HỒI 51: SỨ GIẢ UY HIẾP

Sau những tháng ngày dài miệt mài chuẩn bị trong bí mật, và giữa sự tĩnh lặng đáng sợ của Bạch Đằng Giang – một sự tĩnh lặng chứa đựng đầy sức mạnh và những toan tính vĩ đại – một sự kiện không thể tránh khỏi đã xảy ra, báo hiệu cho toàn cõi Đại Việt rằng họa lớn đã thực sự tới gần, không còn là những lời đồn thổi hay cảnh báo mơ hồ nữa. Tại kinh đô Thăng Long, trái tim của đất nước, một đoàn sứ giả từ phương Bắc, dưới danh nghĩa thiên triều, đã ngang nhiên tiến vào, mang theo không phải thiện chí hòa bình, mà là sự ngạo mạn tột độ và lời lẽ hống hách đầy uy hiếp, như một lời tuyên chiến không cần che đậy.

Đoàn sứ giả Nguyên Mông này không giống bất kỳ phái đoàn nào từng đến Đại Việt trong suốt chiều dài lịch sử. Chúng không mang theo lễ vật hữu nghị, không tỏ vẻ lịch thiệp hay mong muốn bang giao. Thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, đầy khinh miệt, như thể đang đối xử với một nước phiên thuộc thấp kém, không đáng được tôn trọng. Chúng tiến vào kinh thành như một đạo quân viễn chinh thu nhỏ, mang theo khí chất của kẻ chinh phạt.

Dẫn đầu là một tên tướng quân cao lớn, thân hình vạm vỡ, râu quai nón rậm rì che gần hết khuôn mặt, đôi mắt ti hí nhưng ánh lên vẻ sắc lạnh và tàn nhẫn, tên là Sài Thung. Hắn ta vận bộ áo gấm thêu rồng phượng lộng lẫy, màu sắc chói chang, nhưng bước đi lại nặng nề, dứt khoát, dẫm lên thảm đỏ như một kẻ đang giẫm đạp lên vùng đất đã bị chinh phục. Đi theo hắn là một tốp tùy tùng hung hãn, gương mặt vô cảm, ánh mắt lướt qua mọi thứ với vẻ bất cần, coi thường tất cả. Chúng không hề che giấu sự kiêu ngạo và ý đồ thôn tính.

Khi đoàn sứ giả được dẫn vào sân rồng, giữa triều đình đang đông đủ bá quan văn võ, không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Sự kiêu ngạo của bọn sứ giả hiện rõ mồn một trong từng cử chỉ, từng ánh mắt. Chúng không thèm cúi đầu trước long nhan, thậm chí còn ngẩng cao mặt, đảo mắt nhìn khắp lượt như thể đang đánh giá một vùng đất sắp bị thôn tính, một chiến lợi phẩm đã nằm trong tay. Tiếng bước chân nặng nề của chúng vang vọng trong sự im lặng đáng sợ của điện đình, như những nhát búa đập vào trái tim mỗi người Đại Việt.

Trần Thánh Tông, vị Hoàng đế Đại Việt đức độ và anh minh, ngồi uy nghi trên ngai vàng. Dù trong lòng ngài đang dâng lên một nỗi căm phẫn tột độ trước sự hống hách của kẻ phàm phu này, ngài vẫn giữ được phong thái bình tĩnh, khí phách của một minh quân, một vị lãnh đạo tài ba. Ánh mắt ngài sắc bén, dò xét từng cử chỉ, từng biểu hiện trên khuôn mặt của Sài Thung, cố gắng đọc vị ý đồ thật sự của kẻ địch. Ngài biết rằng, đây là một màn thử thách, một sự thăm dò ý chí của Đại Việt.

Sài Thung tiến lên giữa sân rồng, không thèm đợi chiếu chỉ của Hoàng đế, đã vung tay ra hiệu cho tùy tùng. Một tên lính cầm cuộn chiếu thư bằng lụa vàng óng ánh, được niêm phong bằng ấn triện của Đại Hãn – vị vua tối cao của đế quốc Nguyên Mông. Giọng Sài Thung vang lên đanh thép, đầy vẻ bề trên, như thể đang ra lệnh cho một kẻ nô lệ thấp kém: "Hoàng đế Đại Việt nghe đây! Đại Hãn tối cao đã ban chiếu thư. Ngươi hãy tiếp nhận và thi hành mệnh lệnh thiên triều ngay lập tức!"

Tên tùy tùng mở cuộn chiếu thư, đọc lớn từng lời, giọng hắn ta cũng đầy vẻ kiêu căng, ngạo mạn. Đó không phải là lời thăm hỏi hay đề nghị bang giao giữa hai quốc gia bình đẳng, mà là một chiếu thư uy hiếp trắng trợn, một bản án tử hình cho nền độc lập của Đại Việt. Chiếu thư yêu cầu Đại Việt phải:

 * Thần phục vô điều kiện trước đế quốc Nguyên Mông, từ bỏ chủ quyền và trở thành một phần của đế chế Nguyên, một điều sỉ nhục không thể chấp nhận.

 * Dâng nộp bản đồ chi tiết toàn bộ lãnh thổ, sổ sách dân số để chúng kiểm soát và bóc lột, và chịu cống nạp vàng bạc, châu báu, người tài để phục vụ cho sự bành trướng của chúng.

 * Mở đường cho quân Nguyên Mông hành quân qua lãnh thổ Đại Việt để đánh Chiêm Thành, thậm chí còn ngang nhiên yêu cầu Đại Việt phải cung cấp lương thảo, binh lính và thuyền bè cho cuộc viễn chinh này, biến Đại Việt thành một công cụ phục vụ cho âm mưu xâm lược của chúng.

 * Bắt giữ và giao nộp những kẻ dám chống đối thiên triều, những kẻ mà chúng gọi là "loạn tặc" – ám chỉ những người yêu nước, những người đã và đang chuẩn bị chống lại quân xâm lược.

Mỗi lời đọc ra như một nhát dao đâm vào lòng người Đại Việt. Các quan lại dưới sân rồng, dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nén cơn giận vào trong, nhưng ai nấy đều siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên bàn tay. Ánh mắt họ bừng lên sự căm phẫn tột cùng, sự khinh miệt của bọn sứ Nguyên đã vượt quá giới hạn chịu đựng của bất kỳ ai có lòng tự trọng. Chúng xem Đại Việt không khác gì một mảnh đất hoang, một con đường tùy tiện cho vó ngựa của chúng, một nơi chỉ để bóc lột và đàn áp.

Khi chiếu thư kết thúc, Sài Thung lại nhìn thẳng vào Trần Thánh Tông, vẻ mặt kênh kiệu hơn bao giờ hết, như chờ đợi một lời quỳ phục ngay lập tức, một sự chấp nhận số phận. Cả triều đình chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của chính mình.

Trần Thánh Tông, với phong thái ung dung, chậm rãi vươn tay nhận lấy cuộn chiếu thư. Ngài không đọc lại, chỉ lướt qua một lượt, như thể đó chỉ là một văn bản không có gì đặc biệt, rồi đặt nó lên bàn ngự. Một nụ cười kín đáo nhưng đầy khí phách hiện trên môi ngài, một nụ cười ẩn chứa sự khinh bỉ và lòng kiêu hãnh của một vị vua không dễ dàng khuất phục. Ngài nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của Sài Thung, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy lực, khiến cả triều đình phải nể phục:

"Đại Hãn ban chiếu cho trẫm, trẫm đã rõ. Việc này trọng đại, liên quan đến vận mệnh quốc gia và dân tộc, cần phải bàn bạc kỹ lưỡng với quần thần, để đưa ra hồi đáp xứng đáng nhất. Các khanh hãy lui về quán dịch, nghỉ ngơi. Ngày mai, trẫm sẽ có hồi đáp chính thức."

Sài Thung thoáng chút ngạc nhiên trước sự bình tĩnh đến lạ thường của vị Hoàng đế Đại Việt. Hắn ta vốn quen với sự sợ hãi, quỳ lạy, và những lời cầu xin thảm thiết của những vị vua khác trên khắp các vùng đất đã bị Nguyên Mông chinh phục. Hắn ta chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi quay lưng bước đi, không quên liếc nhìn lại triều đình với vẻ đắc thắng, tin rằng lời đe dọa của mình đã đạt được hiệu quả.

Nhưng trong lòng những người Đại Việt, sự căm phẫn đã dâng lên đến tột đỉnh. Chiếu thư của Nguyên Mông không chỉ là lời uy hiếp, mà là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận, một sự xúc phạm trắng trợn đến chủ quyền, danh dự của một quốc gia độc lập. Giờ đây, không còn nghi ngờ gì nữa, tiếng gọi từ phương Bắc không phải là lời đồn, mà là lời tuyên chiến rõ ràng nhất. Và Đại Việt sẽ không cúi đầu, không chịu làm nô lệ.

Ngay tại khoảnh khắc đó, một quyết tâm sắt đá đã hình thành trong tâm trí mỗi quan lại, mỗi binh sĩ. Họ hiểu rằng, cuộc chiến đã ở ngay trước mắt. Và dù có phải đối mặt với đế chế hùng mạnh nhất thế giới, Đại Việt sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ non sông. Cuộc chiến không khoan nhượng đã chính thức bắt đầu.