HỒI 129: RÚT VỀ AN TOÀN

Khi ngọn lửa tại Vạn Kiếp vẫn còn bập bùng cháy "roàm! roàm! phập phập!", từng đốm than hồng le lói nhấp nháy trên nền tro tàn đen kịt, biến một phần lớn doanh trại quân Nguyên thành một nghĩa địa cháy xém không còn hình dạng, và tiếng la hét yếu ớt, những tiếng rên rỉ khô khốc "ư...ư...!" của kẻ thù vẫn còn vang vọng thảm thiết trong không khí đặc quánh mùi khói và tử khí, quân Đại Việt không say sưa trong chiến thắng. Cảm giác của chiến thắng tuy có đó, một sự thỏa mãn sâu thẳm len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng nó không phải là sự hân hoan ồn ào, mà là một sự tĩnh lặng, một niềm tự hào âm ỉ và sâu sắc, pha lẫn với sự tập trung cao độ.

Dưới sự chỉ đạo tài tình của Trần Quốc Tuấn, một quyết định chiến lược nữa được đưa ra, không chút chậm trễ, như một đường kiếm rút ra khỏi vỏ: Rút Về An Toàn. Đứng trên một gò đất cao, xa hẳn khỏi vùng lửa cháy nhưng vẫn có thể nhìn rõ khung cảnh hoang tàn, ánh mắt chàng Quốc công Tiết chế sắc như dao cau, lướt qua biển lửa đang cuộn xoáy và những toán quân Nguyên còn đang vật vã giãy giụa như những con kiến mắc kẹt trong vũng nhựa đường nóng chảy, rồi lại hướng về phía những toán quân Đại Việt đang thực hiện nhiệm vụ. Chàng biết rằng, dù bị đánh tơi tả, dù đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn, quân Nguyên Mông vẫn còn là một đạo quân khổng lồ, với số lượng áp đảo. Việc tránh giao chiến trực diện khi quân địch còn mạnh là một nguyên tắc vàng trong chiến lược của chàng, một nguyên tắc đã được khắc cốt ghi tâm, ăn sâu vào máu thịt. Đây không phải là lúc để đối đầu trực tiếp, mà là lúc để bảo toàn lực lượng tinh nhuệ, chuẩn bị cho những đòn đánh tiếp theo, những đòn sẽ kết liễu hoàn toàn tham vọng của kẻ thù. Cảm giác bình tĩnh và sự minh mẫn tuyệt vời này toát ra từ chàng, lan tỏa khắp các tướng sĩ, tạo nên một sự tin tưởng tuyệt đối, không gì lay chuyển nổi.

Lệnh rút quân được ban ra một cách nhanh chóng và trật tự, không một tiếng trống dồn, không một hiệu cờ phô trương. Chỉ một cái gật đầu của Trần Quốc Tuấn, một ánh mắt trao đổi sắc lẹm giữa các tướng lĩnh, và rồi mệnh lệnh được truyền đi bằng những tín hiệu tay dứt khoát, những tiếng thì thầm "rút! rút lui! về vị trí đã định!" đủ nghe trong hàng ngũ, tan vào tiếng gió và tiếng lửa. Từng toán quân Đại Việt, vừa hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt và gây hoảng loạn cho địch, trên tay còn vương mùi máu tanh và khói thuốc súng, lại biến mất vào màn đêm và những cánh rừng rậm rạp một cách bí mật đến không tưởng. Họ rút lui nhanh nhẹn "soạt soạt!", tiếng bước chân nhẹ bẫng trên nền đất ẩm ướt, gần như không nghe thấy, từng người lính cẩn trọng đặt gót giày xuống để không làm gãy cành khô hay tạo ra tiếng động lớn. Họ không để lại dấu vết, như những bóng ma vừa xuất hiện và biến mất. Không có sự chậm trễ nào, không có sự lơ là nào. Mỗi người lính đều hiểu rõ tầm quan trọng của việc tuân thủ mệnh lệnh, bởi họ tin tưởng tuyệt đối vào sự tính toán, cẩn trọng của Quốc công Tiết chế. Cảm giác của họ là sự mệt mỏi thể chất sau trận chiến khốc liệt, nhưng xen lẫn đó là niềm tự hào và sự tin tưởng vững chắc vào người lãnh đạo, một niềm tin không gì lay chuyển nổi, thôi thúc họ hành động một cách hoàn hảo nhất. Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ áo, mang theo hơi ẩm của sương và mùi đất ẩm, nhưng không làm họ nao núng.

Trần Quốc Tuấn đã thể hiện sự kiên định trong chiến lược của mình: đánh nhanh, thắng gọn, rồi rút lui để bảo toàn lực lượng. Chàng không cho phép bất kỳ tướng lĩnh nào bị cuốn vào cảm giác chiến thắng nhất thời mà mạo hiểm đưa quân vào thế bất lợi. Cuộc chiến này là một cuộc chạy đua đường dài, một cuộc đọ sức về trí tuệ và sức chịu đựng, và việc giữ gìn sức lực quân đội là điều tối quan trọng. Cảm giác của chàng là sự tập trung cao độ, không một chút lơ là, như thể chàng đang nhìn thấy toàn bộ bàn cờ chiến lược trải dài trước mắt, từng nước cờ đã được tính toán kỹ lưỡng từ trước.

Quân Đại Việt di chuyển một cách bí mật, lợi dụng từng ngóc ngách của địa hình quen thuộc để tránh mọi sự truy đuổi có thể có của quân Nguyên. Họ ẩn mình trong các hang động ẩm thấp, dưới các tán cây rậm rạp mà ánh trăng không thể xuyên qua, chờ đợi đến khi trời sáng hoặc khi tình hình lắng xuống hoàn toàn. Cảm giác của sương đêm và gió lạnh lùa qua, đôi khi tiếng chim đêm kêu "chiêm chiếp" vọng lại từ xa, nhưng họ vẫn giữ nguyên vị trí, sẵn sàng chiến đấu nếu bị phát hiện. Mỗi người lính đều giữ chặt vũ khí, ánh mắt cảnh giác quét qua màn đêm. Trong khi đó, quân Nguyên Mông, sau cơn ác mộng lửa, dù có muốn truy đuổi cũng không thể. Chúng đang chìm trong hỗn loạn tột cùng, thiếu lương thảo, không hề biết đường đi nước bước trên đất Đại Việt xa lạ, và quan trọng nhất, cảm giác kinh hoàng vẫn còn ám ảnh từng binh lính, khiến chúng không còn đủ lý trí để suy nghĩ về việc truy kích hay phản kháng. Tiếng la hét của chúng giờ đây yếu ớt hơn, chỉ còn là những tiếng rên rỉ, tiếng cầu cứu vô vọng trong màn đêm, tiếng ho khan "khụ khụ!" vì khói, tiếng răng va vào nhau lập cập vì lạnh và sợ hãi.

Cảm giác bao trùm trong hành động rút lui này là sự linh hoạt trong chiến thuật, một cảm giác đầy tự tin và kiên cường. Trần Quốc Tuấn không bao giờ cứng nhắc, luôn thay đổi kế sách tùy theo tình hình thực tế, như một dòng sông uốn lượn theo địa hình, lúc hung bạo, lúc lại êm đềm. Chàng biết khi nào nên tấn công dữ dội như thác đổ, khi nào nên rút lui âm thầm như dòng suối ngầm, khi nào nên dùng mưu mẹo thay vì sức mạnh đối đầu trực tiếp. Sự linh hoạt này là một trong những yếu tố then chốt dẫn đến những thành công vang dội của Đại Việt, khiến kẻ thù không thể đoán định được.

Mỗi người lính Đại Việt, dù mệt mỏi sau trận chiến kinh hoàng, nhưng trong lòng đều tràn đầy niềm tự hào. Cảm giác kiệt sức là có thật, từng thớ cơ mỏi nhừ, nhưng nó bị lấn át bởi niềm hân hoan khi họ đã làm được điều không tưởng: đánh tan một đạo quân hùng mạnh bậc nhất thế giới bằng trí tuệ và lòng dũng cảm. Họ rút lui không phải vì sợ hãi, mà vì mệnh lệnh chiến lược, vì một mục tiêu lớn lao hơn, một tương lai độc lập cho dân tộc. Cảm giác được đóng góp vào chiến thắng vĩ đại đó khiến mỗi bước chân của họ thêm vững vàng, mỗi hơi thở thêm sâu sắc, mang theo hơi thở của niềm tin.

Trong khi quân Nguyên Mông đang vật lộn với những tàn tích của biển lửa, cố gắng cứu vãn những gì còn sót lại và tìm cách băng bó cho những người bị thương, tiếng rên rỉ của họ vẫn vang vọng thảm thiết, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định, thì quân Đại Việt đã an toàn ở những căn cứ mới, được che chở bởi màn đêm và địa hình quen thuộc, sẵn sàng cho những đòn đánh tiếp theo. Trận hỏa công tại Vạn Kiếp đã là một đòn chí mạng, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Đại Việt sẽ tiếp tục gặm nhấm sức lực kẻ thù cho đến khi chúng hoàn toàn kiệt quệ, cho đến khi không còn một tên giặc nào trên đất nước này, cho đến khi hơi thở cuối cùng của kẻ xâm lược tan biến vào hư không.