HỒI 35: LẦN ĐẦU ĐẾN BẠCH ĐẰNG

Sau khi kết nạp thêm Dã Tượng vào đội ngũ, Trần Quốc Tuấn, Yết KiêuDã Tượng đã cùng nhau trải qua nhiều ngày tháng gắn bó, không ngừng khám phá những vùng đất mới, những tri thức mới. Từ biển cả bao la với những con sóng bạc đầu đến núi rừng hùng vĩ, thâm u với những con đường mòn bí ẩn, dấu chân họ đã in khắp nơi. Yết Kiêu, với kinh nghiệm dày dặn của một người con của biển, một thủy thủ lão luyện, đã truyền thụ không giấu giếm những bí quyết sông nước, cách đọc dòng chảy, cách lợi dụng thủy triều, hay cách điều khiển thuyền trong những cơn bão dữ. Dã Tượng, người bạn rừng xanh trầm tĩnh, chỉ dẫn những kỹ năng sinh tồn giữa rừng xanh, cách theo dấu thú dữ, cách đặt bẫy, cách mai phục và ẩn nấp trong những tán cây rậm rạp. Còn Trần Quốc Tuấn thì tổng hợp mọi kiến thức đó, không chỉ là những kỹ năng đơn lẻ, mà chàng còn biến chúng thành những tư duy chiến lược sắc bén, những kế hoạch quân sự đa chiều, có thể áp dụng trên mọi địa hình.

Tình nghĩa huynh đệ giữa ba người ngày càng sâu sắc, gắn bó như keo sơn, được vun đắp từ sự tôn trọng lẫn nhau, sự tin tưởng tuyệt đối vào tài năng và tấm lòng của mỗi người. Họ không chỉ là đồng đội, mà là những tri kỷ, những người bạn cùng chung chí hướng, cùng chung một khao khát lớn lao.

Một buổi chiều nọ, khi cả ba đang ngồi nghỉ chân bên một bãi biển vắng vẻ, ngắm nhìn hoàng hôn rực rỡ buông xuống mặt biển, Yết Kiêu, với ánh mắt lấp lánh đầy tự hào và sự nhiệt huyết, đề nghị:

"Đại huynh, Yết Kiêu muốn dẫn huynh và Dã Tượng huynh đến một nơi. Đó là quê hương của tiểu đệ, nơi tiểu đệ sinh ra và lớn lên, cũng là vùng đất mà tiểu đệ am hiểu tường tận nhất, đến từng ngóc ngách, từng con nước." Hắn ta dừng lại một chút, như để tạo sự kịch tính. "Nơi đó có thể sẽ khiến Đại huynh kinh ngạc, và tiểu đệ tin rằng nó có thể mang lại những ý tưởng lớn lao, những kế hoạch quân sự vĩ đại cho Đại huynh."

Trần Quốc Tuấn nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của Yết Kiêu, chàng biết đó không phải là một nơi tầm thường hay một địa điểm bất kỳ. Sự tự tin và niềm tự hào trong giọng nói của Yết Kiêu đã khơi gợi mạnh mẽ sự hứng thú và tò mò trong lòng chàng. "Đó là nơi nào mà khiến huynh đệ tự hào đến vậy? Nghe huynh đệ nói, ta cảm thấy rất hứng thú." Quốc Tuấn hỏi, trong lòng đầy sự mong chờ.

"Đó là cửa biển Bạch Đằng Giang," Yết Kiêu đáp, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy khí phách, như thể đang nói về một huyền thoại. "Một dòng sông huyền thoại, nơi hội tụ của núi non hùng vĩ, biển cả bao la và dòng chảy lịch sử đầy biến động của cha ông."

Không chậm trễ, ngay sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, ba người lập tức lên đường. Từ vùng duyên hải nơi họ đang cư ngụ, họ dong thuyền nhỏ men theo bờ biển, lướt qua những làng chài yên bình và những rặng phi lao xanh rì. Dần dần, con thuyền rẽ sóng, tiến vào cửa sông rộng lớn của Bạch Đằng.

Càng đi sâu vào, cảnh vật xung quanh càng thay đổi một cách ngoạn mục. Hai bên bờ sông không còn là những bãi cát hoang vu hay rừng phi lao đơn điệu, mà thay vào đó là những dãy núi đá vôi hùng vĩ, sừng sững vươn mình ra biển, tạo thành những hòn đảo lớn nhỏ với đủ hình thù kỳ dị, như những con rồng, con phượng đang uốn lượn giữa biển khơi. Những tảng đá phủ đầy cây xanh, rêu phong, tạo nên một vẻ đẹp hoang sơ, bí ẩn, xen lẫn vẻ đẹp kỳ vĩ của tạo hóa. Không khí trở nên trong lành và thoáng đãng hơn, mang theo hơi mặn của biển cả và mùi của cây cỏ núi rừng.

Khi con thuyền nhỏ của họ rẽ sóng, lướt qua những ghềnh đá, tiến vào vùng cửa biển rộng lớn, một cảnh tượng hùng vĩ, mênh mông hiện ra trước mắt Trần Quốc Tuấn, khiến chàng phải nín thở vì sự choáng ngợp. Bạch Đằng Giang không chỉ là một dòng sông đơn thuần, đó là một hệ thống sông ngòi chằng chịt, với vô số lạch triều nhỏ, những con kênh bí ẩn và các cửa ngõ thông ra biển. Nước sông cuồn cuộn chảy, hòa lẫn với màu xanh thẳm của biển khơi, tạo nên một dải lụa khổng lồ uốn lượn giữa những dãy núi đá vôi trùng điệp, những cánh rừng ngập mặn xanh tốt và những bãi bồi rộng lớn.

"Đây chính là Bạch Đằng Giang, thưa Đại huynh," Yết Kiêu nói, giọng điệu đầy tự hào, như muốn chia sẻ tất cả tình yêu của mình với dòng sông huyền thoại này. "Tiểu đệ sinh ra và lớn lên ở đây, từng ngóc ngách của nó, từng dòng chảy, từng con nước, tiểu đệ đều am hiểu tường tận. Những con sóng, những ghềnh đá, những bãi lầy, chúng đều là bạn của tiểu đệ."

Trần Quốc Tuấn đứng trên thuyền, đôi mắt chàng không ngừng quét nhìn khắp không gian bao la, kỳ vĩ trước mặt. Sự kinh ngạc và thán phục hiện rõ trên khuôn mặt chàng. Đây không chỉ là một cảnh đẹp mê hồn, một kiệt tác của tạo hóa, mà còn là một địa thế thiên hiểm, một bức tranh hoàn hảo của tự nhiên dành cho những trận thủy chiến. Những ngọn núi đá vôi lởm chởm như những bức tường thành tự nhiên, những cửa lạch nhỏ hẹp như những cái bẫy chết người, và dòng sông mênh mông như một chiến trường rộng lớn, có thể ẩn chứa vô vàn hiểm nguy nhưng cũng tiềm tàng vô vàn cơ hội.

Chàng nhìn dòng nước, cảm nhận sức chảy mạnh mẽ của thủy triều đang lên, rồi lại nghĩ đến lúc thủy triều rút xuống, tạo ra những bãi cạn rộng lớn. Chàng hình dung những con thuyền chiến lớn của quân địch có thể bị mắc kẹt, có thể bị đẩy vào những thế hiểm. Chàng mường tượng những con thuyền nhỏ, linh hoạt của mình có thể ẩn mình sau những hòn đảo, có thể luồn lách qua những con lạch nhỏ để đánh úp kẻ thù một cách bất ngờ. Chàng nhìn về phía biển, nơi những đoàn thuyền lớn của quân địch có thể kéo đến, và chợt nảy ra những ý tưởng táo bạo về cách lợi dụng địa thế này để đánh tan quân giặc một cách triệt để, không cho chúng đường thoát.

"Hùng vĩ... thật là hùng vĩ!" Trần Quốc Tuấn thốt lên, giọng nói đầy cảm xúc, gần như thì thầm trong sự choáng ngợp. "Nơi đây không chỉ là một dòng sông, mà là một thiên đường ẩn chứa những bí mật quân sự vĩ đại, một pháo đài tự nhiên không ai có thể xâm phạm nếu biết cách vận dụng."

Yết Kiêu mỉm cười khi thấy phản ứng của Trần Quốc Tuấn. Hắn ta biết rằng, mình đã đưa Đại huynh đến đúng nơi, và Quốc Tuấn đã nhìn thấy tiềm năng mà không phải ai cũng có thể nhận ra, tiềm năng của một trận chiến định mệnh trong tương lai. "Vâng, thưa Đại huynh. Bạch Đằng này có thể là nơi chôn vùi vạn quân giặc, nếu biết lợi dụng địa thế và thủy triều," Yết Kiêu khẳng định, ánh mắt đầy tự tin và kiên định, như một lời tiên tri. Hắn ta hiểu rằng, với tài năng của Trần Quốc Tuấn, dòng sông này sẽ không chỉ là quê hương của hắn, mà sẽ trở thành mồ chôn của kẻ thù xâm lược.

Dã Tượng, dù không am hiểu sông nước bằng Yết Kiêu, cũng cảm nhận được sự đặc biệt và tầm quan trọng chiến lược của nơi này. Hắn ta nhìn những ngọn núi, những khu rừng ven sông, và trong đầu cũng mường tượng ra những kế hoạch mai phục, những con đường ẩn nấp, những lối thoát hiểm, và cách bố trí binh lính để phối hợp với thủy quân. Hắn biết rằng, với sự kết hợp của kiến thức núi rừng của mình và kiến thức sông nước của Yết Kiêu, dưới sự chỉ huy tài tình của Trần Quốc Tuấn, nơi đây có thể trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một cạm bẫy chết người đối với bất kỳ kẻ địch nào dám xâm phạm.

Chuyến đi đến Bạch Đằng Giang không chỉ là một cuộc khám phá địa lý đơn thuần, mà là một trải nghiệm mở rộng tầm nhìn của Trần Quốc Tuấn. Nơi đây đã gieo vào lòng chàng những hạt giống đầu tiên của một chiến lược vĩ đại, một kế hoạch sẽ làm nên tên tuổi chàng, định hình lại lịch sử Đại Việt, và bảo vệ non sông khỏi những cuộc xâm lược tàn khốc nhất.

Sự hứng thú và tò mò của chàng về Bạch Đằng Giang đã được khơi dậy đến tột cùng, thúc đẩy chàng muốn tìm hiểu sâu hơn về dòng sông huyền thoại này, về những bí ẩn và tiềm năng quân sự mà nó đang ẩn chứa. Trần Quốc Tuấn bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở Bạch Đằng, nghiên cứu kỹ lưỡng từng con nước, từng ghềnh đá, từng bãi cạn. Chàng vẽ ra những bản đồ chi tiết trong tâm trí, tính toán thời gian thủy triều lên xuống, dự đoán những hướng tấn công và rút lui của địch.

Nỗi ưu tư về gia tộc và những biến cố đau lòng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được chuyển hóa thành động lực để chàng hành động, để chuẩn bị cho một tương lai nơi Đại Việt sẽ được bảo vệ bởi những chiến công hiển hách. Bạch Đằng Giang không chỉ là một địa danh, nó đã trở thành một biểu tượng trong tâm trí Trần Quốc Tuấn, một biểu tượng của hy vọng, của sức mạnh, và của chiến thắng.

Từ giây phút đó, trong trái tim và khối óc của Trần Quốc Tuấn, một chiến lược đã dần thành hình, một kế hoạch táo bạo và thiên tài sẽ được thai nghén, chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng nổ, viết nên những trang sử chói lọi cho dân tộc Đại Việt, mãi mãi về sau. Cuộc gặp gỡ với Yết KiêuDã Tượng, cùng với chuyến đi đến Bạch Đằng Giang, đã đặt nền móng vững chắc cho sự nghiệp vĩ đại của Trần Quốc Tuấn, vị Quốc Công Tiết Chế lừng danh sau này.