Nếu như Yết Kiêu ẩn mình dưới làn nước sâu thẳm, điều khiển thủy giới như một vị thần, gieo rắc nỗi kinh hoàng thầm lặng từ dưới đáy sông, và Dã Tượng khuấy động rừng xanh bằng sức mạnh mãnh liệt cùng mưu trí tinh anh, biến mỗi lùm cây ngọn cỏ thành cạm bẫy chết người, thì trên mặt biển mênh mông, trên những con sông rộng lớn, cái tên Nguyễn Khoái vang vọng như một tiếng sét đánh ngang trời, một lời sấm truyền định mệnh, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ và sự hoảng loạn không thể kiểm soát cho thủy quân Nguyên Mông. Chàng, một trong Tứ Đại Hào Kiệt đã cùng Trần Quốc Tuấn huyết thệ dưới trăng, thề nguyện sống chết theo Quốc Công, không chỉ là một vị tướng dũng mãnh phi thường mà còn là một Sát Thủ Biển Đông thực thụ, với tài năng thủy chiến vượt trội, khả năng chỉ huy kiệt xuất và sự gan dạ ít ai bì kịp, khiến quân địch phải khiếp sợ tột cùng mỗi khi đối mặt với bóng dáng chàng. Sự xuất hiện của Nguyễn Khoái trên chiến trường thủy quân luôn đồng nghĩa với sự tàn phá và cái chết cho kẻ thù.
Vóc dáng của Nguyễn Khoái tuy không quá đồ sộ, không cao lớn vạm vỡ như những chiến binh khác thường thấy, nhưng mỗi đường nét trên khuôn mặt chàng đều toát lên vẻ cương nghị, kiên quyết đến lạnh lùng. Đôi mắt chàng rực lửa quyết tâm, ánh lên sự quyết liệt không nhân nhượng, một ý chí sắt đá không bao giờ lùi bước trước bất kỳ kẻ thù nào, dù là hùng mạnh đến đâu. Ánh mắt ấy như thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi, chỉ còn lại ngọn lửa chiến đấu và khát khao chiến thắng. Chàng là một thủ lĩnh bẩm sinh, một chỉ huy tài tình không cần qua trường lớp bài bản, với khả năng chỉ huy quân lính trên thuyền một cách tài tình, linh hoạt, biến những con thuyền gỗ thô sơ, tưởng chừng mong manh và dễ vỡ trước sức mạnh của hạm đội Nguyên Mông, thành những chiến mã bất kham trên sóng nước, sẵn sàng đương đầu với mọi phong ba bão táp của thiên nhiên và mọi thế lực thù địch. Khả năng phối hợp nhịp nhàng giữa thuyền và người của Nguyễn Khoái đã đạt đến mức độ nghệ thuật, khiến mọi hành động trên mặt nước trở nên trôi chảy và hiệu quả.
Nguyễn Khoái đã được Quốc công Tiết chế Trần Quốc Tuấn giao phó nhiệm vụ quan trọng bậc nhất trong các chiến dịch thủy chiến: đánh chặn và đánh úp thủy quân địch. Đây không chỉ là một nhiệm vụ chiến thuật mà còn là một phần then chốt trong kế hoạch tổng thể làm suy yếu quân Nguyên bằng cách cắt đứt đường tiếp tế và làm kiệt quệ tinh thần chúng. Chàng không chỉ am hiểu luồng lạch, dòng chảy, nắm vững từng ngóc ngách của sông ngòi, cửa biển, biết rõ những nơi nước xoáy, những ghềnh đá ngầm, mà còn nắm vững quy luật thủy triều lên xuống, sự thay đổi bất chợt của gió, và đặc biệt là cách tận dụng tối đa những yếu tố tự nhiên ấy để tạo ra lợi thế chiến đấu, biến thiên nhiên khắc nghiệt thành đồng minh đắc lực của quân Đại Việt. Sự hiểu biết sâu sắc này cho phép chàng đưa ra những quyết định táo bạo và chính xác trong mọi tình huống, ngay cả trong những điều kiện thời tiết khắc nghiệt nhất. Chàng có thể đọc được ý đồ của gió và nước, và biến chúng thành sức mạnh của mình.
Những trận đánh của Nguyễn Khoái trên mặt biển thường diễn ra chớp nhoáng và đầy bất ngờ, khiến quân địch không kịp trở tay, rơi vào trạng thái hoàn toàn bị động. Chàng không bao giờ đợi địch đến để phản công một cách bị động mà luôn chủ động tìm kiếm cơ hội để ra đòn phủ đầu, giành quyền kiểm soát thế trận ngay từ những giây phút đầu tiên. Khi phát hiện hạm đội Nguyên Mông, dù có số lượng đông đảo hơn gấp bội, dù tàu thuyền lớn hơn và trang bị tốt hơn, Nguyễn Khoái sẽ không ngần ngại dẫn dắt đội thuyền của mình xông thẳng vào đội hình địch, giống như một mũi dao sắc nhọn, một mũi tên lửa đâm xuyên qua lá chắn thép, không sợ hãi trước sức mạnh áp đảo. Khả năng điều khiển thuyền của quân Đại Việt dưới sự chỉ huy của chàng đạt đến độ điêu luyện, lướt sóng nhanh như cắt, len lỏi qua các khe hở trong đội hình địch, di chuyển linh hoạt đến mức thủy quân Nguyên Mông dù đông đảo và hùng mạnh cũng không kịp trở tay, hoàn toàn bị động trước sự tấn công dồn dập, bất ngờ. Sự nhanh nhẹn và quyết đoán của Nguyễn Khoái luôn khiến địch phải trả giá đắt.
Chiến thuật đánh úp của Nguyễn Khoái là nỗi ám ảnh đối với quân Nguyên, một bí quyết làm nên những chiến thắng bất ngờ và vang dội. Chàng thường chọn những đêm tối trời, khi trăng sao bị mây che khuất hoàn toàn, không một tia sáng le lói, những lúc sương mù dày đặc bao phủ mặt sông, hoặc những đoạn sông hẹp, hiểm trở, nơi địch khó có thể triển khai đội hình lớn, để bất ngờ tấn công. Thuyền của chàng được ngụy trang cẩn thận bằng cành cây, lá khô, di chuyển không gây tiếng động, như những bóng ma lướt trên mặt nước, rồi đột ngột xuất hiện từ phía sau hoặc bên sườn địch, nơi chúng yếu thế nhất, không hề phòng bị. Tiếng trống trận của Đại Việt bất ngờ vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm, cùng với tiếng reo hò xung phong của binh lính dũng mãnh, tiếng tên bay vù vù như mưa, và những đòn đánh chớp nhoáng bằng giáo mác, cung tên tầm gần, khiến quân địch không kịp phòng bị, hoàn toàn bất ngờ. Quân Nguyên Mông, vốn không quen với việc tác chiến trong bóng tối và môi trường sông nước phức tạp của Đại Việt, thường rơi vào tình trạng hoảng loạn tột độ, không kịp định hình được đối phương đến từ đâu, bị chia cắt và tiêu diệt nhanh chóng, biến đêm tối thành tử địa của chúng.
Sự gan dạ của Nguyễn Khoái là điều không thể phủ nhận, là phẩm chất làm nên tên tuổi, danh tiếng lẫy lừng của chàng. Chàng luôn là người đầu tiên nhảy sang thuyền địch, trực tiếp đối đầu với tướng giặc, không chút sợ hãi hay chùn bước trước bất kỳ hiểm nguy nào. Hình ảnh Nguyễn Khoái cầm chắc thanh đao sắc bén, thân pháp nhanh nhẹn, uyển chuyển, xông pha giữa trùng vây quân thù, chém giết không ngừng nghỉ, như một cơn lốc cuốn phăng mọi thứ, đã trở thành biểu tượng của sự dũng mãnh và ý chí quyết tử, sẵn sàng hy sinh vì nước. Chàng không ngại hiểm nguy, không sợ đối mặt với cái chết, mà trái lại, càng xông pha vào nơi hiểm yếu nhất, ngọn lửa chiến đấu trong chàng càng bùng cháy dữ dội, truyền sang từng binh sĩ dưới quyền, biến họ thành những chiến binh bất khuất. Chính sự quyết liệt và không lùi bước này đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho toàn bộ binh sĩ dưới quyền, khiến họ không còn sợ hãi mà dốc toàn lực chiến đấu, quên mình vì đại nghĩa, vì sự tồn vong của dân tộc. Lòng can đảm của Nguyễn Khoái đã biến nỗi sợ hãi thành ý chí chiến đấu, biến những người lính bình thường thành những anh hùng.
Các trận đánh chặn của Nguyễn Khoái cũng vô cùng hiệu quả, góp phần cắt đứt hoàn toàn tuyến tiếp tế đường thủy của địch, khiến chúng rơi vào tình trạng kiệt quệ lương thảo. Khi quân Nguyên cố gắng tiếp viện bằng đường thủy, hoặc khi chúng muốn rút lui qua sông sau những thất bại liên tiếp, Nguyễn Khoái sẽ bố trí quân lính ở những vị trí hiểm yếu, nơi lòng sông hẹp, dòng chảy xiết, hoặc có nhiều bãi cọc ngầm được Yết Kiêu hỗ trợ cắm từ trước. Chàng sẽ chờ đợi thời cơ, khi địch vừa mắc kẹt hoặc đang khó khăn di chuyển, lập tức tung ra đòn tấn công tổng lực từ nhiều phía, không cho chúng một kẽ hở nào. Thuyền địch bị dồn vào thế bí, không thể tiến thoái lưỡng nan, trở thành những mục tiêu bất động cho quân Đại Việt dễ dàng tiêu diệt, biến những dòng sông thành mồ chôn cho quân xâm lược, thành nơi chúng vĩnh viễn không thể vượt qua.
Sự góp mặt của Nguyễn Khoái trên mặt trận thủy chiến đã mang lại sự quyết liệt và mạnh mẽ cho quân Đại Việt, tạo ra một thế trận tấn công chủ động, không ngừng gây áp lực lên kẻ thù. Chàng không chỉ đơn thuần là người chỉ huy mà còn là một tấm gương sống về lòng quả cảm, về tinh thần chiến đấu không khoan nhượng, luôn tiên phong trong mọi trận đánh, dẫn dắt binh lính bằng hành động thực tế. Những chiến công của chàng, dù không phải lúc nào cũng được ghi chép đầy đủ trong sử sách chính thống, nhưng đã trở thành huyền thoại trong lòng binh sĩ và nhân dân, được truyền miệng từ đời này sang đời khác. Họ kể về những lần Nguyễn Khoái một mình chèo thuyền nhỏ, đột nhập vào doanh trại địch, đốt phá thuyền lương rồi ung dung trở về mà không hề hấn gì, như một vị thần. Họ ca ngợi chàng như một vị thần hộ mệnh của biển cả, một chiến binh không biết sợ hãi, một Sát Thủ Biển Đông thực sự, khiến quân thù khiếp vía.
Với Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Khoái là một mũi nhọn tấn công không thể thiếu, một vũ khí sắc bén, không thể thay thế trên mặt trận thủy chiến. Chàng biết rằng, với một "Sát Thủ Biển Đông" như Nguyễn Khoái luôn sẵn sàng ra trận, thủy quân Nguyên Mông sẽ không bao giờ có thể an toàn trên sông nước Đại Việt, và con đường tiếp tế bằng đường thủy của chúng sẽ liên tục bị đe dọa, cắt đứt hoàn toàn, dẫn đến sự kiệt quệ không tránh khỏi. Mỗi tin tức về thuyền địch bị cháy rụi, bị chìm nghỉm dưới đáy sông, hay bị tấn công bất ngờ dưới tay Nguyễn Khoái đều củng cố thêm niềm tin vào đại thắng, bởi đó là dấu hiệu rõ ràng của sự kiệt quệ và suy yếu của địch. Chàng chính là biểu tượng của tinh thần tấn công chủ động, dũng mãnh của Đại Việt, là người mang đến nỗi kinh hoàng thực sự cho kẻ thù ngay trên chính chiến trường mà chúng tưởng chừng là an toàn nhất, tự tin nhất. Nguyễn Khoái đã biến ưu thế thủy quân của địch thành điểm yếu chí mạng, giúp Đại Việt giành được quyền kiểm soát hoàn toàn các tuyến đường sông, hồ, một yếu tố then chốt cho chiến thắng cuối cùng.
Vai trò của Nguyễn Khoái không chỉ dừng lại ở việc trực tiếp chiến đấu và chỉ huy. Chàng còn là người truyền lửa, truyền ý chí chiến đấu sục sôi cho toàn bộ binh lính dưới quyền. Với tinh thần "quyết chiến quyết thắng" thấm nhuần trong từng lời nói, từng hành động, chàng đã biến những người lính bình thường thành những chiến binh quả cảm, không ngại hy sinh, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào. Lòng dũng cảm của chàng lan tỏa khắp các chiến thuyền, biến mỗi con thuyền thành một pháo đài di động trên mặt nước, mỗi người lính thành một mũi tên sẵn sàng lao vào kẻ địch, không hề run sợ. Khí phách của Nguyễn Khoái đã trở thành ngọn đuốc soi đường, thắp sáng niềm tin chiến thắng.
Hồi 95 khép lại với hình ảnh Nguyễn Khoái như một cơn lốc trên mặt nước, một biểu tượng của sự quyết liệt và gan dạ. Chàng cùng với Yết Kiêu đã tạo nên một thế trận thủy chiến vững chắc, không chỉ phòng ngự một cách thụ động mà còn chủ động tấn công, biến sông nước Đại Việt thành vùng đất chết đối với quân xâm lược Nguyên Mông. Nhờ có những con người như Nguyễn Khoái, Trần Quốc Tuấn có thể yên tâm triển khai các kế hoạch lớn hơn, biết rằng mặt trận thủy chiến đã được kiểm soát hoàn toàn, và địch sẽ phải trả giá đắt cho mỗi bước tiến của chúng trên sông nước Đại Việt.