HỒI 45: THỨC TỈNH RỒNG THIÊNG

Trần Quốc Tuấn, sau khi nhận thức rõ mối hiểm họa khôn lường từ vó ngựa Nguyên Mông đang ào ạt đổ xuống phương Nam, đã thúc đẩy mọi công tác chuẩn bị ở Bạch Đằng Giang với một tốc độ cấp bách chưa từng có. Hang đá bí mật ngày đêm vẫn vang vọng tiếng búa, tiếng cưa, và tiếng chân người hối hả. Những bản đồ chi chít con số, những mô hình thử nghiệm, những chiếc thuyền mới tinh tươm cùng đội thủy binh tinh nhuệ – tất cả đang gấp rút hoàn thiện, sẵn sàng cho một cuộc chiến sống còn. Nhưng giữa những lo toan bộn bề cho một vận mệnh quốc gia đang đứng trên bờ vực thẳm, trong tâm trí Trần Quốc Tuấn và những người thân tín vẫn ẩn chứa một yếu tố linh thiêng, một niềm tin sâu sắc vào định mệnh được gửi gắm qua những lời tiên tri cổ xưa.
Chính Yết Kiêu, người con của Bạch Đằng, người đã sống trọn đời mình trên dòng sông này, đã kể cho Trần Quốc Tuấn nghe về những truyền thuyết và lời tiên tri được truyền miệng qua bao thế hệ ngư dân. Đó không phải là những câu chuyện được ghi chép trong sử sách, những tài liệu chính thống của triều đình, mà là những lời thì thầm bên bếp lửa trong những đêm đông giá lạnh, những câu hát ru của người mẹ, những lời dặn dò của ông cha khi truyền nghề đi biển – những tinh hoa của tri thức dân gian và niềm tin tâm linh đã ăn sâu vào máu thịt của những người con sông nước.
"Đại huynh," Yết Kiêu nói trong một buổi tối hiếm hoi cả ba người ngồi quây quần bên đống lửa trại trong hang đá, khi tiếng gió và tiếng sóng vỗ bờ xa xăm tạo nên một bản nhạc trầm hùng của tự nhiên. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên khuôn mặt từng người, hiện rõ sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. "Người dân Bạch Đằng chúng con vẫn truyền tai nhau một lời tiên tri cổ xưa từ ngàn đời. Họ nói rằng, Bạch Đằng Giang này không chỉ là dòng sông tôm cá nuôi sống chúng con, mà là nơi ẩn chứa một 'Rồng thiêng ẩn mình'. Con Rồng ấy chỉ thức tỉnh khi giang sơn lâm nguy, khi có kẻ thù từ phương xa xâm phạm đất nước, làm khuấy động long mạch."
Trần Quốc Tuấn lắng nghe, ánh mắt chàng hướng về phía dòng sông đang chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí chàng, một hình ảnh khác đang hiện lên một cách sống động: một con rồng khổng lồ, với thân mình uốn lượn là dòng sông, và những vảy rồng sắc nhọn chính là những bãi cọc ngầm tự nhiên mà chàng đã khám phá và sẽ gia cố thêm. Toàn bộ dòng sông như một sinh vật sống, đang chờ đợi được đánh thức.
Lời Tiên Tri Về "Lưới Tử Thần" Và "Mồ Chôn Vạn Quân"
Yết Kiêu tiếp lời, giọng đầy vẻ thành kính và thiêng liêng, như thể hắn đang truyền đạt một bí mật của trời đất: "Lời tiên tri nói rằng, khi 'Tiếng gầm từ phương Bắc' vọng đến, khi đại nghiệp của đất nước bị đe dọa đến tận cùng, Rồng thiêng sẽ cựa mình, phẫn nộ. Nó sẽ giăng một 'Lưới Tử Thần' vô hình dưới nước, và dòng sông sẽ biến thành một 'Mồ chôn vạn quân' cho kẻ thù. Chỉ có người được trời đất chọn lựa, người thấu hiểu lòng Rồng và hiểu được quy luật của nước – người có thể điều khiển được thủy triều, dòng chảy – mới có thể đánh thức nó và điều khiển sức mạnh hủy diệt của nó để bảo vệ non sông."
Dã Tượng ngồi im lặng lắng nghe, khuôn mặt trầm tĩnh của hắn cũng lộ vẻ trang nghiêm, đầy suy tư. Là người sống gần gũi với thiên nhiên, trải nghiệm từng hơi thở của núi rừng, hắn ta luôn tin vào những sức mạnh siêu nhiên và những điềm báo của đất trời, tin rằng vạn vật đều có linh hồn và ý chí. Những lời Yết Kiêu nói ra không hề xa lạ với niềm tin của hắn.
Trần Quốc Tuấn cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự giác ngộ sâu sắc, một sự trùng khớp kỳ diệu đến khó tin. Những lời tiên tri đó, dù có vẻ huyền bí, siêu nhiên và được truyền miệng qua hàng ngàn năm, lại trùng khớp một cách kỳ lạ với những gì chàng đã suy nghĩ, đã khám phá, và đang chuẩn bị.
"Tiếng gầm từ phương Bắc" chính là vó ngựa Nguyên Mông đang ào ạt tiến xuống. "Rồng thiêng ẩn mình" chính là Bạch Đằng Giang với địa thế hiểm trở, thủy triều khôn lường và những bãi cọc ngầm tự nhiên ẩn chứa sức mạnh hủy diệt. "Lưới Tử Thần" và "Mồ chôn vạn quân" chính là kế hoạch cắm cọc nhân tạo để gia cố trận địa, tận dụng địa lợi và thủy triều để tiêu diệt quân địch mà chàng đang dày công xây dựng. Mọi thứ dường như đã được định sẵn, đã được sắp đặt từ ngàn xưa.
Chàng chợt nhận ra rằng, mình không chỉ là một vị tướng đang chuẩn bị cho một trận chiến theo binh pháp thông thường. Chàng là người được định mệnh lựa chọn để đánh thức "Rồng thiêng" của Bạch Đằng, để hoàn thành lời tiên tri cổ xưa, để thực hiện sứ mệnh lịch sử mà tổ tiên đã gửi gắm qua bao thế hệ. Điều này không làm chàng tự mãn, mà ngược lại, càng khiến chàng cảm thấy gánh nặng trách nhiệm lớn lao hơn bao giờ hết. Đó là sự kế thừa của một di sản linh thiêng, một lời hứa với tổ tiên, với những anh hùng đã ngã xuống, và với cả dòng sông thiêng liêng này.
Trần Quốc Tuấn nhắm mắt lại, trong tâm trí chàng không còn là những con số khô khan, những bản vẽ chi tiết, mà là một cảm giác linh thiêng, một sự kết nối định mệnh. Chàng cảm thấy như đang có một sợi dây vô hình kết nối mình với quá khứ, với những anh hùng tiền bối lẫy lừng như Ngô Quyền đã từng chiến thắng hiển hách trên dòng sông này, và với cả tương lai vinh quang của Đại Việt. Niềm tin vào điều huyền bí ấy đã tiếp thêm cho chàng sức mạnh, một nguồn năng lượng không thể lý giải bằng khoa học hay lý trí thông thường, một động lực vượt lên trên mọi giới hạn.
Từ giây phút đó, mọi công việc chuẩn bị của Trần Quốc Tuấn không chỉ là trách nhiệm quân sự, không chỉ là việc thực thi một kế hoạch, mà còn là một sứ mệnh thiêng liêng. Mỗi chiếc cọc được vót nhọn, mỗi con thuyền được đóng xong, mỗi bài tập luyện của thủy binh đều mang một ý nghĩa sâu xa hơn, một sự chuẩn bị cho sự hiển linh của Rồng thiêng. Đó là sự chuẩn bị để "Rồng thiêng" thức tỉnh, để Bạch Đằng Giang thực sự trở thành "Dòng sông chết chóc" cho quân xâm lược, và là nơi định đoạt vận mệnh vinh quang của Đại Việt, nơi mà lịch sử sẽ một lần nữa được viết nên bằng máu và trí tuệ, bằng sự quật cường của cả một dân tộc.
Những lời tiên tri cổ xưa, ẩn chứa trong tâm thức của người dân, giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời của chiến lược Bạch Đằng. Chúng không chỉ là huyền thoại, mà là hiện thực đang dần được Trần Quốc Tuấn và những người cộng sự biến thành sự thật, bằng trí tuệ, bằng sự dũng cảm và bằng một niềm tin sắt đá vào định mệnh của dòng sông và của dân tộc. Điều này càng làm tăng thêm quyết tâm của họ, biến những người bình thường thành những chiến binh mang trong mình sứ mệnh lịch sử, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách để bảo vệ non sông.