HỒI 126: LỬA NGỤC THIÊN MẠC

Tiếng gió rít "ù ù! vù vù! vù vù!" như hàng ngàn linh hồn quỷ dữ đang gào thét không ngừng nghỉ, tiếng lửa cháy bùng bùng "rào rào! rào rào! rào rào! rào rào!" như tiếng gầm của một con quái vật khổng lồ đói khát, và tiếng la hét kinh hoàng "Ááááá! Cháy! Cứu tôi với! Lửa! Lửa!" của quân Nguyên Mông đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc xuyên qua màn đêm đen đặc. Cả không gian dường như rung chuyển bởi những âm thanh hỗn loạn của sự hủy diệt. Trận Mưa Tên Lửa từ quân Đại Việt đã biến Vạn Kiếp thành một địa ngục trần gian không lối thoát, một Lửa Ngục Thiên Mạc thực sự, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, và từng binh lính Nguyên đang cảm nhận rõ ràng lưỡi hái tử thần đang kề cận.

Trong chớp mắt, chỉ trong vòng một hơi thở yếu ớt, doanh trại Nguyên biến thành một biển lửa khổng lồ, một khối lửa cam đỏ rực rỡ, hung tợn như một con thú dữ khổng lồ vừa thoát khỏi cũi, gầm gừ nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Từ những tia lửa ban đầu bé tí, chúng nhanh chóng bùng lên thành những cột lửa cam vàng, đỏ tươi như máu, và thậm chí ánh xanh ma quái khi một số hóa chất bí mật trong dầu bén cháy, liếm láp, bao phủ từng mét vuông đất, từng chiếc lều. Những chiếc lều trại bằng vải bạt thô, bằng da thú nặng mùi, chỉ trong tích tắc đã bị thiêu rụi thành tro tàn, tiếng vải cháy "xẹt! xẹt!" nghe rợn người, rồi sụp đổ "ầm! ầm! ầm!". Ánh sáng của ngọn lửa rọi sáng rực rỡ cả một vùng trời, phơi bày cảnh tượng kinh hoàng bên trong: những hình bóng con người đang giãy giụa trong đau đớn tột cùng, những thân thể bị biến dạng vì sức nóng khủng khiếp, và những ngọn lửa vẫn tiếp tục bốc cao, cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ, nhảy múa trên nền đen của màn đêm.

Những đống lương thảo ít ỏi mà quân Nguyên Mông cố gắng gìn giữ từ những ngày đầu tiến quân, vốn là hy vọng sống sót cuối cùng của chúng, giờ đây trở thành mồi ngon cho ngọn lửa. Tiếng lửa gầm lên "roàm! roàm!" khi nuốt chửng từng bao gạo, từng bó khô. Chúng cháy bùng lên, lan tỏa mùi khét lẹt của ngũ cốc bị cháy, một mùi nồng nặc và khó chịu đến buồn nôn, khiến không khí càng trở nên ngột ngạt đến mức phổi như bị đốt cháy, mỗi hơi thở đều là một cực hình. Tiếng nổ lách tách "tí tách! tí tách! tí tách!" từ những hạt lương thực bị cháy phồng, tiếng củi gỗ nứt vỡ "rắc! rắc! rắc!" trong nhiệt độ khủng khiếp. Nguồn sống duy nhất của chúng đã bị hủy hoại hoàn toàn, đẩy quân Nguyên vào cảnh đói khát cùng cực, không còn gì để chống chọi với cái chết đang cận kề. Một người lính Nguyên cố gắng lao vào đống lương thảo đang cháy, đôi mắt hắn trợn ngược vì tuyệt vọng, hắn đưa tay trần cố gắng dập lửa, nhưng lập tức bị ngọn lửa hất văng ra, tiếng rên rỉ "Á...á...á...!" yếu ớt trước khi cơ thể hắn biến thành một ngọn đuốc sống, chạy loạng choạng vài bước rồi đổ gục.

Binh khí cũng không thoát khỏi số phận. Những mũi tên gỗ, ngọn giáo sắc nhọn, áo giáp bằng da và kim loại, thậm chí cả những khẩu súng lửa thô sơ của Nguyên Mông, tất cả đều bị ngọn lửa liếm láp, biến dạng hoàn toàn. Kim loại nung đỏ biến dạng "xèo xèo!" rồi chảy thành dòng lỏng màu đỏ cam, rớt xuống đất "chịt! chịt!", gỗ cháy thành than đen sì, thuốc súng trong những khẩu súng phát nổ "đùng! đoàng! đùng! đoàng!" từng hồi, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn và kinh hoàng tột độ. Tiếng kiếm rơi "loảng xoảng!", tiếng giáp trụ vỡ vụn "rẹt! rẹt!" hòa vào tiếng gầm của lửa, tiếng vật vã của những người lính bị mắc kẹt.

Tiếng la hét của hàng vạn binh lính Nguyên Mông vang vọng khắp nơi, một âm thanh của sự đau đớn tột cùng, sợ hãi tột độ và tuyệt vọng không lối thoát. "Chạy! Chạy đi! Lửa!" "Cứu ta! Ai đó cứu ta với! Ta không muốn chết!" "Mẹ ơi! Con chết mất! Tha cho con!" Chúng chạy tán loạn khắp doanh trại, như những con thiêu thân mất phương hướng, đôi mắt mở trừng trừng vì kinh hoàng, miệng há hốc cố gắng hít thở nhưng chỉ nuốt vào khói và tro tàn, cố gắng tìm đường thoát khỏi biển lửa đang bao vây tứ phía. Nhiều kẻ bị ngọn lửa nuốt chửng, thân xác biến thành than đen chỉ trong nháy mắt, mùi da thịt cháy khét lẹt tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, gây buồn nôn đến ghê tởm, cảm giác ghê rợn lan khắp cơ thể. Nhiều kẻ khác bị giẫm đạp trong lúc hoảng loạn, tiếng xương gãy "rắc rắc! rắc rắc!" dưới chân những người chạy trốn, tiếng kêu rên "ư... ư... ớ ớ..." yếu ớt trước khi bị vô số bàn chân dẫm nát đến chết. Hoặc chúng cố gắng chạy về phía các con sông gần đó, lao mình xuống nước "tõm! tõm! bụp!" trong tuyệt vọng, nhưng rồi chết đuối vì kiệt sức hoặc bị những dòng nước xoáy cuốn trôi, xác nổi lềnh bềnh trên mặt nước đỏ ngầu ánh lửa, trôi dạt vô định như những khúc gỗ.

Tiếng ngựa hí thất thanh, đầy ai oán "í í! í í! í í!" vang lên, tiếng vó ngựa "thình thịch! thình thịch! thình thịch!" dẫm đạp lên nhau trong điên loạn. Những con ngựa chiến, vốn là niềm kiêu hãnh của kỵ binh Nguyên, giờ đây trở nên điên loạn trong biển lửa. Mắt chúng trợn ngược, sủi bọt mép, điên cuồng cố gắng vùng vẫy thoát khỏi dây cương và chuồng trại, nhưng lại lao thẳng vào đám cháy hoặc giẫm đạp lên nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn và bi thương tột cùng. Mùi lông ngựa cháy khét lẹt, mùi thịt cháy xém, càng làm tăng thêm sự rùng rợn của cảnh tượng, khiến không khí trở nên đặc quánh bởi sự kinh hoàng và cái chết, cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực.

Tiếng đổ vỡ hỗn loạn "ầm! rầm! rầm! krắc! choang!" không ngừng vang lên: tiếng cột lều gỗ bị cháy đổ sập, tiếng xe lương sụp đổ "két! ầm!", tiếng vũ khí rơi loảng xoảng "choang! choang!" từ tay những binh lính bị thiêu cháy. Mọi thứ trong doanh trại đều sụp đổ và tan tành trong cơn thịnh nộ của lửa, biến thành những đống tro tàn và mảnh vụn. Sự hỗn loạn này đã biến doanh trại Nguyên thành một cái bẫy không lối thoát, một ngục tù bằng lửa khổng lồ, nơi không có lối ra, không có đường sống. Cảm giác bị mắc kẹt, bị thiêu đốt, bị giẫm đạp lên nhau tràn ngập mỗi binh lính.

Quân Nguyên Mông, giờ đây hoàn toàn chìm trong sự hoảng loạn, sợ hãi tột cùng, đã phải chịu tổn thất nặng nề chưa từng có, một con số không thể đếm hết. Không phải do một trận đánh trực diện, nơi chúng có thể giáp mặt đối thủ và thể hiện sức mạnh quân sự, mà là do một đòn hỏa công bất ngờ, tàn khốc, không cho chúng kịp phản ứng, không cho chúng bất kỳ cơ hội nào để chống cự. Hàng vạn sinh mạng đã bị ngọn lửa thiêu rụi, và những người sống sót thì cũng kiệt quệ về thể chất lẫn tinh thần, đôi mắt chúng đờ đẫn, thất thần, ánh lửa vẫn còn hằn sâu trong võng mạc. Ý chí chiến đấu của chúng đã hoàn toàn bị phá hủy, tan biến như tro bụi. Chúng chỉ còn là những cái bóng vật vờ, những cơ thể cháy xém, cố gắng bám víu vào sự sống một cách vô vọng, không còn chút khí phách nào của đạo quân xâm lược hùng mạnh. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng bao trùm lấy từng kẻ còn sống sót.

Trần Quốc Tuấn, đứng từ xa quan sát biển lửa rực sáng ở Vạn Kiếp, ánh mắt chàng kiên định, không một chút rung động, đôi môi khẽ mím chặt. Gió đêm lùa qua tóc chàng, mang theo hơi nóng và mùi khét từ biển lửa, nhưng chàng vẫn đứng vững như một pho tượng, hiên ngang giữa khung cảnh hỗn loạn. Chàng biết rằng, ngọn lửa này không chỉ là sự hủy diệt mà còn là ngọn lửa của độc lập, ngọn lửa của tự do, ngọn lửa báo hiệu cho một tương lai tươi sáng của Đại Việt. Trận chiến vĩ đại nhất đã đạt đến cao trào, và phần thắng đã nghiêng hẳn về phía Đại Việt. Giờ đây, chỉ còn một bước nữa là hoàn toàn quét sạch bóng quân thù, đưa đất nước trở lại bình yên vĩnh cửu.