Lời tuyên chiến vô hình của Trần Thánh Tông trên điện Rồng đã không chỉ chấn động triều đình Đại Việt mà còn vang vọng đến tận phương Bắc, xuyên qua ngàn dặm núi non hiểm trở và thảo nguyên mênh mông. Sau khi vội vã rút khỏi Thăng Long với vẻ mặt tức tối và bàng hoàng, đoàn sứ giả Nguyên Mông, dưới sự dẫn dắt của Sài Thung, đã vượt ngàn dặm trở về kinh đô Đại Đô, mang theo một tin tức động trời chưa từng có trong lịch sử bành trướng của đế quốc. Đây không chỉ là một báo cáo ngoại giao, mà là một lời xúc phạm công khai, một cái tát thẳng vào uy danh của Đại Hãn.
Tại kinh đô Đại Đô, trong không gian uy nghiêm và tráng lệ của Kim Luân Điện, nơi Hốt Tất Liệt – Đại Hãn của đế quốc Nguyên vĩ đại, vị lãnh chúa của một đế chế rộng lớn trải dài từ Âu sang Á – đang ngự triều. Kim Luân Điện được xây dựng với những cột trụ dát vàng ròng lấp lánh, mái ngói lưu ly xanh biếc phản chiếu ánh mặt trời, và những bức tường chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng uyển chuyển, biểu trưng cho quyền uy tối thượng, không gì lay chuyển nổi của vị Đại Hãn, người đang cai trị một nửa thế giới, đứng trên đỉnh cao quyền lực mà chưa vị vua chúa nào từng đạt tới. Triều đình đông đủ bá quan văn võ, từ các tướng lĩnh thiện chiến với áo giáp sáng loáng đến các văn thần áo gấm cân đai chỉnh tề, tất cả đều cúi đầu cung kính, không khí trang nghiêm đến mức tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng Hốt Tất Liệt cất lời trầm đục hoặc tiếng bút pháp sột soạt của sử quan đang ghi chép những mệnh lệnh trọng đại.
Bỗng nhiên, một viên thị vệ gấp gáp chạy vào, áo bào bay phấp phới, quỳ rạp xuống nền gạch lát đá cẩm thạch lạnh lẽo: "Tâu Đại Hãn vạn tuế, sứ giả từ An Nam đã trở về, xin được diện kiến khẩn cấp!"
Hốt Tất Liệt, với vóc dáng oai vệ, vạm vỡ, gương mặt vuông chữ điền khắc khổ và đôi mắt sắc như chim ưng đang săn mồi, khẽ nhíu mày. Trong tiềm thức của hắn, việc chinh phục An Nam chỉ là chuyện sớm muộn, một chặng đường nhỏ cần thiết để hoàn tất việc đánh Chiêm Thành và mở rộng tầm ảnh hưởng xuống phương Nam. Hắn cho rằng việc này chỉ cần một chiếu thư đầy uy lực là đủ để khiến tiểu quốc phương Nam phải khiếp sợ mà thần phục. Hắn ra hiệu cho viên thị vệ dẫn sứ giả vào, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ẩn chứa một sự khó chịu nhẹ.
Sài Thung cùng vài tùy tùng bước vào Kim Luân Điện. Không còn vẻ ngạo mạn, kênh kiệu, đầu ngẩng cao như khi ở Đại Việt, giờ đây hắn ta mang một vẻ mặt sợ hãi tột độ, khúm núm, gần như quỳ rạp trên nền gạch lạnh lẽo của điện. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, mồ hôi túa ra trên trán dù trời không hề nóng, ướt đẫm cả vạt áo. Các tùy tùng đi sau hắn cũng không dám ngẩng đầu, bước chân nặng nề, lấm lét nhìn về phía trước như thể đang đi trên lưỡi dao.
"Bẩm Đại Hãn vạn tuế, An Nam đã... đã cự tuyệt thiên uy!" Sài Thung lắp bắp, giọng hắn lạc đi vì căng thẳng và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh như băng của Hốt Tất Liệt, mà chỉ cúi gằm mặt xuống, như thể đang nói chuyện với đất. Hắn biết mình sắp phải đối mặt với cơn thịnh nộ khủng khiếp của vị Đại Hãn.
Hốt Tất Liệt vẫn im lặng, nhưng ánh mắt hắn sắc lẹm, nhìn chằm chằm vào Sài Thung như muốn xuyên thủng tâm can hắn. "Cự tuyệt?" Giọng Hốt Tất Liệt tuy không lớn, không gào thét, nhưng lại chứa đựng một áp lực vô hình, một sức mạnh đè nén khiến cả Kim Luân Điện như đông cứng lại, không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. "Ngươi nói rõ ràng. Hắn đã nói gì? Hắn đã làm gì để dám cự tuyệt thiên uy của Đại Nguyên ta?"
Sài Thung run rẩy hơn nữa, toàn thân hắn lắc lư như chiếc lá trong gió bão. Hắn kể lại toàn bộ sự việc, không dám bỏ sót một chi tiết nào, giọng nói đôi lúc líu cả lại vì sợ hãi. Hắn kể từ lúc hắn bước vào điện Rồng của An Nam với sự tự mãn, cách hắn hống hách đọc chiếu thư, tưởng chừng như đã nắm trong tay số phận của vương quốc nhỏ bé kia, cho đến khoảnh khắc kinh hoàng khi Trần Thánh Tông không nói một lời nào, không một lời tranh cãi, mà chỉ bình tĩnh, thản nhiên cầm lấy cuộn chiếu thư bằng lụa vàng, và châm lửa đốt cháy nó ngay giữa điện, trước mặt toàn thể triều thần An Nam.
"Hắn... hắn không nói một lời bệ hạ ạ! Hắn chỉ... chỉ đốt chiếu thư của Đại Hãn... đốt nó thành tro bụi ngay trước mặt thần... và toàn thể triều thần của hắn!" Sài Thung cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự hoảng loạn, sự kinh hoàng vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn. "Hắn... hắn còn nhìn thần bằng một ánh mắt... ánh mắt lạnh lùng, khinh miệt và thách thức! Một ánh mắt... không sợ hãi bệ hạ ạ!"
Một sự bất ngờ lớn lao, một làn sóng sửng sốt chưa từng có bao trùm Kim Luân Điện. Bá quan văn võ của Nguyên triều vốn quen với việc các nước phải run sợ và cúi đầu trước uy thế bất khả chiến bại của Đại Hãn, giờ đây đều ngơ ngác nhìn nhau, những khuôn mặt thường ngày đầy vẻ cao ngạo bỗng trở nên ngờ nghệch. Có kẻ nào trên thế gian này dám làm điều đó sao? Dám đốt chiếu thư của Đại Hãn, vị chúa tể của một đế chế hùng mạnh đến vậy? Điều này vượt quá mọi giới hạn của sự tưởng tượng của họ.
Hốt Tất Liệt vẫn im lặng, không thốt một lời. Nhưng đôi mắt hắn bắt đầu hẹp lại, tia nhìn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, và một tia lửa giận dữ bùng lên dữ dội trong đáy mắt, nhanh chóng biến thành một ngọn lửa cuồng nộ. Ban đầu là sự bất ngờ, sau đó là một cơn tức giận ban đầu, bùng lên từ tận sâu thẳm trong lòng hắn, như một ngọn núi lửa đang ngủ say bỗng thức giấc. Đó không chỉ là sự xúc phạm cá nhân đối với Hốt Tất Liệt, vị Đại Hãn tối cao, mà còn là sự sỉ nhục đối với toàn bộ đế quốc Nguyên Mông vĩ đại, một đế chế tự cho mình là trung tâm của vũ trụ. Hắn, kẻ đã chinh phục một nửa thế giới, đã khiến vô số vương quốc phải quỳ phục dưới gót ngựa, lại bị một vương quốc nhỏ bé, xa xôi ở phương Nam dám công khai khinh thường đến vậy, dám đạp đổ mọi phép tắc ngoại giao.
Một tiếng "RẦM!" vang lên chói tai. Hốt Tất Liệt đập mạnh tay xuống long ỷ, không nói một lời, nhưng hành động ấy đã đủ để khiến cả Kim Luân Điện run rẩy, các cột trụ dát vàng như đang rung lắc, và các quan lại giật mình sợ hãi. Gương mặt hắn ta từ chỗ trầm tĩnh bỗng trở nên đỏ bừng, những mạch máu giần giật nổi rõ trên thái dương, biểu thị cơn thịnh nộ không thể kìm nén. Hắn ta chưa bao giờ bị một quốc gia nhỏ bé nào xúc phạm đến vậy, chưa từng cảm thấy bị sỉ nhục đến mức này.
"An Nam... An Nam!" Hốt Tất Liệt gằn giọng, giọng nói trầm đục nhưng đầy sự phẫn nộ, vang vọng khắp điện như tiếng sấm nổ. "Dám khinh thường thiên uy! Dám thách thức Đại Nguyên ta! Tốt... Tốt lắm! Ta sẽ cho chúng biết thế nào là hậu quả của sự ngông cuồng!"
Sự tức giận của Đại Hãn không chỉ thể hiện qua lời nói, mà qua cả khí tức áp đảo, nặng nề lan tỏa khắp Kim Luân Điện, khiến không khí càng trở nên nghẹt thở. Sài Thung và tùy tùng của hắn càng khúm núm hơn, gần như quỳ rạp xuống đất, run rẩy như cầy sấy. Các quan lại khác cũng sợ hãi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Hốt Tất Liệt, bởi họ biết cơn giận này sẽ mang đến một cuộc chiến tranh tàn khốc chưa từng có.
Giờ đây, không còn nghi ngờ gì nữa. Lời tuyên chiến vô hình của Đại Việt đã được tiếp nhận một cách rõ ràng và đầy đủ. Họa lớn từ phương Bắc không chỉ là tin đồn hay một khả năng, mà đã trở thành một mệnh lệnh trả đũa từ đỉnh cao quyền lực của đế quốc Nguyên Mông, một lời thề sẽ nghiền nát kẻ dám chống đối. Tiếng trống chiến tranh đã bắt đầu vang lên từ Đại Đô, chuẩn bị cho một cuộc đại viễn chinh, một cuộc báo thù đẫm máu mà Hốt Tất Liệt tin rằng sẽ nhanh chóng dập tắt ngọn lửa tự tôn của Đại Việt.