần đang điều khiển định mệnh của cả một vương triều.
Hắn nhớ lại những ngày tháng đầu tiên của cuộc binh biến, khi nhà Lý sụp đổ và hắn từng bước nắm lấy quyền lực. Hắn đã không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn, từ thao túng, đe dọa đến thanh trừng, để loại bỏ những chướng ngại vật trên con đường của mình. Hắn tin rằng, để xây dựng một triều đại hùng mạnh, cần phải có một nền móng vững chắc, và hắn chính là người sẽ đặt nền móng đó, bằng bất cứ giá nào. Hắn không quan tâm đến những lời oán thán, những giọt nước mắt của kẻ yếu thế. Đối với hắn, quyền lực là tất cả, và chỉ có quyền lực mới có thể mang lại sự ổn định và thịnh vượng cho Đại Việt.
Trần Thủ Độ quay lại bàn, tiếp tục lật dở những tấu sớ, những bản báo cáo tình báo. Hắn đã nhận được tin tức về những hoạt động bất thường ở Vũ Ninh, về việc Trần Liễu đang âm thầm tập hợp lực lượng. Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi hắn. Hắn đã lường trước điều này. Hắn biết Trần Liễu không phải là kẻ dễ dàng cam chịu. Nhưng hắn tự tin vào sự chuẩn bị của mình. Mạng lưới mật thám của hắn đã được thiết lập chặt chẽ, các cửa ngõ Thăng Long đã được bố trí quân lính dày đặc, và các tướng lĩnh trung thành đã được đặt vào những vị trí quan trọng. Hắn sẵn sàng nghênh chiến, sẵn sàng dập tắt bất kỳ mầm mống phản kháng nào, dù là từ chính người anh trai của mình.
Trong khi đó, cách kinh thành không xa, trong căn hầm bí mật ở Vũ Ninh, Trần Liễu cũng đang đối mặt với đêm bão táp. Nhưng khác với sự sợ hãi của Trần Cảnh hay sự cảnh giác của Trần Thủ Độ, ông lại cảm thấy một sự bình yên đến lạ thường. Tiếng gió gào thét, tiếng mưa rơi như tiếng trống trận, tiếng sấm nổ như tiếng kèn hiệu lệnh, tất cả đều trở thành nguồn động lực, nguồn cảm hứng cho ý chí báo thù đang sục sôi trong ông. Ông tin rằng, đây là lúc để hành động, là lúc để rửa mối nhục, là lúc để đòi lại công bằng.
Trần Liễu vuốt ve thanh gươm đang nằm trên đùi, lưỡi gươm đã được mài sắc bén, sẵn sàng cho cuộc chiến. Ông nhớ lại lời thề máu đêm hôm ấy, nhớ lại hình ảnh Lý Chiêu Hoàng bật khóc, nhớ lại cảm giác bất lực khi bị cướp đi mọi thứ. Nỗi hận ấy đã trở thành một ngọn lửa, đốt cháy mọi sợ hãi, mọi do dự trong ông. Ông không chiến đấu vì quyền lực, mà ông chiến đấu vì danh dự, vì công lý, vì những gì đã bị cướp đoạt một cách tàn nhẫn.
Ông nhìn xung quanh căn hầm, nơi những người thuộc hạ của ông đang âm thầm chuẩn bị. Ánh mắt họ cũng rực cháy một ngọn lửa tương tự. Họ là những người đã mất đi tất cả, những người không cam tâm sống dưới ách đô hộ của kẻ nhiếp chính tàn bạo. Họ tin tưởng vào Trần Liễu, và sẵn sàng hy sinh vì ông, vì mục tiêu chung. Trần Liễu cảm thấy một sự tự hào dâng trào trong lòng. Ông không đơn độc. Ông có những người đồng chí, những người anh em sẵn sàng cùng ông sống chết.
Tiếng nước nhỏ giọt từ vách hầm, tiếng gió lùa qua khe cửa, tất cả đều trở thành âm thanh của sự sống, của sự chuẩn bị. Trần Liễu không ngủ, và ông biết rằng, trong đêm nay, hàng ngàn người lính của ông cũng không ngủ. Họ đang chờ đợi lệnh, chờ đợi khoảnh khắc để bùng nổ, để tấn công vào Thăng Long, lật đổ sự thống trị của Trần Thủ Độ.
Đêm đó, ba con người, ba số phận, ba luồng suy nghĩ khác nhau, cùng thao thức dưới một bầu trời đầy bão tố. Trần Cảnh run rẩy trong nỗi sợ hãi và bất lực. Trần Thủ Độ tự tin và cảnh giác, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Và Trần Liễu kiên định với ý chí báo thù, sẵn sàng bùng nổ. Giấc ngủ không yên của họ là điềm báo cho một chương mới của lịch sử Đại Việt, một chương đầy máu và nước mắt, nhưng cũng đầy anh hùng và sự thay đổi. Sóng ngầm đã lên tới đỉnh điểm, và cơn bão đã thực sự đến, mang theo số phận của cả một vương triều.