Sau những ngày tháng bị cầm chân trong đói khát cùng cực, những cơn đau quặn thắt do ruột gan cào xé, bệnh tật hoành hành đến mức mục ruỗng từng thớ thịt, và nỗi kinh hoàng triền miên từ những cuộc tấn công bất ngờ, ám ảnh, quân Nguyên Mông cuối cùng cũng đưa ra một quyết định tuyệt vọng, một tia hy vọng cuối cùng le lói trong màn đêm của sự hủy diệt: rút lui khỏi Vạn Kiếp. Chúng hy vọng sẽ tìm được một lối thoát, một con đường sống mong manh để thoát khỏi địa ngục trần gian này, nơi mà mỗi hơi thở cũng là một sự tra tấn, nơi cái chết rình rập từ mọi ngóc ngách, từ không khí, từ bóng tối, từ chính đồng đội. Mỗi bước chân của chúng là một sự gắng gượng, mỗi ánh mắt là một lời cầu xin vô vọng. Tuy nhiên, Trần Quốc Tuấn, với thiên tài quân sự lỗi lạc và tầm nhìn chiến lược của một vị tướng vĩ đại, đã không cho chúng bất kỳ hy vọng nào. Chàng đã chuẩn bị một cái bẫy lớn hơn, tàn khốc hơn, một cái bẫy được giăng mắc bằng chính thiên nhiên của Đại Việt, biến cảnh vật quen thuộc thành một công cụ hủy diệt kinh hoàng, một bản án tử hình không thể tránh khỏi.
Khi những tàn quân Nguyên Mông mệt mỏi, thân thể gầy guộc, tiều tụy đến mức chỉ còn da bọc xương, lê bước từng bước chân nặng nề, xiêu vẹo qua những vùng đầm lầy ven sông, cố gắng tìm đường thoát thân khỏi Vạn Kiếp mục ruỗng, đôi mắt chúng dáo dác nhìn xung quanh, tìm kiếm một lối thoát, một tia sáng dẫn đường. Đó là lúc Trần Quốc Tuấn, với vai trò chỉ huy tổng hợp toàn bộ chiến dịch, đứng trên một gò đất cao, ánh mắt chàng kiên định, không chút do dự, khuôn mặt khắc sâu sự nghiêm nghị của một người gánh vác vận mệnh quốc gia, ra lệnh thực hiện đòn kết liễu. Từ những vị trí đã được tính toán kỹ lưỡng, ẩn mình trong những bụi cây rậm rạp, những lùm tre ngụy trang kỹ lưỡng, hòa mình vào màu xanh xám của đất trời, quân Đại Việt châm lửa vào đầm lau bên sông.
Ngay lập tức, ngọn lửa bùng lên dữ dội, một cách bất ngờ và khủng khiếp, như một con quỷ lửa khổng lồ vừa thoát ra khỏi địa ngục. Những cây lau khô khốc, cao quá đầu người, khô cháy vì nắng hạn kéo dài, vốn là vật liệu dễ cháy, đã bắt lửa nhanh chóng và lan rộng ra khắp vùng đầm lầy với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Tiếng lửa cháy "rào rào! rào rào!" dữ dội, như hàng ngàn con thú đang gầm gừ, tiếng nổ lách tách "lách tách! lách tách!" của thân lau khô xen lẫn tiếng gió rít "ù ù!" qua đám lau bị thiêu cháy, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt, một bản nhạc tử thần vang vọng khắp không gian. Từng đợt khói trắng, rồi đen kịt, cuộn lên nghi ngút, tạo thành những cột khói khổng lồ vươn lên tận trời xanh, che khuất cả bầu trời, biến ánh nắng ban ngày thành một màu đỏ rực ám ảnh, như hoàng hôn của tận thế. Lửa nhanh chóng biến vùng đầm lầy thành một biển lửa khổng lồ, cao ngút trời, những lưỡi lửa đỏ rực như những chiếc lưỡi quỷ đang liếm gọn mọi thứ, không chừa một sinh vật sống nào. Hơi nóng tỏa ra hầm hập, khiến không khí trở nên bỏng rát, làm khô héo mọi thứ trong tầm mắt.
Đường rút lui của địch bị cắt đứt hoàn toàn trong biển lửa mịt mù. Quân Nguyên Mông, vốn đã hoảng loạn và kiệt sức đến mức tận cùng, với đôi chân không còn sức để nhấc lên, nay lại bị mắc kẹt giữa ngọn lửa hung tợn, không còn lối thoát, không còn chút ánh sáng nào. Phía trước là biển lửa đang cuồn cuộn nuốt chửng mọi thứ, bức tường lửa cao ngút trời, phát ra hơi nóng bỏng rát đến mức biến nước thành hơi, không khí thành than. Những gương mặt cháy nám, nhăn nhó vì hơi nóng. Phía sau là những toán quân Đại Việt đang truy đuổi không ngừng, tiếng hô xung trận vang vọng, tiếng vũ khí va chạm "loảng xoảng! leng keng!" càng thêm dồn dập, đẩy chúng vào vòng xoáy của cái chết. Hai bên là những con sông mênh mông, nước sông giờ đây sùng sục sôi vì hơi nóng, nơi thủy quân Đại Việt đang án ngữ, những chiến thuyền nằm chờ sẵn, những mũi tên tẩm độc đã được giương cung, sẵn sàng bay đi, kết liễu bất cứ kẻ nào dám lao xuống nước để tìm đường thoát thân. Chúng bị nhốt chặt trong một cái bẫy không lối thoát, một cái bẫy chết chóc bằng lửa, không khác gì một lò thiêu khổng lồ, được đốt lên từ chính hy vọng cuối cùng của chúng.
Khói đen đặc quánh bốc lên nghi ngút, cuộn thành từng cột cao vút, che khuất hoàn toàn tầm nhìn, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở đến cùng cực, như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng. Mùi khét lẹt của lau cháy, của thịt cháy xém, của bùn đất ám khói, của tóc cháy, của da cháy xộc thẳng vào mũi, khiến binh lính Nguyên Mông nôn tháo liên tục, ho sặc sụa, cổ họng rát bỏng. Nhiều kẻ bị ngạt khói, mắt đỏ ngầu, không thể thở được, ngã quỵ xuống đất, giãy giụa trong những cơn co giật cuối cùng, miệng sùi bọt mép, da thịt tím tái. Làn khói cay xè khiến mắt chúng cay xè, không thể mở ra, nước mắt chảy giàn giụa hòa lẫn với mồ hôi và bùn đất. Những kẻ khác, trong cơn điên loạn, cố gắng lao vào lửa để thoát thân, bất chấp sự đau đớn khủng khiếp, tiếng la hét "Á! Á!" vang lên thảm thiết khi ngọn lửa liếm vào da thịt, nhưng nhanh chóng bị ngọn lửa nuốt chửng, thân xác biến thành tro tàn chỉ trong chớp mắt, tiếng kêu la bị ngọn lửa nuốt gọn, chỉ còn lại mùi thịt cháy khét lẹt. Tiếng xương cốt nứt vỡ trong ngọn lửa nghe rõ mồn một, ghê rợn đến thấu xương.
Cơn "lưới lửa" bóp nghẹt mọi hy vọng cuối cùng của quân Nguyên, không cho chúng bất kỳ cơ hội nào để thoát thân hay sống sót. Những người lính Nguyên còn lại chỉ biết ôm đầu gào thét, tiếng gào thét của nỗi tuyệt vọng, chạy toán loạn trong vòng vây lửa, không có phương hướng, không có mục đích, như những con thiêu thân bị hút vào ánh sáng chết chóc. Nhiều kẻ vấp ngã, bị giẫm đạp bởi đồng đội đang hoảng loạn, thân thể chúng bị nghiền nát dưới những bước chân điên cuồng. Da thịt chúng bị bỏng rát bởi hơi nóng kinh khủng, những vết bỏng phồng rộp, lở loét, rách toạc. Tóc và quần áo cháy xém, bốc mùi khét. Chúng nhìn thấy cái chết đang đến gần, không còn lối thoát, không còn chút ánh sáng nào trong tương lai. Tiếng la hét tuyệt vọng, tiếng kêu cứu thảm thiết "Cứu tôi! Cứu tôi với!" vang vọng khắp vùng đầm lầy, trộn lẫn với tiếng gió rít, tiếng lửa cháy rào rào, và tiếng nước sôi sùng sục. Nhưng không ai có thể cứu chúng, không ai dám lại gần biển lửa đó, ngay cả chính đồng đội của chúng cũng chỉ lo cho số phận của mình. Những người lính Nguyên ngã xuống, không còn sức để đứng dậy, họ nằm đó, nhìn ngọn lửa đang tiến đến gần, đôi mắt mở to, đầy kinh hoàng nhưng không còn khả năng phản kháng. Một số khác cố gắng lao xuống vũng bùn, mong tìm được chút nước để dập tắt ngọn lửa đang cháy trên quần áo, nhưng bùn lầy nóng bỏng và ngạt khí khiến chúng càng chìm sâu hơn, chết trong đau đớn, thân thể lún dần xuống dưới lớp bùn đen. Nhiều kẻ thà lao vào sông để chết đuối còn hơn bị thiêu cháy, lao xuống làn nước sôi sùng sục, nhưng thủy quân Đại Việt đã chờ sẵn, mũi tên tẩm độc sẽ kết liễu chúng ngay lập tức, thân thể chúng nổi lềnh bềnh trên mặt nước, hòa vào màu đỏ của máu. Cả vùng đầm lầy trở thành một lò thiêu khổng lồ, một minh chứng cho sự tàn khốc của chiến tranh và sự kiên cường của một dân tộc không bao giờ khuất phục. Ngọn lửa thiêu cháy tất cả, từ binh lính đến lương thảo ít ỏi còn sót lại, từ vũ khí gỉ sét đến ý chí chiến đấu cuối cùng của chúng. Những chiếc lều bạt cháy rụi, những con ngựa, con voi từng là niềm kiêu hãnh của quân Nguyên cũng bị lửa nuốt chửng, tiếng kêu rống thảm thiết của chúng vang lên rồi tắt hẳn trong tiếng gió rít. Không còn hy vọng nào cho một cuộc rút lui an toàn, không còn cơ hội nào để thoát khỏi Đại Việt, vùng đất đã trở thành nấm mồ chôn vùi tham vọng của chúng, một vùng đất đã trở thành địa ngục cho kẻ xâm lược.
Trần Quốc Tuấn đứng từ xa, trên một gò đất cao, ánh mắt chàng kiên định, không chút dao động, dù khuôn mặt có thể hiện rõ sự nghiêm nghị, pha lẫn chút suy tư của một người chứng kiến sự hủy diệt tột cùng. Chàng nhìn ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, không chỉ là sự hủy diệt mà còn là ngọn lửa của chiến thắng, của sự tự do, của một quốc gia kiên cường. Chàng biết rằng, đây chính là đòn kết liễu, đòn đánh cuối cùng mà quân Đại Việt đã chuẩn bị suốt bấy lâu, một đòn chí mạng đã được tính toán kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Quân Nguyên Mông đã hoàn toàn bị tiêu diệt, không còn khả năng phục hồi hay chống cự, không còn một tia hy vọng nào để tiếp tục cuộc chiến. Tiếng la hét của chúng giờ đây đã yếu dần, chỉ còn tiếng gió và tiếng lửa rào rào, nuốt chửng mọi âm thanh khác. Một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu trên mảnh đất này, một kỷ nguyên của hòa bình và độc lập, được đổi bằng máu và nước mắt, nhưng cũng là sự kiên cường và trí tuệ phi thường của người Đại Việt.