HỒI 42: LƯỚI RỒNG DƯỚI NƯỚC

Những con thuyền nhỏ gọn, tốc độ cao dần được hoàn thiện trong bí mật tại xưởng đóng thuyền ẩn mình giữa lòng Bạch Đằng Giang. Đội thủy binh tinh nhuệ, gồm những ngư dân gan dạ và thiện chiến, cũng đang ngày đêm rèn luyện, thấm nhuần từng bài học về sông nước từ Yết Kiêu, trở thành những bậc thầy về địa hình sông. Nhưng tất cả những sự chuẩn bị ấy, dù công phu đến mấy, cũng chỉ là công cụ. Để biến Bạch Đằng Giang thành "thiên binh vạn mã chôn sông", biến ý niệm kỳ tài của mình thành một hiện thực tàn khốc đối với kẻ thù, Trần Quốc Tuấn cần phải cụ thể hóa nó bằng một kế hoạch chi tiết, một chiến thuật cụ thể, nơi mọi yếu tố của thiên nhiên và con người được hòa quyện một cách tinh xảo, không một kẽ hở.

Trong hang đá bí mật, dưới ánh đèn dầu leo lét rọi sáng tấm bản đồ đã được vẽ tỉ mỉ từng chi tiết về độ sâu, dòng chảy, các bãi cạn và vị trí cọc ngầm tự nhiên, Trần Quốc TuấnYết Kiêu bắt đầu phác thảo ra một trận đồ chưa từng có trong lịch sử quân sự. Đó không phải là một trận đồ trên cạn, với những đội hình bộ binh hay kỵ binh quen thuộc, mà là một "lưới rồng" vô hình, một cái bẫy khổng lồ được giăng mắc dưới mặt nước, chờ đợi kẻ thù sập bẫy một cách không thể thoát.

"Yết Kiêu huynh đệ," Trần Quốc Tuấn nói, ánh mắt chàng quét qua bản đồ, dừng lại ở những điểm then chốt mà Yết Kiêu đã đánh dấu trong những cuộc khảo sát thực địa. "Dựa vào những dữ liệu chính xác về thủy triều và dòng chảy mà chúng ta đã thu thập được, chúng ta phải bố trí bãi cọc như thế nào để đạt hiệu quả tối đa? Đâu là những điểm yếu nhất của dòng sông khi thủy triều rút?"

Yết Kiêu, với kiến thức sâu rộng về địa hình Bạch Đằng và những kinh nghiệm thực tiễn từ các cuộc thử nghiệm, đã đưa ra những ý tưởng táo bạo nhưng đầy tính khả thi. "Đại huynh, chúng ta không thể cắm cọc dàn trải khắp nơi một cách bừa bãi. Chúng ta phải tập trung vào những vị trí mà quân địch chắc chắn sẽ phải đi qua, những luồng lạch chính yếu. Đặc biệt, chúng ta phải chọn những nơi mà dòng chảy sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm, tạo ra những xoáy nước hay đẩy thuyền vào những bãi cạn khi triều rút. Đó là nơi cọc phát huy sức mạnh tối đa."

Hai người cùng nhau thảo luận, tranh luận sôi nổi nhưng đầy tôn trọng, và phác thảo từng đường nét trên bản đồ. Yết Kiêu đề xuất việc cắm cọc theo hình zích-zắc, tạo thành những hành lang hẹp, khúc khuỷu, buộc thuyền địch phải đi qua. Trần Quốc Tuấn bổ sung ý tưởng về việc bố trí cọc theo từng lớp, từng tầng, từ những bãi cọc nông sát bờ đến những hàng cọc sâu hơn ở giữa dòng, đảm bảo rằng dù thuyền địch có cố gắng lách tránh, có thay đổi đội hình thế nào cũng sẽ vướng vào bẫy, không lối thoát.

Họ không chỉ cắm cọc một cách ngẫu nhiên hay chỉ dựa vào cảm tính. Mỗi vị trí cọc đều được tính toán kỹ lưỡng dựa trên mực nước thủy triều khi lên và khi xuống. Những cọc gỗ lớn, được chọn từ những loại gỗ cứng nhất, vót nhọn hoắt và bịt sắt ở đầu, sẽ được cắm sâu xuống đáy sông. Phần đầu nhọn của chúng sẽ chỉ chìm dưới mặt nước khi triều lên cao nhất, ẩn mình hoàn toàn dưới làn nước hiền hòa để không bị phát hiện và không cản trở việc dụ địch tiến sâu vào. Nhưng khi triều xuống thấp, đặc biệt là vào lúc triều kiệt, chúng sẽ đồng loạt nhô lên dữ dằn, trở thành những lưỡi dao sắc bén, sẵn sàng xé toạc đáy thuyền của bất cứ chiến thuyền địch nào đi qua.

"Chúng ta phải đảm bảo rằng, khi nước triều lên, cọc phải đủ sâu để không bị phát hiện và không cản trở việc dụ địch vào trận địa," Trần Quốc Tuấn nhấn mạnh, ánh mắt sắc như dao. "Nhưng khi nước rút, chúng phải trở thành những lưỡi dao sắc bén, những cây thương khổng lồ, xé toạc đáy thuyền địch, khiến chúng không thể di chuyển hay xoay trở."

Cùng với việc bố trí các bãi cọc, họ còn hình dung ra các trận địa mai phục dưới nước. Yết Kiêu, với khả năng lặn sâu, nín thở lâu và sự am hiểu về các luồng ngầm, là người duy nhất có thể hình dung rõ ràng về thế trận ngầm này. Hắn ta đề xuất việc bố trí những rào chắn bằng dây thừng lớn, được làm từ những loại cây rừng bền chắc, hoặc những lưới thép gai được ngụy trang khéo léo dưới nước, có thể được kéo lên khi cần thiết để giữ chân thuyền địch trong bãi cọc, hoặc dồn chúng vào những luồng hiểm. Những chiếc thuyền nhỏ, linh hoạt của quân ta sẽ luồn lách qua những con lạch bí mật, hoặc ẩn mình sau những hòn đảo nhỏ, những rặng cây ngập mặn để chờ đợi thời cơ, sẵn sàng xuất kích khi có hiệu lệnh.

"Và Dã Tượng huynh đệ," Trần Quốc Tuấn quay sang người bạn thợ săn đang ngồi lắng nghe với vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt đầy tinh anh. "Phần mai phục trên bờ sẽ cực kỳ quan trọng. Khi thuyền địch đã mắc kẹt trên bãi cọc, chúng ta cần phải giáng đòn chí mạng từ hai phía – từ trên sông và từ trên bờ."

Dã Tượng gật đầu, hắn ta đã hình dung ra vai trò của mình một cách rõ ràng. "Đại huynh cứ yên tâm. Những khu rừng ngập mặn rậm rạp, những vách đá cheo leo, những hẻm núi sâu sẽ là nơi ẩn nấp lý tưởng cho quân ta. Tiểu đệ sẽ bố trí những toán cung thủ tinh nhuệ, những lính đánh bộ thiện chiến, am hiểu địa hình rừng núi, sẵn sàng xông ra khi có hiệu lệnh. Chúng ta có thể dùng những sợi dây thừng lớn, cột vào cây rừng, để tạo thành những rào chắn trên bờ, ngăn chặn địch tháo chạy lên cạn hoặc dồn chúng vào những vị trí đã định sẵn." Hắn còn đề xuất dùng những tảng đá lớn, những mũi tên lửa để giáng xuống khi quân địch hỗn loạn.

Mỗi chi tiết của kế hoạch đều được thảo luận và phác thảo tỉ mỉ trên bản đồ. Vị trí cắm cọc, thời điểm dụ địch vào bẫy, tín hiệu tấn công đồng loạt, vị trí ẩn nấp của quân ta cả trên sông và trên bờ, hướng rút lui an toàn, và cả cách xử lý khi quân địch cố gắng phá vây hoặc phản công. Tất cả đều được tính toán kỹ lưỡng, đảm bảo rằng "lưới rồng" này sẽ không có bất kỳ một khe hở nào, một lối thoát nào cho kẻ thù.

Sự tinh xảo và độc đáo của kế hoạch khiến cả ba đều cảm thấy một niềm tự hào lớn lao. Đây không chỉ là một kế hoạch quân sự đơn thuần, mà là một kiệt tác của trí tuệ, một sự hòa quyện hoàn hảo giữa tầm nhìn chiến lược vĩ đại của Trần Quốc Tuấn, kinh nghiệm sông nước uyên bác của Yết Kiêu, và sự am hiểu núi rừng tinh tế của Dã Tượng. "Lưới rồng dưới nước" không chỉ là hình ảnh ẩn dụ, nó là một trận địa thực sự, một cái bẫy chết người được giăng sẵn bởi bàn tay của những thiên tài và sự ưu ái của thiên nhiên.

Kế hoạch này không chỉ được vẽ trên giấy hay trong tâm trí. Trần Quốc Tuấn yêu cầu Yết KiêuDã Tượng tiến hành những mô phỏng nhỏ trên thực địa, dùng những vật liệu đơn giản để thử nghiệm các vị trí cắm cọc, cách thức hoạt động của rào chắn, và sự phối hợp giữa thủy quân và bộ binh. Họ muốn đảm bảo rằng, khi ngày mai đến, khi kẻ thù thực sự đặt chân lên Bạch Đằng, cái "lưới rồng" này sẽ hoạt động một cách hoàn hảo, không một sai sót, không một chi tiết nào bị bỏ qua.

Những cuộc thử nghiệm và mô phỏng này không chỉ giúp kiểm chứng tính khả thi của kế hoạch mà còn giúp đội quân hiểu rõ hơn về cách thức vận hành trận địa, tăng cường sự phối hợp và tinh thần đoàn kết. Trần Quốc Tuấn đã truyền được ngọn lửa nhiệt huyết và niềm tin vào chiến thắng cho những người lính của mình, biến họ thành một đội quân không chỉ dũng cảm mà còn thông minh và tinh nhuệ.

Kế hoạch Bạch Đằng giờ đây đã trở thành một hiện thực gần gũi hơn bao giờ hết. Đó là kết quả của sự chuẩn bị miệt mài, sự kiên trì vô bờ bến và một trí tuệ quân sự xuất chúng. Trần Quốc Tuấn đã sẵn sàng, và Bạch Đằng Giang cũng đã sẵn sàng, để đón chờ ngày định mệnh, nơi lịch sử sẽ một lần nữa được viết nên bằng máu và vinh quang.