HỒI 21: TIỆC NGỰ SỬ HÀM OAN

Khi những ngày đông giá lạnh dần nhường chỗ cho hơi ấm của mùa xuân, kinh thành Thăng Long, từ những con phố tấp nập cho đến những cung điện vàng son, dường như cũng bừng lên một sức sống mới. Những cánh hoa đào hé nở, tiếng chim hót líu lo trên cành, và không khí lễ hội chuẩn bị cho Tết Nguyên Đán đã bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách. Người dân, sau một mùa đông dài ẩn mình trong nhà, giờ đây lại náo nức đổ ra đường, tạo nên một khung cảnh phồn thịnh, huyên náo. Nhưng ẩn sâu dưới vẻ ngoài rạng rỡ và yên bình ấy, những âm mưu và toan tính chính trị vẫn đang ngấm ngầm diễn ra, như những dòng chảy ngầm độc địa, đặc biệt là tại phủ đệ của Ngự Sử Trần Thủ Độ. Sau những tháng ngày chìm trong lo âu với sự rục rịch ở Vũ Ninh của Trần Liễu, với nỗi sợ hãi về một cuộc binh biến có thể nổ ra bất cứ lúc nào để rửa mối hận mất vợ, Trần Thủ Độ, với bộ óc mưu mô xảo quyệt và lòng tham quyền lực vô đáy, đã tính toán một kế sách mới, nhằm củng cố quyền lực tuyệt đối của mình và loại bỏ mọi nguy cơ tiềm ẩn, bất kể cái giá phải trả là gì. Kế sách ấy bắt đầu bằng một bữa tiệc – một bữa tiệc mang vẻ ngoài sum vầy, hoan hỉ, nhưng ẩn chứa một âm mưu tàn độc, gieo rắc bi kịch cho những con người vô tội, đặc biệt là những thành viên trong chính gia tộc mình.

Bữa tiệc được Trần Thủ Độ tổ chức tại chính phủ đệ của ông, không phải trong cung cấm. Điều đó khiến nó mang một vẻ thân mật, gần gũi, nhưng cũng chính vì thế mà dễ dàng che giấu đi ý đồ thực sự. Nếu tổ chức trong cung, mọi việc sẽ phải theo nghi lễ chặt chẽ, và sẽ có nhiều cặp mắt giám sát, khiến ông khó bề thao túng. Nhưng tại phủ riêng, ông là chủ, là người nắm quyền định đoạt mọi thứ, từ việc sắp xếp khách mời đến từng chi tiết nhỏ nhất của bữa tiệc. Khách mời không nhiều, chủ yếu là những thành viên cốt cán trong hoàng tộc Trần mà ông cần kiểm soát hoặc gây ảnh hưởng, cùng với những quan lại thân tín nhất, những kẻ đã bán linh hồn cho quyền lực của ông. Bầu không khí ban đầu khá nhộn nhịp, tiếng nói cười rộn ràng, tiếng chuốc chén vang lên đều đặn. Những mâm cỗ sơn hào hải vị được bày biện thịnh soạn, hương thơm ngào ngạt của các món ăn cao sang lan tỏa khắp gian phòng, hòa lẫn với mùi rượu nồng và hương trầm thoang thoảng. Những vũ nữ xinh đẹp uốn lượn trong điệu nhạc êm ái, mang đến một vẻ ngoài xa hoa, lộng lẫy, hoàn toàn đánh lừa những ai không hiểu rõ bản chất của Trần Thủ Độ.

Mọi người đều cố gắng tỏ ra vui vẻ, hòa đồng, nhưng sâu thẳm bên trong, nhiều người vẫn mang theo sự e dè và lo lắng. Họ biết rõ bản tính tàn nhẫn và tham vọng của Trần Thủ Độ. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt của ông đều có thể ẩn chứa những ý đồ khó lường. Các quan lại thân tín thì ra sức tâng bốc, nịnh nọt, cố gắng lấy lòng vị Ngự Sử quyền uy, hy vọng được hưởng lợi từ sự sủng ái của ông. Trong khi đó, những thành viên hoàng tộc Trần khác, những người có thể cảm nhận được sự bất thường, chỉ biết cố gắng duy trì vẻ mặt bình thản, khéo léo đáp lời, và âm thầm quan sát mọi động thái của Trần Thủ Độ. Họ hiểu rằng, một bữa tiệc do ông tổ chức không bao giờ chỉ đơn thuần là để ăn mừng hay giao lưu. Luôn có một mục đích ẩn giấu, một âm mưu được ủ sẵn, chỉ chờ thời cơ để bộc lộ.

Giữa lúc bữa tiệc đang diễn ra tưng bừng, trong không khí có phần gượng gạo nhưng vẫn cố gắng duy trì sự náo nhiệt, một cỗ kiệu nhỏ, không quá phô trương, lặng lẽ tiến vào phủ. Cỗ kiệu dừng lại ở sân trong, tránh sự chú ý của quá nhiều người. Từ trong kiệu bước ra là một thiếu nữ. Nàng là Lý Oánh, hay còn gọi là Thuận Thiên Công chúa, chị ruột của Lý Chiêu Hoàng, đồng thời là vợ của Trần Liễu – anh trai của Trần Cảnh và anh rể của Trần Thủ Độ. Sự xuất hiện của nàng, trong một bữa tiệc riêng tư như vậy, là điều hoàn toàn bất ngờ đối với hầu hết các khách mời, trừ Trần Thủ Độ và một vài tay chân thân cận của ông.

Nàng được "ngầm mời" đến, tức là không có một chiếu chỉ chính thức từ Hoàng đế, không có một lời mời công khai được gửi đi theo đúng nghi thức. Chỉ là một vài lời nhắn nhủ khéo léo, một vài câu nói bóng gió đầy hàm ý từ những người thân tín của Trần Thủ Độ được gửi đến phủ Vũ Ninh, khiến nàng không thể từ chối mà phải miễn cưỡng đến dự. Có lẽ, những lời nhắn ấy đã nhấn mạnh tính chất "quan trọng" và "khẩn cấp" của sự việc, hoặc thậm chí là một lời đe dọa ngầm. Thuận Thiên, vốn là một công chúa triều , được nuôi dưỡng trong nhung lụa, tâm hồn còn trong sáng và có phần ngây thơ, chưa từng đối mặt với những mưu đồ chính trị thâm độc. Nàng đến bữa tiệc với tâm trạng hoài nghi nhưng cũng có chút tò mò, một phần vì lo lắng cho Trần Liễu, phần khác vì không muốn làm mất lòng quyền thần Trần Thủ Độ. Nàng không hề hay biết rằng mình đang bước vào một cái bẫy được giăng sẵn, một âm mưu tàn độc sẽ đảo lộn hoàn toàn cuộc đời nàng và gây nên sóng gió lớn cho gia tộc Trần. Bước chân nàng nhẹ nhàng nhưng mang theo cả sự mong manh, yếu ớt của một con mồi không hề hay biết về số phận nghiệt ngã đang chờ đợi.

Khi Thuận Thiên xuất hiện, một sự im lặng thoáng qua, gần như không thể nhận ra, bao trùm gian tiệc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng, mang theo sự tò mò, ngạc nhiên và cả những dự cảm không lành. Trần Cảnh, vị Hoàng đế trẻ tuổi, đang ngồi trên ghế thượng, vị trí cao quý nhất, nhưng lòng đầy bất an và lo lắng. Kể từ khi lên ngôi, cậu luôn cảm thấy mình như một con rối trong tay Trần Thủ Độ. Mọi quyết định, mọi hành động của mình đều bị giám sát và điều khiển, đến cả việc cưới vợ cũng là do Trần Thủ Độ sắp đặt. Cuộc hôn nhân với Lý Chiêu Hoàng (nay là Chiêu Thánh Hoàng hậu) cũng chỉ là một quân cờ trong ván cờ chính trị của vị Ngự Sử.

Giờ đây, khi thấy chị dâu Thuận Thiên xuất hiện trong bữa tiệc riêng tư do Trần Thủ Độ tổ chức, một linh cảm chẳng lành chợt dấy lên trong lòng cậu. Cái cảm giác bất an quen thuộc lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đôi mắt cậu, vẫn còn nét ngây thơ của một thiếu niên, lộ rõ vẻ bồn chồn, lo sợ. Cậu nhìn sang Trần Thủ Độ, người đang ngồi gần đó, nhưng gương mặt vị Ngự Sử vẫn bình thản đến đáng sợ, thậm chí còn nở một nụ cười khó hiểu, đầy ẩn ý, như thể ông đang tận hưởng sự hoang mang của những người xung quanh.

Trần Thủ Độ tiến lại đón Thuận Thiên, thái độ vô cùng niềm nở, ân cần, khác hẳn với vẻ uy nghiêm thường thấy của ông. "Hoàng hậu Thuận Thiên đã đến, thật là vinh hạnh cho phủ Ngự Sử này!" Ông nói lớn, giọng vang dội khắp gian phòng, đầy vẻ giả tạo của một kẻ đang diễn kịch. Từ "Hoàng hậu" được ông nhấn mạnh một cách cố ý, như một lời giới thiệu trang trọng, nhưng lại mang một hàm ý ghê rợn mà chỉ những người tinh ý và am hiểu tình hình chính trị mới có thể nhận ra. Ai cũng biết Thuận Thiên là vợ của Trần Liễu, chưa bao giờ được phong làm Hoàng hậu. Lời xưng hô này khiến nàng bàng hoàng, gương mặt tái mét. Nàng hoang mang tột độ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng không dám hỏi lại hay phản ứng. Nàng chỉ biết cúi đầu chào, cố gắng che giấu sự run rẩy trong lòng.

Thuận Thiên được sắp xếp ngồi cạnh Trần Cảnh, vị Hoàng đế trẻ tuổi. Bàn tiệc bỗng chốc trở nên gượng gạo đến lạ thường. Nụ cười trên môi các quan khách có vẻ gượng ép hơn, tiếng nói chuyện cũng nhỏ dần, thậm chí gần như tắt hẳn. Một không khí căng thẳng vô hình bao trùm, dù bề ngoài vẫn là sự sum vầy, hoan hỉ giả tạo. Trần Cảnh càng ngồi gần chị dâu, nỗi lo lắng trong lòng cậu càng lớn. Cậu không hiểu rốt cuộc Trần Thủ Độ đang toan tính điều gì, nhưng cái vẻ bình thản đến đáng sợ của vị Ngự Sử, cùng với lời xưng hô "Hoàng hậu" bất thường dành cho Thuận Thiên, khiến cậu rùng mình. Trần Cảnh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, báo hiệu một tai họa sắp ập đến, mà cậu, với quyền lực yếu ớt của một Hoàng đế bù nhìn, không thể nào ngăn cản.

Trần Thủ Độ bắt đầu chuốc rượu, khơi mào những câu chuyện phiếm về thời tiết, về mùa màng, về những công việc triều chính không mấy quan trọng, nhưng đôi mắt sắc sảo của ông không ngừng liếc nhìn Thuận ThiênTrần Cảnh. Ông quan sát mọi cử chỉ, mọi ánh mắt của họ, như một con cáo già đang rình mồi, từng chút một siết chặt vòng vây. Ông muốn xem phản ứng của họ, muốn nhìn thấy sự hoang mang, sợ hãi trong ánh mắt họ để biết rằng kế hoạch của mình đang đi đúng hướng.

Thuận Thiên, vốn ngây thơ, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng nàng đã bắt đầu cảm thấy bất an tột độ. Nàng nhìn thấy ánh mắt lo lắng, hoảng loạn của Trần Cảnh, và nàng cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng, một âm mưu đen tối đang được dệt nên ngay trong bữa tiệc tưởng chừng như vô hại này. Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân, tự nhủ rằng có lẽ mình đã quá đa nghi, nhưng trực giác của một người phụ nữ mách bảo nàng rằng có một điều kinh khủng sắp xảy ra.

Càng về cuối bữa tiệc, khi hơi men đã ngấm, và mọi người đã có vẻ lơ là cảnh giác, Trần Thủ Độ bắt đầu đi vào vấn đề chính, một cách khéo léo và thâm hiểm, như một con rắn độc từ từ siết chặt con mồi. Ông nói về vận mệnh quốc gia, về sự cần thiết của việc "nối dõi tông đường" để đảm bảo sự ổn định của triều đại, về việc "đảm bảo hoàng quyền vững chắc" trước những kẻ dã tâm. Ông ca ngợi Trần Cảnh là một vị vua trẻ tuổi đầy tiềm năng, nhưng lại bóng gió về việc "thiếu người kế tục" sẽ gây bất ổn cho xã tắc. Rồi ông bất ngờ chuyển hướng sang Thuận Thiên, nói về "phúc đức" và "tài sắc" của nàng, về việc nàng "có tướng vượng phu ích tử", có thể mang lại may mắn và phồn vinh cho Hoàng triều. Mỗi lời ông nói ra đều như những mũi kim châm vào tâm trí Thuận ThiênTrần Cảnh, khiến họ bàng hoàng và run sợ.

Không một lời ép buộc trực tiếp, không một mệnh lệnh công khai. Mọi thứ đều được Trần Thủ Độ sắp đặt một cách tinh vi, từ cách mời khách, cách sắp xếp chỗ ngồi, cho đến những lời nói bóng gió, đầy ẩn ý, biến lời khen thành lưỡi dao sắc bén. Ông tạo ra một tình huống mà Thuận Thiên không thể từ chối, không thể phản kháng. Nàng cảm thấy như mình đang bị trói buộc bởi những sợi dây vô hình, siết chặt lấy nàng, khiến nàng nghẹt thở. Nàng hiểu ra rằng, mình đã bị ép buộc phải trở thành Hoàng hậu của Trần Cảnh, người em rể và cũng là em chồng của mình, để "nối dõi tông đường" theo ý đồ của Trần Thủ Độ. Nụ cười trên môi nàng cứng lại, đôi mắt nàng bắt đầu ngấn lệ, nhưng nàng không dám khóc thành tiếng, chỉ biết cắn chặt môi để kìm nén nỗi đau đớn và tủi nhục.

Trần Cảnh, chứng kiến cảnh tượng ấy, cảm thấy một nỗi bất lực lớn lao chưa từng thấy. Cậu muốn đứng dậy, muốn hét lên, muốn ngăn cản mọi chuyện, muốn bảo vệ chị dâu của mình khỏi âm mưu ghê tởm này. Cậu muốn nói rằng Thuận Thiên là chị dâu của cậu, là vợ của anh trai cậu, rằng điều này là loạn luân, là trái với luân thường đạo lý. Nhưng cậu biết mình quá nhỏ bé, quá yếu ớt trước quyền lực tuyệt đối của Trần Thủ Độ. Mọi lời nói, mọi hành động của cậu đều bị kiểm soát, mọi ý chí đều bị bóp nghẹt. Nỗi lo lắng biến thành nỗi sợ hãi tột độ, khi cậu nhận ra rằng, đây không chỉ là một bữa tiệc, mà là một cuộc ép duyên tàn nhẫn, một âm mưu ghê tởm đang diễn ra ngay trước mắt cậu, và cậu không thể làm gì để thay đổi.

Trần Cảnh cảm thấy nhục nhã, không chỉ vì bản thân mình bị lợi dụng, mà còn vì phải chứng kiến sự đau khổ của người chị dâu mà cậu vốn kính trọng. Cậu cảm thấy tội lỗi, mặc dù cậu không phải là người chủ mưu, nhưng cậu lại là người trực tiếp tham gia vào vở kịch tàn nhẫn này. Gương mặt cậu tái mét, tay chân run rẩy. Nỗi sợ hãi quyền lực của Trần Thủ Độ đã đóng băng mọi phản ứng của cậu, biến cậu thành một bức tượng bất lực, chỉ biết câm lặng chứng kiến bi kịch đang diễn ra.

Khi bữa tiệc kết thúc, Thuận Thiên rời đi trong sự bàng hoàng và trống rỗng. Bước chân nàng nặng trĩu, từng bước như xé nát tâm hồn nàng. Cuộc đời nàng, vốn dĩ đã có gia đình hạnh phúc với Trần Liễu, giờ đây bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Nàng không biết phải đối mặt với Trần Liễu thế nào, phải giải thích ra sao về sự sắp đặt tàn nhẫn này. Nàng cảm thấy mình như một món đồ bị trao đổi, bị lợi dụng vì những toan tính quyền lực.

Trần Cảnh ngồi lại, ánh mắt thất thần, nhìn vào khoảng không vô định. Không khí gượng gạo của bữa tiệc đã biến thành sự lạnh lẽo của một âm mưu vừa được thực hiện, để lại nỗi ám ảnh khôn nguôi trong lòng những người chứng kiến. Tiệc Ngự Sử, lẽ ra phải là nơi sum vầy, hoan hỉ, đã trở thành nơi hàm oan, nơi khởi đầu cho những bi kịch đau lòng, nhuốm màu máu và nước mắt trong tương lai của triều Trần.

Và một điều chắc chắn, tin tức về "cuộc hôn nhân" cưỡng ép này sẽ nhanh chóng lan đến Vũ Ninh, đến tai Trần LiễuTrần Quốc Tuấn. Đối với Trần Liễu, đây không chỉ là một cuộc ép duyên, mà là một sự sỉ nhục tột cùng, một lời tuyên chiến công khai từ Trần Thủ Độ. Còn với Trần Quốc Tuấn, người vừa tìm thấy sự cân bằng giữa hiếu đạo và đại nghĩa, sự kiện này sẽ là một thử thách lớn lao, buộc chàng phải đối mặt với những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời. Bi kịch tại phủ Ngự Sử không chỉ là một bữa tiệc, mà là một bước ngoặt định mệnh, khởi đầu cho một thời kỳ đầy biến động và sóng gió của Đại Việt, nơi số phận của nhiều con người, và cả vận mệnh của vương triều, sẽ được định đoạt bởi những âm mưu tàn nhẫn và những lựa chọn khó khăn.