HỒI 24: LỬA HẬN BÙNG CHÁY

Trong khi cung cấm Thăng Long chìm trong nỗi ám ảnh của lời nguyền huyết thống, và Trần Cảnh vật lộn với sự day dứt tội lỗi cùng sự bất lực của một vị Hoàng đế bù nhìn, thì ở phủ đệ Vũ Ninh, một ngọn lửa hận thù khác đang âm ỉ cháy, chờ đợi khoảnh khắc để bùng lên thành ngọn lửa thiêu rụi tất cả. Trần Liễu, người anh cả của Trần Cảnh, người đã phải chịu đựng biết bao tủi nhục từ khi mất ngôi vua, bị tước đoạt danh vị, mất người vợ đầu tiên là Lý Chiêu Hoàng vào tay em mình, nay lại phải hứng chịu một đòn đau đớn hơn gấp bội, một sự sỉ nhục tột cùng mà không một người đàn ông nào có thể chấp nhận được.

Tin tức về bi kịch của Thuận Thiên Công chúa, người vợ yêu quý của ông, đến Vũ Ninh như một tiếng sét đánh ngang tai, xé tan bầu không khí bình lặng giả tạo nơi đây. Một người thân tín, vẻ mặt hốt hoảng, mồ hôi nhễ nhại, mang theo lời kể chi tiết về bữa tiệc hàm oan tại phủ Ngự Sử Trần Thủ Độ, về chiếu chỉ ép duyên tàn nhẫn, lạnh lùng, và đặc biệt là về tiếng gào khóc thảm thiết của Thuận Thiên khi nàng ôm bụng bầu, đay nghiến Trần Thủ Độ và cả Trần Cảnh bằng những lời lẽ xé lòng, đầy uất hận. Người cận thần ấy, vốn đã quen với những biến cố cung đình, cũng không khỏi rùng mình khi tường thuật lại cảnh tượng đó, bởi sự tàn nhẫn và vô đạo đức của Trần Thủ Độ đã vượt quá mọi giới hạn tưởng tượng.

Từng lời kể, từng chi tiết như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim Trần Liễu, khiến ông ta như chết lặng. Ông ta nghe về cảnh Thuận Thiên bị ép duyên, bị biến thành công cụ chính trị. Ông ta nghe về đứa con đang lớn dần trong bụng nàng, giọt máu của chính ông, giờ đây đứng trước nguy cơ bị mang tiếng loạn luân, bị tước đoạt quyền được sinh ra trong sự bình yên và danh chính ngôn thuận. Mỗi từ, mỗi câu của người cận thần như một nhát búa giáng mạnh vào khối băng đau đớn đang đông cứng trong lồng ngực Trần Liễu. Ông ta không còn cảm thấy gì ngoài sự tê dại, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn bão tố đang âm ỉ hình thành.

Ban đầu, Trần Liễu chỉ đứng bất động, đôi mắt ông ta trợn trừng, vô hồn, không tin vào những gì mình vừa nghe. Khuôn mặt ông ta xám lại, những đường gân xanh nổi rõ trên trán và thái dương, căng phồng như muốn nứt ra. Hai bàn tay ông ta nắm chặt thành nắm đấm, run rẩy không ngừng, móng tay cắm sâu vào da thịt. Rồi, một tiếng gầm gừ khô khốc, nghẹn ứ, thoát ra từ lồng ngực ông ta, không phải là tiếng gầm của một con người bình thường, mà là tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng, một con mãnh thú đang bị tổn thương đến tột độ, bị chà đạp đến giới hạn cuối cùng. Tiếng gầm ấy mang theo nỗi đau, sự uất hận, và cả sự tuyệt vọng đã hóa thành cơn cuồng nộ.

Cơn thịnh nộ lần thứ hai bùng cháy trong Trần Liễu, nhưng lần này, nó dữ dội hơn, cuồng nộ hơn gấp vạn lần so với lần ông chém tre thề "sống mái với Thăng Long" năm xưa. Lần trước, là nỗi nhục bị tước đoạt ngai vàng và vợ (Lý Chiêu Hoàng) một cách công khai. Lần này, là sự chà đạp lên luân thường đạo lý, lên huyết thống ruột thịt, và lên cả sinh linh bé bỏng vô tội đang hình thành trong bụng vợ ông. Cảm giác bị xúc phạm, bị sỉ nhục, bị phản bội, và nỗi đau của người thân đã vượt quá mọi giới hạn chịu đựng của ông ta. Mọi sự kiên nhẫn, mọi toan tính, mọi sự dè chừng bấy lâu nay đều bị cơn thịnh nộ thiêu rụi thành tro bụi.

"Khốn nạn! Khốn nạn tột cùng!" Trần Liễu gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp gian phòng, khiến đồ vật trên bàn rung lên bần bật, như thể cả căn phòng cũng đang run rẩy trước cơn cuồng nộ của chủ nhân. Ông ta vung tay đập mạnh xuống bàn trà bằng gỗ lim quý giá, khiến nó nứt toác, tạo ra một tiếng động chói tai. Chén trà vỡ tan tành, mảnh sành văng tứ tung, rơi vãi khắp sàn nhà. Đôi mắt ông ta đỏ ngầu như máu, hơi thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội, như muốn nổ tung. Mái tóc ông ta, vốn đã lấm tấm bạc vì ưu tư và những đêm không ngủ, nay như dựng ngược lên vì phẫn nộ, biến ông ta thành một hình ảnh đáng sợ của sự giận dữ.

Ông ta không còn kiên nhẫn nữa. Không còn bất kỳ sự khôn ngoan hay tính toán chiến lược nào trong đầu ông ta. Mọi toan tính, mọi sự chuẩn bị kỹ lưỡng bấy lâu nay nhằm tích trữ lực lượng để chờ thời cơ đều bị cơn thịnh nộ thiêu rụi. Sự thận trọng, sự dè chừng trước quyền uy tuyệt đối và sự tàn bạo của Trần Thủ Độ đều biến mất. Trong đầu ông ta giờ đây chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, một khát vọng nguyên thủy: trả thù! "Trần Thủ Độ! Trần Cảnh! Các ngươi... các ngươi sẽ phải trả giá! Ta thề sẽ không đội trời chung với các ngươi! Ta thề sẽ khiến các ngươi phải trả giá đắt cho những gì các ngươi đã gây ra! Ta thề!" Lời thề của ông ta vang lên như một bản án tử hình, được thốt ra từ tận cùng của nỗi đau và sự căm hận.

Trần Liễu quay phắt sang phía các tướng lĩnh thân cận đang đứng bất động, sững sờ trước cơn thịnh nộ kinh hoàng của chủ nhân. Giọng ông ta khàn đặc nhưng đầy uy lực, không chút run rẩy, ra lệnh: "Truyền lệnh! Tập hợp toàn quân! Khởi binh ngay lập tức! Đánh thẳng vào Thăng Long! Không một phút chậm trễ! Ta sẽ dẫn đầu!"

Lời ra lệnh của ông ta dứt khoát, không một chút do dự, không một chút lưỡng lự. Các tướng sĩ, dù kinh hãi trước cơn thịnh nộ tột cùng của Trần Liễu, nhưng cũng cảm nhận được sự quyết liệt không còn đường lùi của ông ta. Họ hiểu rằng, lần này, Trần Liễu đã bị dồn vào chân tường, không còn gì để mất. Nỗi đau và sự sỉ nhục đã đẩy ông ta đến giới hạn cuối cùng. Họ lập tức tuân lệnh, không dám chậm trễ một giây, chạy đi tập hợp quân sĩ, truyền đạt mệnh lệnh khẩn cấp tới từng doanh trại, từng đội quân.

Khắp phủ đệ Vũ Ninh bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không còn sự bình yên vốn có. Tiếng kèn lệnh vang lên dồn dập, xé toạc không khí tĩnh mịch, như một lời báo hiệu cho chiến tranh. Tiếng hò reo của binh sĩ vang dội, tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng khi các chiến binh vội vã khoác lên mình bộ giáp, tiếng ngựa hí vang trời, tiếng chân người chạy rầm rập trên nền đất... Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản hùng ca của sự phẫn nộ, của ý chí báo thù, một âm thanh hỗn loạn nhưng đầy quyết tâm. Ngọn lửa hận thù trong lòng Trần Liễu đã bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi sự kiên nhẫn, mọi sự tính toán lý trí. Ông ta không cần biết kết quả sẽ ra sao, không cần biết mình sẽ phải đối mặt với những gì, không cần biết liệu có thể chiến thắng được quyền uy của Trần Thủ Độ hay không. Điều duy nhất ông ta muốn lúc này là báo thù, là khiến những kẻ đã chà đạp lên gia đình ông ta phải trả giá đắt, phải nếm trải sự đau khổ tột cùng.

Trần Quốc Tuấn, người đã trải qua quá trình khai sáng trên Yên Tử Sơn, đã học được về đại nghĩa dân tộc, về tầm quan trọng của sự hòa hợp và ổn định cho Đại Việt. Chàng chứng kiến cơn thịnh nộ bùng nổ của cha, lòng chàng cũng trùng xuống, nặng trĩu. Chàng hiểu nỗi đau của cha, hiểu sự uất hận không thể kìm nén ấy. Lời thề "không bao giờ phản bội huyết mạch của cha", lời hứa sẽ "rửa mối thù gia tộc" lại vang vọng trong tâm trí chàng, giằng xé chàng giữa hiếu đạođại nghĩa.

Dù đã được vị ẩn sĩ khai sáng về đại nghĩa dân tộc, về việc đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, nhưng trong khoảnh khắc này, chàng không thể nào phủ nhận mối liên kết sâu sắc với nỗi đau của cha mình. Đó là một sự giằng xé nội tâm khủng khiếp. Một bên là lời hứa với cha, một bên là trách nhiệm với dân tộc. Chàng hiểu rằng, cuộc khởi binh này, dù được thổi bùng từ ngọn lửa hận thù cá nhân, nhưng sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả một triều đại, đẩy Đại Việt vào cảnh huynh đệ tương tàn, suy yếu khi kẻ thù bên ngoài đang rình rập.

Trần Quốc Tuấn biết rằng đây là một cuộc chiến không thể tránh khỏi, một cuộc chiến được thổi bùng từ ngọn lửa hận thù cá nhân, nhưng sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả một triều đại, gieo rắc thêm đau khổ cho muôn dân. Chàng đứng đó, lặng lẽ nhìn cha mình khoác lên bộ giáp trụ, tay nắm chặt thanh gươm. Ánh mắt Trần Liễu giờ đây không còn là sự bất lực hay đau khổ, mà là sự quyết tâm sắt đá, là ngọn lửa báo thù rực cháy không thể dập tắt. Ông ta đã đi đến tận cùng của giới hạn, đã bị đẩy vào bước đường cùng. Giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất: khởi binh, đối đầu trực diện với Trần Thủ ĐộTrần Cảnh.

Lửa hận đã bùng cháy, và nó sẽ thiêu rụi bất cứ thứ gì cản đường, bất chấp hậu quả. Vũ Ninh đã trở thành ngọn nguồn của một cơn bão lớn, một cuộc chiến huynh đệ tương tàn sắp đổ bộ lên kinh thành Thăng Long, mở ra một chương mới đầy biến động và đau khổ trong lịch sử triều Trần. Trần Quốc Tuấn biết mình phải hành động, nhưng hành động thế nào để vừa vẹn toàn hiếu đạo, vừa bảo vệ được đại nghĩa dân tộc, đó là câu hỏi lớn nhất đang giày vò tâm trí chàng. Cuộc chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường mà còn diễn ra trong chính tâm hồn của vị anh hùng trẻ tuổi. Chàng biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và thử thách, nhưng chàng không thể quay lưng lại với gia đình, cũng không thể bỏ mặc vận mệnh của Đại Việt.