HỒI 41: XÂY DỰNG NỀN TẢNG

Sau những ngày tháng miệt mài với bản đồ và các cuộc thử nghiệm trên sông, sau khi thấu hiểu "bí mật ngàn đời" của Bạch Đằng Giang, từ những quy luật của thủy triều đến vị trí của từng bãi cọc ngầm tự nhiên, Trần Quốc Tuấn biết rằng mình không thể chờ đợi. Dù chưa có tiếng trống giục quân hay chiếu chỉ khẩn cấp từ kinh thành báo hiệu chiến tranh, tầm nhìn xa trông rộng của chàng, cùng với sự nhạy bén của một người mang sứ mệnh gánh vác sơn hà, đã mách bảo rằng một cuộc xâm lược từ phương Bắc là điều không thể tránh khỏi, chỉ là vấn đề thời gian. Để bảo vệ non sông Đại Việt, để hiện thực hóa ý niệm "Thiên binh vạn mã chôn sông" đã nung nấu trong lòng, chàng phải bắt đầu chuẩn bị ngay từ bây giờ, âm thầm, kiên trì và không ngừng nghỉ.

Nơi bí mật trong hang đá, trước đây chỉ là nơi nghiên cứu và lưu trữ bản đồ, giờ đây đã trở thành trung tâm của một xưởng đóng thuyền nhỏ, ẩn mình một cách tinh vi khỏi mọi ánh mắt dòm ngó. Trần Quốc Tuấn hiểu rằng, một cuộc thủy chiến trên Bạch Đằng sẽ không thể thắng lợi nếu chỉ có những chiếc thuyền chiến lớn, cồng kềnh, nặng nề, thường thấy của triều đình. Quân Nguyên, nếu có, sẽ sở hữu những hạm đội khổng lồ với những chiếc chiến thuyền có kích thước vượt trội, và chính những con thuyền to lớn đó sẽ là gánh nặng, là điểm yếu chí mạng khi đối mặt với địa hình hiểm trở và thủy triều thất thường của Bạch Đằng Giang.

Vì vậy, chàng đã bắt đầu tập trung vào việc chuẩn bị một loại thủy quân hoàn toàn khác biệt, phù hợp với chiến trường đặc thù này: những con thuyền nhỏ gọn, tốc độ cao, và đặc biệt là phù hợp với địa hình sông nước phức tạp của Bạch Đằng. Chàng cùng Yết Kiêu, người am hiểu nhất về kỹ thuật đóng thuyền dân gian, về đặc tính của các loại gỗ, và về cách thức vận hành thuyền trong mọi điều kiện sông nước, đã phác thảo những bản vẽ đầu tiên. Họ không dùng những loại gỗ quý hiếm, đắt tiền, mà chọn những loại gỗ bền chắc, nhẹ, dễ tìm thấy trong vùng rừng núi ven sông, và có khả năng chịu nước tốt, như gỗ lim xanh, gỗ táu, hoặc các loại tre, nứa đặc biệt.

Yết Kiêu là người trực tiếp giám sát việc đóng thuyền. Hắn ta không chỉ truyền đạt kiến thức, mà còn đích thân hướng dẫn những thợ mộc địa phương tin cẩn – những người được Quốc TuấnYết Kiêu tuyển chọn kỹ lưỡng không chỉ vì tay nghề mà còn vì sự trung thực, lòng yêu nước và khả năng giữ bí mật – cách chế tác từng thanh gỗ, từng mộng thuyền, từng mối nối.

Những con thuyền được thiết kế với đáy nông để dễ dàng lướt qua những bãi cạn khi triều rút, nhưng đủ vững chắc để chịu được dòng chảy xiết và những va chạm nhẹ. Thân thuyền thon gọn, mạn thấp để dễ dàng di chuyển nhanh, ẩn mình giữa những bụi cây ven bờ, và giảm thiểu diện tích bị tấn công. Đặc biệt, chúng được trang bị nhiều mái chèo (chèo tay) để tăng tốc độ và khả năng cơ động, phù hợp cho việc tấn công chớp nhoáng, đánh úp và rút lui thần tốc trong địa hình phức tạp. Một số thuyền còn được trang bị thêm buồm nhỏ để tận dụng gió khi cần thiết, nhưng ưu tiên chính vẫn là sức người để đảm bảo sự linh hoạt.

Trần Quốc Tuấn không chỉ là người đưa ra ý tưởng hay phác thảo chung. Chàng là người đích thân giám sát từng công đoạn, từ việc chọn lựa từng thớ gỗ nguyên liệu, phác thảo thiết kế chi tiết, cho đến việc thử nghiệm từng chiếc thuyền mẫu. Chàng quan sát kỹ lưỡng từng chiếc thuyền khi được hạ thủy lần đầu tiên, yêu cầu Yết Kiêu điều chỉnh từng chi tiết nhỏ – độ cong của thân thuyền, vị trí mái chèo, cách sắp xếp khoang – để đảm bảo chúng đạt tốc độ và khả năng cơ động tối ưu trong mọi điều kiện thủy triều và dòng chảy. Chàng còn đặc biệt quan tâm đến việc thiết kế khoang thuyền sao cho có thể chứa được một số lượng binh lính nhất định, cùng với vũ khí (cung tên, giáo mác) và lương thực đủ dùng trong các cuộc tấn công ngắn, mà vẫn giữ được sự linh hoạt và tính bí mật.

Dã Tượng, với sự am hiểu sâu sắc về các loại cây rừng và khả năng tìm kiếm vật liệu tự nhiên, đã hỗ trợ đắc lực việc tìm kiếm gỗ tốt, các loại cây dùng làm cột buồm, dây thừng bền chắc được bện từ các loại vỏ cây, và thậm chí là những loại lá cây, rễ cây có thể dùng để chế biến thành chất sơn phết bảo vệ thuyền khỏi mối mọt và sự ăn mòn của nước biển. Hắn cũng chịu trách nhiệm đảm bảo khu vực xưởng đóng thuyền luôn được giữ bí mật tuyệt đối, tránh xa mọi sự dòm ngó của kẻ lạ, bằng cách thiết lập các vọng gác bí mật và các hệ thống cảnh báo đơn giản nhưng hiệu quả.

Công việc chuẩn bị diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Không có tiếng trống thúc giục, không có quân lính hùng hậu phô trương. Chỉ có tiếng búa gõ nhẹ nhàng vào gỗ, tiếng cưa xẻ trầm đục, và tiếng thì thầm trao đổi của những người thợ. Đó là một sự chuẩn bị cho ngày mai, một ngày mai mà chỉ có Trần Quốc Tuấn và những người thân tín của chàng mới có thể nhìn thấy rõ ràng trong tầm nhìn xa của mình.

Ngoài việc đóng thuyền, Trần Quốc Tuấn còn bắt đầu âm thầm huấn luyện một đội ngũ thủy binh tinh nhuệ từ những ngư dân địa phương, những người đã quen với sông nước từ nhỏ, có sức khỏe tốt và đặc biệt là có lòng yêu nước, tinh thần chiến đấu cao. Yết Kiêu là người trực tiếp chỉ huy việc huấn luyện. Hắn dạy họ không chỉ cách điều khiển thuyền trong mọi điều kiện thời tiết khắc nghiệt của Bạch Đằng, mà còn cách lợi dụng dòng chảy để tăng tốc độ di chuyển, cách luồn lách qua những con lạch hẹp, những bãi cạn nguy hiểm mà quân địch không thể ngờ tới, và cách phối hợp tấn công chớp nhoáng trên sông.

Dã Tượng cũng giúp huấn luyện những kỹ năng chiến đấu cận chiến trên thuyền, cách sử dụng các loại vũ khí thô sơ như giáo mác, dao găm, và cách phối hợp với bộ binh ẩn nấp trên bờ khi cần. Hắn dạy họ cách di chuyển im lặng, cách sử dụng địa hình để ẩn nấp và tấn công bất ngờ.

Trần Quốc Tuấn theo dõi sát sao quá trình huấn luyện, thỉnh thoảng lại đích thân xuống thuyền để thị phạm hoặc đưa ra những chỉ dẫn quan trọng. Chàng muốn đội quân này không chỉ là những người lính giỏi, những tay chèo thuyền thiện nghệ, mà còn là những "bộ não sống" của Bạch Đằng Giang, những người có thể tận dụng mọi yếu tố của sông nước – từ thủy triều, dòng chảy, đến địa hình ven bờ – để biến chúng thành vũ khí lợi hại, đánh bại kẻ thù. Chàng chú trọng việc rèn luyện sự dũng cảm, tinh thần kỷ luật và khả năng phối hợp ăn ý giữa các thành viên.

Sự chuẩn bị của Trần Quốc Tuấn thể hiện một tầm nhìn chiến lược vượt thời đại. Chàng không đợi đến khi quân giặc đến chân thành, khi tiếng vó ngựa giục giã hoặc tiếng reo hò của quân địch vang vọng khắp nơi mới cuống cuồng chuẩn bị. Chàng đã nhìn thấy trước nguy cơ từ rất sớm, đã phác thảo ra một kế hoạch vĩ đại từ trong tâm trí, và giờ đây, chàng đang âm thầm xây dựng từng viên gạch đầu tiên, từng chiếc thuyền, từng người lính cho bức tường phòng thủ vững chắc của Đại Việt.

Đó là sự sẵn sàng không ngừng nghỉ, một tấm gương về sự vĩ đại của một vị tướng, người luôn sống vì ngày mai của đất nước, vì sự bình yên của dân tộc. Kế hoạch "chôn sông" Bạch Đằng không chỉ là một chiến thuật quân sự, mà là sự kết tinh của trí tuệ, lòng yêu nước, và sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Trần Quốc Tuấn đã biến tầm nhìn thành hành động, biến những mối lo thành động lực, và đặt nền móng vững chắc cho những chiến công hiển hách sẽ mãi mãi đi vào lịch sử Đại Việt.