HỒI 26: ĐÔNG BỘ ĐẦU HUYẾT CHIẾN

Sau khi lá cờ khởi loạn được phất lên tại Vũ Ninh, đoàn quân của Trần Liễu, tuy không đông đảo về số lượng nhưng khí thế hừng hực bởi lòng căm phẫn và ý chí báo thù, đã nhanh chóng hành quân thần tốc thẳng tiến về kinh thành Thăng Long. Trần Liễu, trong cơn thịnh nộ tột cùng, không muốn chần chừ thêm một khắc nào. Ông ta thúc ngựa, dẫn đầu đoàn quân, mang theo ngọn lửa hận thù rực cháy trong tim, một ngọn lửa đã thiêu rụi mọi sự dè dặt, mọi tính toán lý trí, chỉ còn lại khao khát duy nhất: trả thù. Tiếng kèn lệnh, tiếng trống trận không ngừng vang lên, thúc giục đoàn quân tiến bước, xé tan sự yên bình của những làng mạc mà họ đi qua, báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống kinh thành.

Tin tức về cuộc khởi binh của Trần Liễu nhanh chóng bay về Thăng Long, như một mũi tên xé gió, xuyên thẳng vào cung cấm, khiến Trần Thủ Độ không khỏi giật mình. Dù đã lường trước phản ứng của Trần Liễu sau những hành động ép duyên tàn độc của mình, nhưng sự quyết liệt và tốc độ của cuộc khởi binh này vẫn khiến ông ta phải đề phòng. Trần Thủ Độ biết rõ bản tính cố chấp và nỗi hận thù sâu sắc của Trần Liễu. Ông ta không thể xem thường mối đe dọa này, bởi nếu Trần Liễu thực sự tiến vào kinh thành, uy quyền của ông ta và sự ổn định của triều Trần sẽ bị lung lay dữ dội.

Với bộ óc mưu lược và sự quyết đoán lạnh lùng, Trần Thủ Độ lập tức điều động quân cấm vệ và các đạo quân tinh nhuệ nhất của triều đình, những chiến binh thiện chiến, trung thành tuyệt đối với ông ta, dưới sự chỉ huy của các tướng lĩnh thân tín, ra nghênh chiến. Địa điểm được chọn để chặn đứng bước tiến của Trần LiễuĐông Bộ Đầu, một bến sông quan trọng, cửa ngõ dẫn vào kinh thành, nơi có địa thế hiểm trở, thuận lợi cho việc phòng thủ. Đây là một vị trí chiến lược, nơi có thể phát huy lợi thế số đông và trang bị của quân triều đình để nghiền nát quân phản loạn ngay từ bên ngoài kinh thành, tránh cho Thăng Long khỏi cảnh binh đao hỗn loạn.

Khi bình minh vừa ló dạng, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Đông bằng những vệt nắng đầu tiên, báo hiệu một ngày mới nhưng cũng là một ngày của máu và nước mắt, hai đạo quân đã đối mặt nhau tại Đông Bộ Đầu. Khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Một bên là đoàn quân Vũ Ninh của Trần Liễu, tuy ít hơn về số lượng, ước chừng chỉ bằng một nửa hoặc một phần ba so với đối phương, nhưng mỗi binh sĩ đều mang trong mình ngọn lửa căm hờn cháy bỏng. Khuôn mặt họ hằn rõ vẻ quyết tử, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và vì lòng phẫn nộ tột cùng. Họ là những người đã bị dồn vào đường cùng, không còn gì để mất, chỉ có thể tiến lên. Họ không chiến đấu vì mệnh lệnh đơn thuần, mà vì sự đồng cảm với nỗi nhục của chủ tướng, vì khát khao đòi lại công bằng.

Ngược lại, quân triều đình, tuy đông hơn về quân số và được trang bị tốt hơn với áo giáp, vũ khí tinh xảo, nhưng lại mang nặng tâm lý chiến đấu với "người nhà", với chính những người anh em Đại Việt của mình. Điều này khiến khí thế của họ không thể sánh bằng đối phương. Mặc dù là lính tinh nhuệ và trung thành với Trần Thủ Độ, nhưng việc phải cầm gươm chống lại người thân trong hoàng tộc vẫn khiến không ít người dao động. Họ chiến đấu vì chức trách, vì mệnh lệnh, nhưng thiếu đi ngọn lửa căm hờn và ý chí báo thù mãnh liệt như quân Vũ Ninh.

Trần Liễu, trên lưng con chiến mã đen tuyền, khoác bộ giáp trụ sáng choang, lấp lánh dưới ánh nắng bình minh, tay nắm chặt thanh đoản kiếm uy dũng mà ông ta vẫn thường dùng trong những trận chiến. Ánh mắt ông ta rực lửa hận thù, quét qua hàng ngũ đối phương, tìm kiếm bóng dáng Trần CảnhTrần Thủ Độ. Ông ta không màng đến chiến thuật hay binh pháp phức tạp trong khoảnh khắc này, điều duy nhất thúc đẩy ông ta là cơn giận dữ không thể kìm nén, là khao khát được đối mặt trực tiếp với những kẻ đã gây ra bi kịch cho gia đình mình. Ông ta muốn thấy chúng phải trả giá, phải nếm mùi đau khổ.

Một tiếng trống lệnh vang lên xé tan không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Đó là hiệu lệnh tấn công từ phía Trần Liễu. "Xung phong!" Tiếng gầm của Trần Liễu hòa lẫn với tiếng hò reo vang dội của binh sĩ Vũ Ninh, và đoàn quân lao vào nhau như hai dòng lũ xiết, va chạm mạnh mẽ, tạo nên một tiếng động kinh thiên động địa. Cuộc giao tranh ác liệt tại Đông Bộ Đầu chính thức bắt đầu, mở màn cho một cuộc huynh đệ tương tàn đẫm máu.

Cảnh tượng binh đao hỗn loạn ngay lập tức bao trùm chiến trường. Tiếng la hét, tiếng gào thét của binh sĩ hai bên vang trời lở đất, át đi cả tiếng sóng vỗ vào bờ sông, át đi cả tiếng gió thổi. Tiếng gươm chạm giáo, tiếng đao chém khiên, tiếng tên bay vút xé gió, tiếng máu thịt va chạm vang lên chan chát, khô khốc. Mùi máu tươi và mồ hôi, mùi thuốc súng và khói bụi từ những ngọn lửa bùng lên hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, kinh hoàng, khiến bất cứ ai đứng trên chiến trường cũng cảm thấy rợn người. Đất cát nhuốm máu, từng bước chân đều đạp lên xác người và vũ khí vỡ nát.

Trần Liễu, như một con mãnh hổ thoát cũi, lao vào giữa trận tiền. Ông ta vung gươm múa giáo, thân pháp nhanh nhẹn, chiêu thức mạnh mẽ, mỗi nhát chém đều mang theo nỗi uất hận ngút trời, nỗi đau mất vợ, nỗi nhục bị chà đạp. Ông ta không màng đến sự sống chết của bản thân, chỉ muốn tiêu diệt kẻ thù, muốn rửa sạch nỗi nhục. Dù đối mặt với hàng chục binh lính triều đình vây hãm, Trần Liễu vẫn không hề nao núng. Ông ta như một cơn lốc xoáy, càn quét mọi chướng ngại vật trên đường đi, khiến đối phương phải khiếp sợ, không dám đối đầu trực diện. Sức mạnh của ông ta không chỉ đến từ thể chất, mà còn từ ý chí báo thù đã lên đến đỉnh điểm.

Máu đổ thành sông. Từng binh sĩ ngã xuống, máu hòa vào đất, nhuộm đỏ cả bãi chiến trường Đông Bộ Đầu. Tiếng kêu gào thảm thiết của những người bị thương, tiếng rên rỉ của những linh hồn đang hấp hối, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bi ai của chiến tranh huynh đệ tương tàn. Không có khoan nhượng, không có tình thân, không có nhân đạo. Chỉ có sự sống và cái chết, sự báo thù và sự trấn áp. Mỗi một binh lính ngã xuống đều là một gia đình tan nát, một sinh mạng bị hủy hoại vì những toan tính quyền lực tàn nhẫn.

Các tướng lĩnh của Trần Thủ Độ, dù được lệnh phải dẹp loạn bằng mọi giá, cũng phải dè chừng trước sự dũng mãnh và điên cuồng của Trần Liễu. Họ cố gắng hợp sức để chặn đứng ông ta, nhưng mỗi đòn đánh của Trần Liễu đều mang một sức mạnh kinh hoàng, được thôi thúc bởi cơn phẫn nộ tột độ, khiến họ khó lòng chống đỡ. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến đơn thuần, mà là một cuộc chiến của kẻ đã bị dồn vào chân tường, không còn gì để mất.

Trần Quốc Tuấn, dù còn trẻ tuổi, cũng đã lao vào trận chiến. Chàng không đứng sau lưng cha để tìm sự an toàn, mà cùng cha chiến đấu, bảo vệ cha và sát cánh cùng binh sĩ Vũ Ninh. Những bài học binh pháp từ Yên Tử Sơn, những đường kiếm, mũi giáo đã được rèn luyện trong giá lạnh, nay được áp dụng một cách linh hoạt và hiệu quả trên chiến trường thực tế. Chàng di chuyển thoăn thoắt, né tránh những đòn tấn công hiểm hóc và đáp trả bằng những cú đánh chính xác, hạ gục nhiều binh lính triều đình.

Dù trong tâm hồn còn mang nỗi ưu tư về đại nghĩa dân tộc, về việc tránh đổ máu vô ích, nhưng trong khoảnh khắc này, chàng hiểu rằng mình phải chiến đấu vì cha, vì những người đã tin tưởng đi theo cha mình. Ánh mắt chàng vừa sắc lạnh của một chiến binh đã kinh qua trận mạc, vừa chất chứa sự xót xa khi phải đối mặt với cảnh máu xương huynh đệ tương tàn. Chàng biết rằng mỗi kẻ địch mà chàng hạ gục cũng là một người con Đại Việt, nhưng chàng không còn lựa chọn nào khác. Trách nhiệm với gia đình và hiếu đạo buộc chàng phải cầm vũ khí.

Cuộc chiến tại Đông Bộ Đầu diễn ra vô cùng khốc liệt, giằng co từng tấc đất, từng hơi thở. Không bên nào chịu nhường bên nào. Những người lính triều đình chiến đấu vì mệnh lệnh, vì chức trách, vì sự trung thành với Trần Thủ Độ và triều đình hiện tại. Những binh sĩ Vũ Ninh chiến đấu vì công lý, vì nỗi căm hờn cá nhân và tập thể, vì danh dự bị chà đạp. Hai luồng sức mạnh đối nghịch, được thôi thúc bởi những động cơ khác nhau, va chạm nhau tạo nên một trận huyết chiến kinh hoàng, định đoạt một phần vận mệnh của triều Trần.

Trần Liễu, với sự dũng mãnh và quyết tử của mình, đã đẩy quân triều đình vào thế bị động, dù quân số của ông ta ít hơn. Ông ta gào thét, chỉ huy quân sĩ tiến lên, không ngừng nghỉ, không cho đối phương có cơ hội thở dốc. Máu vương đầy áo giáp, mồ hôi hòa lẫn máu chảy dài trên khuôn mặt ông ta. Nhưng ông ta không hề nao núng, vẫn tiến về phía trước, hướng về Thăng Long, nơi những kẻ đã gây ra bi kịch cho gia đình ông ta đang ngự trị. Đông Bộ Đầu đã trở thành một lò luyện máu lửa, nơi sự khốc liệt của chiến tranh được phơi bày một cách trần trụi nhất, nơi những giá trị đạo đức bị chà đạp bởi quyền lực và hận thù.

Trận chiến tại Đông Bộ Đầu kéo dài từ sáng sớm cho đến gần trưa, với những đợt tấn công và phản công không ngừng nghỉ. Quân Vũ Ninh, dù chiến đấu quả cảm, nhưng cuối cùng vẫn không thể vượt qua được lợi thế về quân số và sự chuẩn bị kỹ lưỡng của quân triều đình dưới sự chỉ huy của các tướng lĩnh dày dặn kinh nghiệm của Trần Thủ Độ. Sức lực của họ dần cạn kiệt, trong khi quân triều đình vẫn được bổ sung liên tục.

Trần Liễu, sau nhiều giờ chiến đấu điên cuồng, cơ thể đã thấm mệt và bị thương ở một vài nơi. Ông ta nhận ra rằng, với lực lượng hiện tại, việc tiếp tục tấn công Thăng Long là điều bất khả thi. Mặc dù lòng hận thù vẫn ngút trời, nhưng lý trí mách bảo ông ta phải tạm rút lui để bảo toàn lực lượng, tìm kiếm một cơ hội khác để báo thù. Với một tiếng gầm phẫn nộ cuối cùng, Trần Liễu ra lệnh rút quân.

Quân Vũ Ninh bắt đầu rút lui trong trật tự, dưới sự che chắn của Trần Quốc Tuấn và các tướng lĩnh còn lại. Quân triều đình, dù giành được lợi thế, cũng không dám truy kích quá gắt gao vì sự dũng mãnh của Trần LiễuTrần Quốc Tuấn. Trận chiến tại Đông Bộ Đầu kết thúc, để lại một bãi chiến trường tan hoang, đầy rẫy xác người và vũ khí vỡ nát.

Tuy Trần Liễu không đạt được mục tiêu đánh chiếm Thăng Long ngay lập tức, nhưng cuộc khởi binh này đã giáng một đòn mạnh vào uy tín của Trần Thủ Độ và triều đình. Nó cho thấy sự bất ổn sâu sắc trong nội bộ hoàng tộc Trần, và một mối thù không đội trời chung đã được xác lập. Cuộc huyết chiến tại Đông Bộ Đầu sẽ mãi mãi được ghi vào lịch sử, không chỉ là một trận đánh, mà là một bi kịch của sự huynh đệ tương tàn, của những con người bị giằng xé giữa quyền lực, tình thân và đạo lý. Và Trần Quốc Tuấn, người đã chiến đấu quả cảm bên cạnh cha, sẽ phải tiếp tục con đường đầy chông gai của mình, mang theo nỗi ưu tư về vận mệnh Đại Việt trong một thời kỳ đầy biến động.