Màn đêm đen đặc tại Vạn Kiếp chìm sâu trong một sự tĩnh mịch đáng sợ, nặng nề đến nghẹt thở, như một tấm màn tang khổng lồ giăng xuống che phủ toàn bộ sự sống. Không một ánh trăng le lói, không một vì sao lấp lánh trên nền trời nhung đen, như thể cả vũ trụ đang nín thở, giữ chặt hơi thở của mình, lặng lẽ dõi theo số phận của Đại Việt sẽ được định đoạt trong khoảnh khắc sắp tới. Chỉ có tiếng gió rít xuyên qua không gian, một âm thanh "vù vù! vù vù!" không ngừng nghỉ, mang theo hơi ẩm ướt từ sông nước và mùi đất khô, như một lời thì thầm lạnh lẽo của tử thần. Gió luồn lách qua những bụi cây khô héo và những ghềnh đá lởm chởm, tạo ra tiếng lá khô xào xạc "xào xạc, xào xạc" như hàng vạn tiếng thì thầm ma quái. Trong doanh trại quân Nguyên Mông, chìm trong cơn mệt mỏi rã rời và sự bất an mơ hồ sau những ngày hành quân đói khát, chúng không hề hay biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của sự diệt vong, ngay trên mảnh đất mà chúng tưởng chừng đã an toàn. Tiếng ngáy khò khè yếu ớt "khò... khò..." từ những lều bạt, tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên "khụ khụ", và tiếng bước chân nặng nề, uể oải của những lính gác mệt mỏi, giáp trụ va vào nhau "lạch cạch... lạch cạch..." khô khốc là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lìm của doanh trại. Một người lính Nguyên co ro trong chiếc áo choàng mỏng, đưa tay xoa xoa cánh tay vì lạnh, "Đêm nay lạnh thấu xương!" hắn lẩm bẩm với đồng đội đang gật gù bên cạnh, mi mắt nặng trĩu. Đồng đội hắn khẽ rùng mình, "Gió này lạ lắm, ta cứ thấy bất an... như có gì đó sắp xảy ra." Nhưng đó chỉ là những cảm giác thoáng qua, bị xua tan bởi sự mệt mỏi và niềm tin mù quáng vào số lượng áp đảo của mình. Chúng đâu hay biết, đó là những thanh âm cuối cùng trước khi bản giao hưởng của địa ngục bùng nổ.
Rồi bỗng nhiên, từ vị trí cao nhất của sở chỉ huy Đại Việt, nơi Trần Quốc Tuấn đang đứng sừng sững trong bóng tối, hoàn toàn hòa mình vào màn đêm, một ánh chớp lóe lên, xé toang màn đêm đen đặc. Đó không phải là tiếng trống trận dồn dập hay tiếng kèn lệnh chói tai, mà là một tín hiệu thị giác tinh tế nhưng dứt khoát: một luồng sáng xanh biếc bật lên từ một chiếc ống đặc biệt trong tay chàng, vụt tắt nhanh như một cái chớp mắt, nhưng đủ để hàng trăm ánh mắt đang nín thở dõi theo nhận ra. Ánh mắt Trần Quốc Tuấn sắc như dao cau, thoáng nhìn qua từng nhóm xạ thủ đang ẩn mình, ánh lửa từ đáy mắt chàng như đang bùng cháy trong bóng tối. Đó là hiệu lệnh! Ngay lập tức, từ các vị trí mai phục bí mật đã được chuẩn bị sẵn từ lâu, ẩn mình trong những bụi cây rậm rạp, những lùm lau sậy cao ngút che kín thân người và những gò đất cao thấp xung quanh doanh trại địch, quân Đại Việt đã đồng loạt tung ra đòn tấn công hủy diệt. Không một tiếng kèn lệnh rầm rộ, không một tiếng trống trận vang trời, chỉ có tiếng dây cung bật mạnh "tanh tách! tanh tách! tanh tách!" đồng loạt vang lên từ hàng ngàn cây cung, âm thanh sắc lạnh như tiếng sét đánh ngang tai trong sự tĩnh mịch. Hàng ngàn cánh tay đồng loạt vươn ra, kéo căng dây cung đến cực điểm, gân tay nổi lên cuồn cuộn, rồi buông ra dứt khoát. Tiếng dây cung căng như sợi đàn, rồi vụt trở về, đẩy những mũi tên đi với lực kinh hồn. Và rồi, hàng vạn mũi tên tẩm dầu bùng cháy lao vút lên không trung, rít lên "xèooooo!" khi xé gió, âm thanh xé toạc không gian.
Ánh sáng rực rỡ từ những mũi tên lửa xé tan màn đêm, vẽ nên những vệt sáng chói lòa trên bầu trời đen kịt, như hàng ngàn ngôi sao băng đang lao xuống mặt đất, mỗi vệt sáng là một mũi nhọn chết người. Chúng bay đi với sự chính xác kinh ngạc, mỗi mũi tên đều được tính toán quỹ đạo cẩn thận, như những con đom đóm tử thần đang truy đuổi con mồi, lao thẳng vào doanh trại quân Nguyên, hướng tới những khu vực đông đúc nhất, những kho lương thảo khô khốc được chất cao như núi, và những chiếc xe ngựa gỗ chất đầy củi. Tiếng gió rít "vù vù! vù vù!" mang theo tiếng lửa cháy “bùng bùng! bùng bùng!” bắt đầu len lỏi vào không khí, kết hợp với những tiếng la hét hoảng loạn đầu tiên của quân Nguyên tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Chỉ trong tích tắc, cả một vùng trời chiếu sáng rực cả một vùng trời bởi hàng ngàn ngọn lửa nhỏ đang lao xuống, biến màn đêm đen đặc thành một bức tranh diêm dúa của ánh sáng và sự chết chóc, nhuốm một màu đỏ quạch ghê rợn.
Khi những mũi tên chạm vào lều bạt vải dù, "phụt!" một tiếng khô khốc vang lên, lửa tức thì bùng lên. Một đốm lửa nhỏ li ti, rồi lập tức bén vào tấm vải đã khô mục vì nắng gió, cháy bùng lên thành một ngọn lửa cao hơn người. Dầu đã tẩm sẵn khiến lửa cháy nhanh chóng và lan rộng, từ một lều sang lều khác, từ đống lương thảo này sang đống lương thảo khác, chỉ trong tích tắc đã biến thành những cột lửa. "Bùng! Rẹt! Xèo! Lách tách!" Tiếng vải bạt bị cháy xé rách ghê rợn, tiếng gỗ khô mục trong kho lương nổ lách tách như tiếng pháo, tiếng kim loại giãn nở vì nhiệt nghe rùng mình. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, doanh trại khổng lồ của quân Nguyên Mông, vốn rộng lớn và kiên cố, đã biến thành một biển lửa khổng lồ, một lò thiêu sống hàng vạn binh lính đang ngủ say. Ngọn lửa đỏ rực, cuồn cuộn vươn cao lên bầu trời, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó, từ lều bạt, quân trang, lương thảo cho đến xác người và ngựa. Sức nóng khủng khiếp tỏa ra, làm không khí trở nên khô khốc và khó thở, như bị rút cạn oxy, khiến phổi như bị đốt cháy. Khói đen kịt bốc lên ngùn ngụt, cuộn xoáy lên trời như những con rắn khổng lồ, che khuất cả bầu trời đêm, khiến tầm nhìn bị hạn chế hoàn toàn, càng làm tăng thêm sự hoảng loạn. Mùi khét lẹt của vải cháy, gỗ cháy, và đặc biệt là mùi da thịt cháy tanh tưởi lan tỏa khắp nơi, xộc thẳng vào mũi, khiến bất cứ ai còn sống cũng phải nôn mửa liên tục. Ngọn lửa chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời Vạn Kiếp, quầng sáng đỏ rực hắt lên bầu trời, khiến ngay cả những người cách xa hàng dặm cũng có thể nhìn thấy, và cảm nhận được mùi khét lẹt của sự hủy diệt lan tỏa trong gió.
Sự dũng mãnh của quân Đại Việt không chỉ nằm ở việc bắn tên, mà còn ở sự phối hợp nhịp nhàng đến từng giây, từng hơi thở, sự kiên nhẫn chờ đợi thời khắc hoàn hảo nhất. Các xạ thủ Đại Việt, dưới sự chỉ đạo của các tướng lĩnh, vẫn giữ vững vị trí, đôi mắt sáng rực trong đêm, phản chiếu ánh lửa từ xa, một ánh lửa căm thù. Họ biết rằng ngọn gió mạnh của đêm nay là đồng minh của mình, và từng mũi tên được bắn ra đều mang theo sự căm thù ngàn đời, sự quyết tâm giành lại độc lập cho non sông. "Bắn! Bắn nữa đi! Không để một tên nào thoát!" tiếng hô vang của một chỉ huy giấu mặt, giọng khàn khàn nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian giữa tiếng lửa cháy và tiếng la hét, như một mệnh lệnh từ thần chết. Hàng chục binh lính không ngừng nghỉ, tay thoăn thoắt lấy tên từ ống đựng, gài vào cung "cạch!", kéo căng dây cung "két! két!", ngắm chuẩn xác, rồi buông tay "vút!". Họ bắn liên tục, biến bầu trời thành một cơn mưa tên lửa không ngừng, không dứt, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ vào hàng ngũ địch, như những lời nguyền chết chóc trút xuống đầu kẻ xâm lược. Mỗi lần dây cung bật mạnh là một lời nguyền rủa cho kẻ xâm lược, mỗi mũi tên bay đi là một tia hy vọng cho Đại Việt.
Quân Nguyên Mông hoàn toàn bất ngờ và không kịp trở tay. Từ những binh lính đang ngủ say, tiếng ngáy bỗng biến thành tiếng hét thất thanh "Ááááá!", đến những kẻ lính gác mệt mỏi gục đầu trên vũ khí, tất cả đều bị đánh thức bởi tiếng la hét kinh hoàng "Cháy! Cháy! Lửa! Lửa!" và tiếng lửa cháy "rào rào! rào rào! rào rào!" cùng cái nóng hầm hập như lò nung đang đốt cháy da thịt. Chúng choàng tỉnh dậy, đôi mắt còn ngái ngủ chưa kịp định hình thì đã bị ánh lửa đỏ rực chiếu vào, biến khuôn mặt chúng thành những quỷ dữ trong ánh lửa. Hàng vạn con người hoảng loạn tột độ, chen lấn, xô đẩy, chạy tán loạn khắp nơi, dẫm đạp lên nhau để thoát khỏi biển lửa đang nuốt chửng chúng. Tiếng "á! á! á! cứu tôi với!" chói tai, tiếng kêu cứu thảm thiết "mẹ ơi! cứu con! Cha ơi! Cứu lấy tôi!" vang lên khắp doanh trại, hòa lẫn với tiếng khóc rên rỉ "ư ư... ớ ớ...", tiếng giày giáp dẫm lên xác người "bịch! bịch! bịch!". Nhiều kẻ bị lửa thiêu cháy sống, cơ thể biến thành những ngọn đuốc sống, chạy loạng choạng vài bước, quơ tay trong vô vọng, tiếng kêu la "Aaa! Bỏng quá! Nóng quá!" rồi đổ gục, chỉ còn lại những vệt tro đen và mùi khét kinh tởm bám vào không khí, vương vấn mãi. Nhiều kẻ khác bị giẫm đạp đến chết trong đám đông hỗn loạn, tiếng xương gãy "rắc rắc! rắc rắc!" vang lên ghê rợn, hoặc cố gắng chạy trốn vào những con sông gần đó, lao mình xuống nước "tõm! tõm!", nhưng rồi chết đuối, xác nổi lềnh bềnh trên mặt nước đỏ ngầu ánh lửa, cuốn theo dòng chảy. Tiếng kêu la thảm thiết của chúng vang vọng khắp Vạn Kiếp, một âm thanh của sự tuyệt vọng và cái chết, một bản giao hưởng của địa ngục trần gian. Các tướng lĩnh Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp đứng giữa biển lửa, khuôn mặt biến dạng vì kinh hoàng, mắt đỏ ngầu, la hét khản cả cổ: "Tập hợp! Tập hợp quân lại! Đồ khốn nạn! Dập lửa đi! Dập lửa ngay! Quân y đâu! Cứu lấy chúng nó!" Nhưng những tiếng hô đó hoàn toàn vô vọng, bị át đi bởi tiếng lửa gầm rống và tiếng la hét thất thanh của hàng vạn binh lính đang giãy giụa trong ngọn lửa. Tay họ run rẩy rút kiếm, nhưng không biết nên chém ai, nên làm gì giữa cảnh tượng hỗn loạn này, chỉ biết nhìn ngọn lửa nuốt chửng mọi thứ.
Cảm xúc bao trùm quân Nguyên lúc này là sự choáng ngợp, kinh hoàng tột độ của kẻ thù, một cảm giác bất lực đến tê dại, hoàn toàn sụp đổ. Chúng không thể tin vào mắt mình, vào tai mình. Vừa thoát khỏi nỗi ám ảnh rừng sâu, vừa đặt chân đến "đại bản doanh" để củng cố lực lượng, tưởng chừng đã an toàn, giờ đây chúng lại bị tấn công bằng một đòn chí mạng, một trận hỏa công quy mô lớn chưa từng thấy, tàn bạo và mưu mẹo đến mức vượt xa sức tưởng tượng của chúng. Ngọn lửa thiêu cháy mọi thứ, từ thể xác đến tinh thần, không chừa một chút hy vọng nào, biến những dũng tướng kiêu ngạo thành những kẻ hoảng sợ, chỉ biết lao đầu chạy trốn một cách vô thức. Quân lính Nguyên Mông đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, chỉ còn biết hoảng loạn tìm đường sống sót một cách vô vọng, như những con thiêu thân lao vào lửa, kết thúc cuộc đời trong đau đớn tột cùng, chìm vào biển lửa mãi mãi.
Hàng vạn mũi tên lửa vẫn tiếp tục trút xuống, không ngừng nghỉ, biến Vạn Kiếp thành địa ngục thực sự. Đây là đòn quyết định của Trần Quốc Tuấn, một sự kết hợp hoàn hảo giữa mưu lược tinh xảo và sự tàn bạo cần thiết của chiến tranh, một chiến thuật "lấy độc trị độc". Kế hỏa công đã phát huy hiệu quả tối đa, đẩy quân Nguyên Mông vào bờ vực của sự diệt vong, một thất bại thảm hại không thể cứu vãn. Đêm đen Vạn Kiếp đã trở thành một cột mốc lịch sử, nơi ngọn lửa thiêng của Đại Việt đã thiêu cháy tham vọng bành trướng của kẻ thù phương Bắc, và mở ra một chương mới cho lịch sử giữ nước.