Hồi 57: Ánh Mắt Tham Vọng

Tiếng đập bàn long ỷ của Hốt Tất Liệt vẫn còn vang vọng khắp Kim Luân Điện, như một tiếng sấm rền từ cơn bão tố vừa qua, mang theo dư âm của sự phẫn nộ tột cùng. Sự tức giận ban đầu của Đại Hãn vẫn còn lẩn khuất trong ánh mắt sắc lẹm, ám ảnh không gian, khiến không ai dám thở mạnh. Tuy nhiên, thay vì tiếp tục nổi cơn lôi đình, gào thét như mọi khi, một điều kỳ lạ đã xảy ra, khiến cả Sài Thung đang quỳ rạp dưới đất và toàn bộ bá quan văn võ trong triều đình Nguyên phải kinh ngạc đến mức không tin vào mắt mình. Trên khuôn mặt vuông chữ điền khắc khổ của Hốt Tất Liệt, một nụ cười khẩy, lạnh lẽo và đầy bí ẩn, dần hé nở. Đó không phải là nụ cười của sự vui vẻ, không phải là sự xoa dịu cơn giận, mà là nụ cười của sự khinh miệt sâu sắc, một vẻ tự mãn lạnh lùng đến rợn người, ẩn chứa một tham vọng cháy bỏng đến tận xương tủy, một tham vọng mà không gì có thể dập tắt, ngay cả sự kiên cường của một vương quốc nhỏ bé.

Ánh mắt hắn ta không còn hừng hực lửa giận, không còn là ngọn lửa đốt cháy mọi thứ xung quanh, mà thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến rợn người, xuyên thấu mọi vật cản, pha lẫn vẻ tự tin thái quá, đến mức mù quáng. Hắn ta nhìn Sài Thung đang quỳ rạp dưới đất, thân hình run rẩy bần bật như chiếc lá khô trong gió bão, khuôn mặt xanh mét. Và trong khoảnh khắc đó, tên sứ giả chợt nhận ra một sự thật kinh hoàng, một chân lý đáng sợ: hành động đốt chiếu thư của vị vua Đại Việt không hề khiến Đại Hãn lo sợ hay dè chừng. Ngược lại, nó như một lời thách thức, một cú hích mạnh mẽ, kích thích lòng tham vọng vô độ của kẻ đứng đầu đế chế Nguyên Mông, biến ngọn lửa giận dữ ban đầu thành một ngọn lửa tham vọng còn lớn hơn gấp bội, một ngọn lửa muốn thiêu rụi mọi chướng ngại trên con đường bành trướng.

"An Nam... An Nam..." Hốt Tất Liệt lẩm bẩm, giọng hắn trầm khàn, như tiếng gầm của một con thú khổng lồ đang thức giấc sau giấc ngủ đông dài, nhưng đầy quyền uy và sự tự mãn đến rần rật. "Dám đốt chiếu thư của ta ư? Thú vị lắm. Rất thú vị." Tiếng "thú vị" vang lên, không hề có chút hài hước nào, mà nghe rợn người, báo hiệu một tai họa khôn lường, một cơn bão táp sắp ập xuống Đại Việt. Sự bất tuân đó không phải là sự chống đối, mà là một cơ hội để hắn thể hiện quyền lực tuyệt đối.

Hắn ta khẽ vẫy tay ra hiệu cho thị vệ. Lập tức, hai tên thị vệ lực lưỡng, với những tấm áo giáp đen bóng loáng, nhanh chóng bước đến, động tác thuần thục, nhẹ nhàng trải một tấm bản đồ khổng lồ lên chiếc bàn ngự. Đó là bản đồ của toàn cõi Á châu, được vẽ tỉ mỉ, chi tiết đến từng con sông uốn lượn, từng dãy núi trùng điệp, từng thành trì kiên cố, từng con đường hành quân và tuyến đường biển. Tấm bản đồ được vẽ trên lụa quý, với những đường nét tinh xảo, thể hiện rõ sự kiểm soát và tầm nhìn bao quát của đế chế Nguyên. Nhưng ánh mắt Hốt Tất Liệt chỉ tập trung duy nhất vào một vùng đất nhỏ bé ở phương Nam, một chấm nhỏ gần như vô hình trên tấm bản đồ rộng lớn, chính là Đại Việt. Toàn bộ triều đình nín thở, không ai dám ho he, theo dõi từng cử chỉ của Đại Hãn như thể đó là mệnh lệnh thiêng liêng.

Hốt Tất Liệt không nói gì, hắn ta chỉ chậm rãi đứng dậy khỏi long ỷ, bước đến bên bàn. Dáng vẻ oai vệ của hắn ta, cùng với khí chất của một kẻ chinh phạt đã làm chủ cả một đế chế vĩ đại, khiến không gian dường như trở nên nhỏ bé hơn, các quan lại càng cảm thấy mình bé tí tẹo. Bàn tay to lớn của Hốt Tất Liệt, với những ngón tay thô ráp, chai sạn của một chiến binh đã cầm cương ngựa và cung tên suốt đời, từ từ đặt xuống tấm bản đồ. Hắn ta vuốt nhẹ qua các địa danh của Đại Việt, từ biên giới phía Bắc, qua những cánh đồng bằng phẳng rộng lớn của đồng bằng sông Hồng, những dòng sông uốn lượn như dải lụa xanh biếc, những ngọn núi sừng sững, đến tận vùng duyên hải phương Nam. Từng cử chỉ của hắn đều toát lên một sự khinh thường rõ rệt đối với kẻ địch, một sự coi nhẹ đối với một vương quốc mà hắn cho là nhỏ bé và yếu ớt, không đáng phải bận tâm nhiều.

Hắn ta xem Đại Việt như một miếng mồi đã nằm gọn trong tầm tay, chỉ chờ hắn ta vươn ra mà vồ lấy, như một con đại bàng đang nhìn con mồi nhỏ bé đang giãy giụa dưới chân mình. Mỗi lần ngón tay hắn ta lướt qua một vùng đất, dường như cả vùng đất đó đều run rẩy trong sự hình dung của bá quan văn võ Nguyên triều. Ánh mắt hắn ta long lanh một vẻ đắc thắng, một sự tự tin mù quáng đến mức không hề có chút nghi ngờ, như thể đã nhìn thấy trước cảnh quân Nguyên Mông hùng hậu tung hoành khắp Đại Việt, biến vùng đất này thành một tỉnh mới của đế chế, với những con người An Nam đang quỳ rạp dưới gót ngựa chiến, cúi đầu thần phục.

Sự khinh miệt kẻ địch của Hốt Tất Liệt không phải là vô căn cứ trong suy nghĩ của hắn. Hắn đã chinh phục những vương quốc lớn gấp nhiều lần Đại Việt, từ các đế quốc Trung Á rộng lớn đến những vương triều hùng mạnh ở Trung Quốc, bao gồm cả Nam Tống rộng lớn. Quân đội của hắn bất khả chiến bại, đã từng xé nát mọi phòng tuyến kiên cố nhất, mọi đội quân hùng mạnh nhất. Hắn cho rằng hành động đốt chiếu thư của Trần Thánh Tông không phải là sự dũng cảm, mà là sự nông nổi, thiển cận, sự thiếu hiểu biết về sức mạnh tuyệt đối của thiên triều. Hắn cho rằng vị vua của An Nam đã quá ngây thơ, quá tự mãn vào một chút dũng khí nhất thời mà không lường trước được hậu quả khủng khiếp sẽ giáng xuống đầu mình và cả dân tộc. Đối với hắn, đây chỉ là một sự kiện nhỏ, một trở ngại không đáng kể trên con đường bành trướng vĩ đại của Nguyên Mông.

"Một nước nhỏ bé, yếu ớt như vậy mà dám thách thức Đại Nguyên ta?" Hốt Tất Liệt lại khẽ khẩy cười, lần này tiếng cười của hắn mang theo sự chế giễu sâu cay, đầy vẻ miệt thị, vang vọng khắp Kim Luân Điện như một lời phán quyết. "Tốt. Vậy thì ta sẽ cho chúng thấy, cái giá phải trả cho sự ngông cuồng này, cái giá của sự bất tuân đối với Đại Hãn là gì! Ta sẽ biến An Nam thành một bãi tha ma, một bài học cho những kẻ dám cả gan chống đối!" Giọng hắn ta vang lên đầy đe dọa, khiến không khí trong điện trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, mọi người đều rùng mình.

Ánh mắt hắn ta dừng lại ở vùng duyên hải phía Đông của Đại Việt, rồi từ từ trượt xuống phía Nam, hướng thẳng về Chiêm Thành (Champa). Tham vọng của Hốt Tất Liệt không chỉ dừng lại ở việc trừng phạt Đại Việt hay trả mối thù bị sỉ nhục. Hắn muốn biến Đại Việt thành một bàn đạp vững chắc, một căn cứ chiến lược quan trọng để tiếp tục mở rộng lãnh thổ xuống phía Nam, chinh phục toàn bộ vùng đất Champa, một vương quốc giàu có nằm trên tuyến hàng hải quan trọng, án ngữ con đường đến các quốc gia hải đảo. Từ đó, hắn có thể vươn ra biển lớn, tiến đánh các quốc gia hải đảo xa xôi khác như Java, Nhật Bản, mở rộng đế chế của mình ra khắp các đại dương, hoàn thành giấc mộng thống trị toàn bộ thế giới của tổ tiên Thành Cát Tư Hãn.

Với Hốt Tất Liệt, cuộc xâm lược Đại Việt giờ đây không chỉ là một nhiệm vụ để trừng phạt sự bất tuân, một cuộc báo thù cho sự sỉ nhục, mà còn là một bước đi chiến lược quan trọng, một quân cờ then chốt trong kế hoạch bành trướng vĩ đại của đế quốc Nguyên, một kế hoạch vươn ra khắp thế giới. Đại Việt chỉ là một hòn đá cản đường nhỏ bé, một vật cản không đáng kể, sẽ nhanh chóng bị nghiền nát dưới vó ngựa bất tận và bánh xe chiến tranh khổng lồ của hắn. Hắn tin chắc điều đó, với một sự tự tin thái quá, đến mức không hề xem trọng bất kỳ sự phản kháng nào, không hề lường trước được tinh thần quật cường, ý chí sắt đá của một dân tộc bé nhỏ nhưng không bao giờ chịu cúi đầu. Cái nụ cười khẩy trên môi Hốt Tất Liệt là điềm báo cho một cơn bão tố khốc liệt sắp đổ xuống Đại Việt, nhưng đồng thời cũng chính là sự đánh giá thấp nguy hiểm nhất của kẻ thù, một sai lầm mà sau này hắn sẽ phải trả giá đắt.