HỒI 32: CỨU TINH GIỮA PHONG BA

Những tháng ngày dong buồm trên biển cả, khám phá từng con nước, từng ghềnh đá hiểm trở, từng dòng chảy ngầm ẩn chứa bí mật của đại dương, không chỉ tôi luyện Trần Quốc Tuấn về kiến thức thủy thổ và phong tục tập quán của cư dân ven biển, mà còn mài giũa ý chí và bản lĩnh của chàng đến mức độ phi thường. Nỗi ưu tư về gia tộc, về bi kịch Thuận Thiên và mối hận thù giữa cha chàng và Trần Cảnh vẫn còn đó, âm ỉ trong tâm hồn sâu thẳm, nhưng đã được thay thế bằng một chí hướng rộng lớn hơn, một sự trưởng thành mạnh mẽ vượt ra khỏi những giới hạn của cá nhân và gia đình. Chàng không còn là một hoàng tử yếu đuối, dễ bị chi phối bởi cảm xúc hay những định kiến cung đình, mà là một thanh niên gan dạ, đầy tinh thần thượng võ, một tâm hồn khao khát cống hiến cho đại nghĩa. Và chính trong một chuyến ra khơi bình thường ấy, định mệnh đã an bài, đưa chàng đến một cuộc gặp gỡ định hình tương lai của bản thân chàng và cả vận mệnh Đại Việt, một cuộc gặp gỡ đầy kịch tính giữa phong ba bão táp của cuộc đời.

Đó là một buổi chiều hè oi ả, mặt biển trong xanh phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời không một gợn mây. Không khí trong lành, mát mẻ, chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ vào mạn thuyền và tiếng hải âu lượn lờ trên cao. Trần Quốc Tuấn đang một mình trên chiếc thuyền nhỏ quen thuộc, dong buồm lướt nhẹ trên làn nước, thư thái nhưng vẫn đầy tập trung. Chàng vừa quan sát đàn chim hải âu bay lượn trên cao, theo dõi đường bay của chúng để đoán hướng gió, vừa ghi chép những dòng chảy ngầm mà chàng vừa phát hiện, những kiến thức vô giá về thủy văn vùng biển này. Tâm trí chàng hoàn toàn đắm chìm vào công việc, vào sự hòa mình với thiên nhiên.

Bỗng nhiên, từ phía xa, chàng nghe thấy những tiếng la hét thất thanh, xé tan sự tĩnh mịch của biển cả. Tiếng kêu cứu tuyệt vọng, tiếng chém giết dã man, và tiếng ván thuyền va đập mạnh mẽ, chói tai, vang vọng trên mặt nước. Đó không phải là tiếng sóng gió, mà là âm thanh của sự hỗn loạn, của bạo lực.

Với bản năng của một người được rèn luyện binh pháp từ nhỏ, có giác quan nhạy bén và tấm lòng hiệp nghĩa, Trần Quốc Tuấn lập tức giục thuyền theo hướng phát ra âm thanh. Dù biết rõ có thể gặp nguy hiểm, có thể đối mặt với những kẻ thủ ác, nhưng chàng không một chút do dự. Trái tim trượng nghĩa của chàng mách bảo chàng phải hành động. Con thuyền nhỏ của chàng lướt đi vun vút, rẽ sóng, hướng thẳng về phía tiếng kêu cứu.

Càng đến gần, cảnh tượng trước mắt càng trở nên rõ ràng và kinh hoàng hơn. Một hòn đảo nhỏ với bãi cát trắng trải dài, được che khuất sau những rặng phi lao xanh rì và những khối đá lởm chởm. Trên bãi cát, một con thuyền buồm lớn, cũ kỹ nhưng đầy vẻ hung tợn, mang cờ hiệu hải tặc, đang neo đậu. Lớp sơn bong tróc, những vết xước dài trên thân thuyền, cùng với biểu tượng đầu lâu xương chéo trên lá cờ, không thể lẫn vào đâu được. Bên cạnh nó là một chiếc thuyền đánh cá nhỏ hơn, đã bị phá nát tơi tả, cột buồm gãy đổ, lưới rách bươm, đồ đạc vương vãi trên mặt nước và bãi cát, cho thấy một cuộc cướp bóc vừa xảy ra.

Trên bãi cát, một nhóm cướp biển hung tợn, với những khuôn mặt bặm trợn, đầy sẹo ngang dọc do những trận chiến, và ánh mắt tham lam, độc ác, đang vây hãm một người đàn ông. Hắn ta là Yết Kiêu, một ngư dân kiêm thủy thủ tài ba nổi tiếng trong vùng, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng và đôi mắt tinh anh như chim ưng, luôn quan sát mọi thứ xung quanh.

Yết Kiêu đang chống trả quyết liệt, dù trên người đã bê bết máu, những vết thương do kiếm chém, dao đâm đã bắt đầu rỉ ra. Hắn ta không có vũ khí lợi hại, chỉ dùng một cây sào tre dài, thứ vẫn dùng để đẩy thuyền và gác lưới, làm vũ khí tự vệ. Bằng sự khéo léo và sức mạnh phi thường, hắn đánh bật những nhát kiếm, những mũi đao của bọn cướp. Từng cú vung sào của Yết Kiêu đều mang theo sự dứt khoát, chính xác, thể hiện bản lĩnh của một người từng trải sóng gió.

Dù tài giỏi và dũng cảm, nhưng Yết Kiêu chỉ có một mình, trong khi bọn cướp biển đông hơn gấp bội, chúng đang cười nhạo, buông lời chế giễu và dồn hắn vào chân tường, chờ đợi cơ hội kết liễu. Chúng không chỉ muốn cướp bóc tài sản, những con cá đánh bắt được hay những vật dụng trên thuyền, mà còn muốn giết chết hắn để dằn mặt những ngư dân khác, gieo rắc nỗi sợ hãi và khẳng định quyền thống trị của chúng trên vùng biển này. Tên thủ lĩnh của băng cướp, một lão già râu ria xồm xoàm, mắt lé, vẻ mặt gian ác, đang gào thét ra lệnh: "Giết chết nó! Ta muốn thấy máu thằng này chảy! Đem thủ cấp nó về treo trên mũi thuyền để răn đe!"

Trần Quốc Tuấn chứng kiến cảnh tượng ấy, trái tim chàng như thắt lại. Sự tàn ác, ngang ngược của bọn cướp biển, sự yếu thế của Yết Kiêu, đã khơi dậy trong chàng tinh thần trượng nghĩalòng dũng cảm bẩm sinh, đã được tôi luyện qua những bài học về đại nghĩa dân tộc. Chàng không thể đứng nhìn một con người vô tội, một người con của Đại Việt, bị sát hại một cách tàn nhẫn và bất công như vậy. Mọi suy nghĩ về an nguy cá nhân đều bị gạt bỏ.

Nhanh như cắt, Trần Quốc Tuấn điều khiển thuyền nhỏ của mình áp sát vào bờ cát, rồi nhảy vọt lên bãi cát, thân pháp nhẹ nhàng như chim én. Thanh đoản kiếm bên hông đã được rút ra, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh mặt trời.

"Dừng tay! Lũ khốn kiếp!" Trần Quốc Tuấn quát lớn, giọng nói vang dội, đầy uy lực và sự phẫn nộ, xé tan không khí căng thẳng trên bãi cát.

Sự xuất hiện bất ngờ của chàng khiến bọn cướp biển thoáng giật mình. Chúng quay lại, nhìn thấy một chàng trai trẻ tuổi, trang phục gọn gàng nhưng không hề có vẻ sợ hãi, thậm chí còn toát ra một khí chất uy nghiêm khó tả. "Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của lão đại này?" Tên thủ lĩnh cướp biển gầm gừ, đôi mắt lé nheo lại, đánh giá đối thủ mới.

"Ta là người đi ngang qua thấy chuyện bất bình!" Trần Quốc Tuấn đáp, ánh mắt sắc lạnh như kiếm, thẳng thừng đối mặt với sự đe dọa. "Các ngươi hãy dừng tay ngay lập tức, trả lại đồ đạc đã cướp, nếu không đừng trách ta vô tình!"

"Ha ha ha! Một thằng nhóc ranh vắt mũi chưa sạch mà dám ra oai với bọn ta sao? Ngươi muốn chết à?" Bọn cướp biển phá lên cười vang, những tiếng cười man rợ đầy sự khinh miệt. Chúng cho rằng Trần Quốc Tuấn chỉ là một kẻ yếu ớt, dễ dàng bị xua đuổi hoặc kết liễu để làm gương. Chúng lập tức xông vào chàng, kiếm giáo vung lên loạn xạ, muốn dùng số đông áp đảo.

Thế nhưng, bọn cướp biển đã đánh giá thấp Trần Quốc Tuấn một cách sai lầm nghiêm trọng. Từng đường kiếm, mũi giáo của chàng đều mang theo sự tinh túy của binh pháp đã học từ Yên Tử Sơn, sự linh hoạt và dứt khoát của một người đã trải nghiệm phong ba biển cả, đã đối mặt với cái chết tại Đông Bộ Đầu. Chàng né tránh gọn gàng những đòn tấn công thô bạo của bọn cướp, rồi phản công nhanh như chớp. Mỗi nhát kiếm của chàng đều nhằm vào điểm yếu, vào những khớp tay, khớp chân, khiến bọn cướp biển ngã gục với tiếng rên la đau đớn, nhưng hiếm khi đoạt mạng. Chàng không muốn đổ máu vô ích, mà chỉ muốn khuất phục chúng. Không chỉ võ nghệ cao cường, Trần Quốc Tuấn còn có một khí chất kiên cường, bất khuất, ánh mắt lạnh lùng đầy uy lực, khiến đối phương phải dè chừng, không dám coi thường.

Yết Kiêu, dù bị thương, cũng vô cùng kinh ngạc và thán phục trước sự xuất hiện và tài năng của Trần Quốc Tuấn. Hắn ta không ngờ giữa chốn hoang vu này lại có một người hiệp nghĩa, võ nghệ cao cường đến vậy. Được Trần Quốc Tuấn hỗ trợ, Yết Kiêu cũng lấy lại tinh thần, sự tuyệt vọng biến mất, thay vào đó là ý chí chiến đấu. Hắn ta tiếp tục chiến đấu dữ dội, cây sào tre trong tay hóa thành một vũ khí đáng sợ, đánh bật mọi kẻ dám đến gần. Hai người, một từ trên bờ tấn công trực diện, một từ giữa vòng vây phối hợp ăn ý một cách bất ngờ, đẩy lùi bọn cướp biển, khiến chúng không thể tiến lên.

Sau một hồi giao tranh căng thẳng, bọn cướp biển nhận ra rằng đối thủ của chúng không phải là một "thằng nhóc ranh" bình thường hay một ngư dân đơn lẻ. Sự dũng mãnh và tài năng vượt trội của Trần Quốc Tuấn, cùng với sự kiên cường và sức lực dai dẳng của Yết Kiêu, đã khiến chúng phải bỏ lại vài tên đồng bọn ngã gục với những vết thương chí mạng, và vội vàng tháo chạy lên thuyền, nhổ neo ra khơi một cách vội vã, bỏ lại bãi cát hoang tàn và những vết máu còn đọng lại. Tiếng chửi rủa, tiếc nuối của tên thủ lĩnh cướp biển vọng lại từ phía xa.

Trần Quốc TuấnYết Kiêu đứng đó, nhìn theo bóng con thuyền cướp biển khuất dạng nơi chân trời, cho đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ rồi biến mất hẳn. Cả hai đều thở hổn hển, trên người bê bết mồ hôi và bụi bẩn, những vết xước và máu nhỏ giọt. Yết Kiêu quay sang Trần Quốc Tuấn, đôi mắt hắn ta ánh lên vẻ cảm kích vô hạn, một sự biết ơn chân thành. "Ân nhân... Đa tạ ân nhân đã cứu mạng tiểu nhân! Nếu không có ân nhân, e rằng tiểu nhân đã bỏ mạng nơi đây rồi!" Hắn ta cúi đầu cảm tạ một cách thành kính, giọng nói chân thành và đầy xúc động.

Trần Quốc Tuấn mỉm cười, ánh mắt đầy sự quan tâm và thiện chí: "Ngươi không sao chứ? Vết thương có nặng không?" Chàng bước đến gần, nhìn kỹ vết thương của Yết Kiêu.

Khoảnh khắc ấy, giữa bãi biển hoang vu, giữa tàn tích của một cuộc chiến, một mối duyên giữa hai con người tài năng, một vị tướng tương lai và một thủy thủ kiệt xuất, đã được định hình. Đó là khởi đầu cho một tình bằng hữu keo sơn, một sự hợp tác sẽ định hình vận mệnh Đại Việt trong những cuộc chiến vĩ đại sau này, đặc biệt là trong các cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông.

Yết Kiêu, người sẽ trở thành một trong Tứ Hổ của Trần Hưng Đạo (Trần Quốc Tuấn sau này), một thủy tướng tài ba bậc nhất, đã gặp được chủ tướng của mình trong một tình huống đầy kịch tính. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là sự an bài của định mệnh. Nó là bằng chứng cho thấy, những nỗ lực tôi luyện bản thân của Trần Quốc Tuấn, những tháng ngày chàng sống hòa mình với biển cả và người dân, đã mang lại quả ngọt, giúp chàng kết nối với những nhân tài xuất chúng.

Vết sẹo của quá khứ, những ám ảnh về bi kịch gia tộc vẫn còn đó, nhưng hành trình này đã mở ra một chương mới trong cuộc đời Trần Quốc Tuấn. Chàng đã tìm thấy không chỉ sự bình yên trong tâm hồn, mà còn là những người bạn, những đồng chí sẽ cùng chàng gánh vác sứ mệnh lớn lao: bảo vệ Đại Việt khỏi mọi hiểm nguy, xây dựng một vương triều vững mạnh và một quốc gia hưng thịnh. Từ bãi cát hoang tàn đó, một mối quan hệ vĩ đại đã bắt đầu, sẽ cùng nhau viết nên những trang sử vàng chói lọi cho dân tộc.