HỒI 46: HUẤN LUYỆN BÍ MẬT

Lời tiên tri cổ xưa về "Rồng thiêng ẩn mình" đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn cho Trần Quốc Tuấn và những người cộng sự. Niềm tin vào định mệnh được trời đất giao phó, cùng với ý thức sâu sắc về mối hiểm họa khôn lường từ vó ngựa Nguyên Mông đang rình rập, đã thúc đẩy mọi công tác chuẩn bị ở Bạch Đằng Giang với một tốc độ cấp bách và sự khắt khe chưa từng có. Đặc biệt, đội thủy quân tinh nhuệ, những người sẽ trực tiếp điều khiển "lưới rồng" dưới nước, những con thuyền nhỏ gọn và tốc độ cao, bắt đầu bước vào giai đoạn huấn luyện bí mật và cực kỳ gian khổ.
Yết Kiêu – Người Thầy Của Sông Nước
Yết Kiêu, với tư cách là người con của Bạch Đằng, người đã sống trọn đời mình trên dòng sông này, thấu hiểu từng con nước, từng ghềnh đá, từng luồng lạch, đã được Trần Quốc Tuấn giao phó trọng trách trực tiếp huấn luyện đội quân này. Hắn ta không chỉ truyền thụ kiến thức binh pháp thủy chiến hay kỹ năng chèo thuyền thông thường, mà còn truyền cả kinh nghiệm xương máu được đúc kết qua bao năm tháng vật lộn với sóng gió, cả tinh thần kiên cường, bất khuất của người ngư dân bám biển, bám sông để sinh tồn và làm chủ thiên nhiên.
Buổi tập luyện diễn ra ở những con lạch hẻo lánh, những vùng nước khuất lấp, hiểm trở mà chỉ Yết Kiêu mới biết đường và có thể đưa thuyền luồn lách vào được. Chúng không diễn ra theo giờ giấc cố định, theo khuôn khổ quân đội thông thường, mà hoàn toàn tuân theo chu kỳ của thủy triều, của mặt trời và mặt trăng. Yết Kiêu muốn những người lính của mình phải sống hòa mình vào dòng sông, phải cảm nhận được hơi thở của nó, của từng con sóng, từng dòng chảy, để biến con sông thành một phần máu thịt của mình.
Khi triều lên cao, nước sông mênh mông, hiền hòa che lấp những bãi cọc ngầm, đội quân tập chèo thuyền với tốc độ cao, tập điều khiển thuyền luồn lách qua những hòn đảo nhỏ, những vách đá dựng đứng. Yết Kiêu yêu cầu họ phải thành thạo việc xoay trở thuyền trong không gian hẹp, cách tăng tốc đột ngột để áp sát mục tiêu, và cách giảm tốc nhanh chóng để tránh va chạm. Những con thuyền nhỏ gọn, tốc độ cao được đóng riêng cho mục đích này đã phát huy tối đa hiệu quả, chứng tỏ sự lựa chọn và thiết kế của Trần Quốc Tuấn là vô cùng chính xác. Họ tập cách di chuyển đội hình một cách linh hoạt, từ đội hình hàng dọc sang hàng ngang, từ đội hình tấn công chớp nhoáng sang đội hình phòng thủ vòng tròn, tất cả đều phải diễn ra một cách nhanh chóng và trôi chảy như nước, như một vũ điệu của những chiến thuyền.
Nhưng phần gian khổ nhất là khi thủy triều rút. Đó là lúc dòng sông trở nên hung dữ nhất, với những bãi cạn lộ thiên, những xoáy nước nguy hiểm, và cũng là lúc "lưới rồng" của họ – những bãi cọc ngầm được cắm thêm – sẽ phát huy tác dụng. Yết Kiêu dẫn đội quân vào những vùng nước cạn, nơi những bãi cọc lởm chởm, sắc nhọn hiện ra một cách rõ rệt. Hắn ta dạy họ cách nhận biết vị trí của cọc dù chỉ nhấp nhô dưới mặt nước, cách điều khiển thuyền vượt qua chúng mà không bị mắc kẹt, trong khi kẻ địch chắc chắn sẽ bị mắc bẫy, bị xé toạc đáy thuyền.
"Các ngươi phải thuộc từng con nước, từng ghềnh đá, từng bãi cọc như lòng bàn tay mình!" Yết Kiêu quát lớn giữa tiếng sóng vỗ và tiếng gió rít qua tai. Giọng hắn ta đầy uy lực, nhưng cũng chứa đựng sự kỳ vọng lớn lao. "Chỉ khi nào các ngươi hiểu được Bạch Đằng, hòa mình vào nó, Bạch Đằng mới bảo vệ các ngươi! Chỉ khi đó, các ngươi mới có thể biến nó thành vũ khí giết giặc!"
Rèn Luyện Trong Mọi Điều Kiện Khắc Nghiệt
Họ tập luyện trong mọi điều kiện thời tiết. Dưới cái nắng như đổ lửa của mùa hè, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bốc hơi trên da thịt. Giữa những cơn mưa rào tầm tã của mùa mưa, họ vẫn bám trụ trên thuyền, luyện tập cách giữ vững tay chèo và định hướng trong tầm nhìn hạn chế, học cách lợi dụng mưa gió để che mắt địch. Đặc biệt, những buổi tập đêm là khắc nghiệt nhất, nơi mọi giác quan được thử thách đến tột cùng. Dưới ánh trăng mờ ảo hoặc trong màn đêm đen kịt không trăng sao, họ phải dựa vào cảm giác, vào tiếng sóng vỗ, vào hướng gió, vào tiếng vọng của chính mình để điều khiển thuyền. Yết Kiêu muốn họ phải trở thành những con mắt của đêm, những bóng ma trên sông, có thể xuất hiện và biến mất bất cứ lúc nào, gây bất ngờ tuyệt đối cho kẻ thù.
Trần Quốc Tuấn và Dã Tượng thường xuyên đến quan sát các buổi tập. Quốc Tuấn không trực tiếp huấn luyện, nhưng ánh mắt chàng luôn dõi theo từng người lính, từng động tác, từng sự tiến bộ. Chàng đưa ra những lời khuyên, những chỉ dẫn chiến thuật sắc bén để Yết Kiêu áp dụng vào quá trình rèn luyện, đảm bảo đội quân không chỉ giỏi kỹ năng mà còn có tư duy chiến thuật. Dã Tượng thì tập trung vào việc huấn luyện khả năng chiến đấu cận chiến trên thuyền, cách sử dụng các loại vũ khí thô sơ nhưng hiệu quả như lao, nỏ, và cách phối hợp tấn công khi thuyền địch bị mắc cạn, khi binh lính buộc phải cận chiến trong không gian chật hẹp. Hắn còn dạy họ cách sử dụng địa hình ven sông để ẩn nấp và tạo bất ngờ.
Sự gian khổ của quá trình huấn luyện đã tôi luyện những người ngư dân chất phác ấy thành những chiến binh thủy quân tinh nhuệ, những "rồng con" của Bạch Đằng Giang. Tay họ chai sần vì mái chèo và dây thừng, da họ rám nắng vì sương gió và nắng cháy, và ánh mắt họ trở nên sắc bén, linh hoạt, đầy sự tự tin. Họ không chỉ học được kỹ năng chiến đấu, mà còn thấm nhuần ý chí kiên trì, lòng dũng cảm phi thường và tinh thần đồng đội sắt son. Yết Kiêu không chỉ dạy họ cách chiến đấu, mà còn dạy họ cách sống sót, cách tin tưởng vào bản năng của mình, vào sức mạnh của dòng sông và vào đồng đội.
Cảm xúc của những người lính lúc này là sự kết hợp của gian khổ tột cùng và niềm tự hào lớn lao. Gian khổ vì những bài tập khắc nghiệt, vì phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thiên nhiên mà không có sự che chở. Nhưng tự hào vì họ biết mình đang làm một điều vĩ đại, đang chuẩn bị để bảo vệ đất nước khỏi họa xâm lăng. Họ tin tưởng tuyệt đối vào Yết Kiêu, người thầy, người huynh đệ của họ, người đã truyền cho họ tất cả tinh hoa. Và hơn hết, họ tin tưởng vào Trần Quốc Tuấn, vị chủ tướng đã nhìn thấy tiềm năng của họ, đã đặt niềm tin vào họ và trao cho họ một sứ mệnh cao cả: trở thành những người điều khiển "Rồng thiêng Bạch Đằng".
Mỗi ngày trôi qua, đội thủy quân bí mật ấy lại trở nên mạnh mẽ và sẵn sàng hơn. Họ là những con rồng con đang được tôi luyện trong lửa và nước, chờ đợi ngày "Rồng thiêng" Bạch Đằng thực sự thức tỉnh, để cùng nhau tạo nên một bản anh hùng ca bất diệt trên dòng sông lịch sử, mãi mãi vang vọng muôn đời. Trần Quốc Tuấn biết rằng, khi ngày đó đến, khi quân giặc tràn vào, Bạch Đằng Giang sẽ không chỉ là một con sông, mà sẽ trở thành một huyền thoại, một cái bẫy chết chóc mà không một kẻ thù nào có thể thoát khỏi.