Ngọn lửa cuồng nộ vẫn đang gầm rú "rào rào! rào rào! roàm! roàm!" như một con quái vật nguyên thủy khổng lồ, nuốt chửng từng tấc đất của doanh trại Nguyên tại Vạn Kiếp, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian rực đỏ, khói đen đặc quánh cuồn cuộn cuộn xoáy lên trời, che khuất cả những vì sao xa xăm. Tiếng la hét xé lòng "Ááááá! Cứu! Cháy hết rồi! Nóng quá! Tôi không thở được!" của quân giặc hòa lẫn trong tiếng đổ vỡ "ầm! ầm! krắc!" của lều bạt bị thiêu cháy sập xuống, tiếng nổ "đùng! đoàng!" của binh khí nung nóng phát nổ, và tiếng ngựa hí xé lòng "í í! í í! í í!" vang vọng như những âm thanh cuối cùng của một đế chế đang lụi tàn. Mùi khét lẹt của da thịt cháy, lông ngựa cháy, vải bạt cháy, gỗ ẩm mục cháy, và máu tươi tanh nồng, hòa quyện với khói độc, tạo thành một cảm giác buồn nôn đến ghê tởm, xộc thẳng vào buồng phổi, khiến mỗi hơi thở đều là một cực hình. Sức nóng khủng khiếp tỏa ra, làm da thịt bỏng rát, từng thớ thịt như bị rang cháy, phổi như bị đốt, cảm giác khô rát đau đớn lan xuống tận cuống họng.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, đau đớn, và bi thương tột cùng ấy, một đòn quyết định nữa được tung ra, không phải là lửa, mà là mũi kiếm sắc lạnh và ý chí thép của những người con Đại Việt. Khi quân Nguyên đang chìm trong sự hoảng loạn tột cùng, đôi mắt chúng mở trừng trừng vì kinh sợ, con ngươi co rút lại trước ánh lửa, miệng há hốc cố gắng hít thở nhưng chỉ nuốt vào khói và tro bụi, tiếng ho sặc sụa "khụ khụ!" vang lên khắp nơi, lý trí đã hoàn toàn tan rã, không còn tâm trí nào để chống cự hay tuân lệnh, đó chính là thời cơ vàng để Trần Quốc Tuấn ra lệnh phản công. Từ khắp các ngả rừng, từ những con thuyền ẩn mình dưới lòng sông, quân Đại Việt thừa thắng xông lên, như những dòng thác cuồn cuộn không thể ngăn cản, như những bóng ma đen kịt xuất hiện từ trong bóng tối, từ trong khói lửa mịt mùng. Cảm giác của quân Nguyên lúc này là sự bất lực tuyệt đối, bị dồn vào đường cùng. Tiếng bước chân của quân Đại Việt nhẹ nhàng nhưng dứt khoát "soạt soạt!" khi lướt qua những bụi cây, rồi mạnh mẽ "bịch bịch! bịch bịch!" khi xông thẳng vào doanh trại địch đang chìm trong lửa.
Được trang bị những mũi tên tẩm dầu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, được chỉ huy bởi những tướng lĩnh tài ba và dũng mãnh, quân Đại Việt lao vào những toán quân Nguyên đang chạy tán loạn như đàn ong vỡ tổ, không còn đội hình, không còn kỷ luật, chỉ là một đám đông hỗn độn, những kẻ chỉ biết chạy trốn, dễ dàng bị nghiền nát. Tiếng gươm đao va chạm "choang! choang! loảng xoảng! keng!" vang lên không ngừng, tiếng la hét của binh lính Đại Việt đầy uy lực, dứt khoát, vang vọng khắp đêm tối "Giết! Giết hết! Vì Đại Việt! Sát! Sát!", và tiếng rên rỉ đau đớn "ư...ư...! Aaa!" của quân giặc tạo nên một bản hòa tấu ghê rợn, một bản nhạc của sự tận diệt. Cảm giác của chiến thắng và sự báo thù dâng trào trong lòng mỗi binh lính Đại Việt, thôi thúc họ tiến lên không ngừng, đôi mắt họ sáng rực trong bóng đêm, phản chiếu ánh lửa từ Vạn Kiếp.
Đây không còn là những trận đánh nhỏ lẻ, mà là một cuộc tổng phản công quy mô lớn, với sự quyết liệt và dũng mãnh phi thường của quân Đại Việt. Mỗi người lính đều mang trong mình ngọn lửa căm thù ngàn đời, ngọn lửa yêu nước nồng nàn. Họ chiến đấu không mệt mỏi, truy đuổi kẻ thù đến cùng, không cho chúng một giây phút nào để thở hay lấy lại ý chí. Từng nhát kiếm vung lên "vút!", từng mũi giáo đâm xuống "phập!" đều chính xác, không chút thương xót, mang theo sức mạnh của cả một dân tộc đã bị chèn ép. Tiếng máu phun ra "phụt! phụt!", tiếng thân xác đổ gục "bịch! bịch!" liên tục vang lên.
Từng nhóm quân Nguyên Mông bị vây hãm, bị tiêu diệt gọn ghẽ. Tiếng "phập! phập!" khi kiếm đâm xuyên qua áo giáp, tiếng "keng! keng!" khi binh khí va vào nhau trong những nỗ lực chống cự yếu ớt. Nhiều kẻ cố gắng chống cự, đôi tay run rẩy cầm vũ khí, đôi mắt van lơn, nhưng nhanh chóng bị áp đảo bởi sự dũng mãnh và áp đảo về số lượng của quân Đại Việt. Số khác quỳ gối xin hàng, đôi mắt chúng đờ đẫn, ánh nhìn đầy tuyệt vọng, tiếng "xin tha mạng... xin tha mạng..." yếu ớt, lẫn trong tiếng nấc nghẹn ngào. Máu của quân giặc đổ xuống thấm đẫm đất Vạn Kiếp, tạo thành những vũng đỏ sẫm, phản chiếu ánh lửa lập lòe, nơi mà chỉ vài giờ trước chúng còn tưởng là nơi an toàn để trú ẩn, giờ đây đã thành mồ chôn tập thể. Mùi máu tanh nồng xộc lên mũi, khiến cảm giác ghê tởm xen lẫn với sự hả hê của kẻ chiến thắng.
Cảnh tượng Toa Đô bị thương nặng, tiếng la hét "Tướng quân Toa Đô bị thương rồi!" lan truyền nhanh như cháy lan, càng làm suy sụp tinh thần của quân Nguyên, như một cú đánh chí mạng cuối cùng vào ý chí chiến đấu của chúng. Những người lính Nguyên, khi chứng kiến chủ tướng của mình gục ngã, bị thương, đã mất đi hoàn toàn hy vọng, cảm giác bất lực và sợ hãi bao trùm lấy chúng, khiến chúng chỉ còn là những cái xác không hồn biết chạy. Sự hỗn loạn càng trở nên trầm trọng, và số lượng binh lính bỏ chạy hoặc đầu hàng tăng lên nhanh chóng, không còn ai nghĩ đến việc chiến đấu nữa.
Cuộc tấn công vào những toán quân Nguyên đang hoảng loạn đã gây thêm thiệt hại lớn cho chúng. Lực lượng của Nguyên Mông bị chia cắt thành từng mảnh nhỏ, bị cô lập và bị tiêu diệt từng phần. Những kẻ sống sót sau hỏa công thì bị quân Đại Việt truy sát không ngừng, như những con thú bị dồn vào đường cùng. Chúng chạy trốn vào rừng, tiếng "soạt soạt!" của cây cỏ bị xô ngã, tiếng thở dốc "hộc hộc!" đầy mệt mỏi, nhưng lại sa vào những cạm bẫy đã được giăng sẵn: hố chông ngụy trang, lưới bẫy giăng kín, hoặc bị mai phục bởi những đội quân Đại Việt ẩn nấp trong bóng tối, tiếng tên bắn "vút! vút!" xuyên qua màn đêm. Chúng cố gắng vượt sông, lao mình xuống nước "tõm! tõm! bụp!" trong tuyệt vọng, tiếng nước bắn tung tóe, tiếng sóng vỗ mạnh, nhưng lại bị thủy quân Đại Việt của Yết Kiêu và Nguyễn Khoái chặn đánh. Tiếng mái chèo "khua nước! khua nước!" của thuyền chiến Đại Việt vang lên đều đặn, tiếng tên bay "vù vút!" xuyên đêm, và tiếng la hét "giết hết!" của thủy binh Đại Việt vang dội trên sông. Quân Nguyên hoảng loạn bơi lội trong vô vọng, nhiều kẻ bị tên bắn trúng, tiếng kêu la "aa! đau quá!" rồi chìm dần, nhiều kẻ khác bị nhấn chìm xuống dòng nước lạnh giá, cảm giác tê buốt rồi chìm dần vào bóng tối vĩnh viễn, xác trôi dập dềnh trên mặt nước.
Cảm giác bao trùm quân Đại Việt lúc này là sự chiến thắng ban đầu, một niềm hân hoan không thể diễn tả bằng lời, cảm giác thỏa mãn và tự hào dâng trào trong lồng ngực. Họ đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, từ những ngày phải rút lui, phải ẩn mình trong đau khổ. Giờ đây, họ đang tận tay báo thù cho những mất mát, cho những hy sinh của đồng bào mình, cho những tháng ngày nô lệ. Ngọn lửa rực sáng trên bầu trời Vạn Kiếp không còn là nỗi sợ hãi hay đau thương, mà là ngọn lửa của chiến thắng, ngọn lửa của độc lập, cảm giác tự hào và quyết tâm bùng cháy trong lồng ngực, thiêu rụi mọi tàn dư của kẻ thù.
Bóng Đêm Phản Công đã trở thành một chương bi tráng đối với quân Nguyên Mông, và là một khúc ca khải hoàn cho Đại Việt. Kế hỏa công đã mở đường, và cuộc phản công toàn diện đã nhấn chìm hoàn toàn quân giặc trong biển lửa và máu, biến Vạn Kiếp thành nấm mồ chôn vùi tham vọng xâm lược. Chiến thắng tại Vạn Kiếp không chỉ là một trận thắng quân sự, mà còn là sự khẳng định ý chí kiên cường, bất khuất của dân tộc Đại Việt, một lời thề vang vọng khắp đất trời. Quân Nguyên Mông đã hoàn toàn bị nghiền nát, và số phận của cuộc xâm lược đã được định đoạt, cảm giác thất bại cay đắng và nỗi kinh hoàng sẽ ám ảnh chúng mãi mãi.