HỒI 92: HUYẾT THỆ DƯỚI TRĂNG

Đêm đó, sau cuộc họp kín bàn bạc về đại kế vệ quốc, khi những chi tiết cuối cùng của binh pháp đã được định hình và phân công nhiệm vụ đã rõ ràng, Trần Quốc Tuấn cùng bốn vị tướng tâm phúc nhất của mình – Yết Kiêu, Dã Tượng, Nguyễn Khoái và Phạm Ngũ Lão – đã lặng lẽ rời khỏi hoàng cung, tiến về một nơi bí mật, cách xa mọi ánh mắt dòm ngó của thế tục. Đó là một khu rừng nhỏ nằm sát bờ sông, nơi có một gò đất cao, xung quanh là những hàng cây cổ thụ nghiêng mình trong gió, cành lá đan xen tạo nên một mái vòm tự nhiên. Ánh trăng rằm vằng vặc chiếu xuyên qua kẽ lá, rải những vệt sáng bạc huyền ảo xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh vừa linh thiêng vừa u tịch. Không khí thanh vắng đến lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như bản nhạc của đất trời chứng giám cho khoảnh khắc trọng đại sắp diễn ra.

Đây không phải là một cuộc họp quân sự thông thường, không phải là nơi để bàn bạc chiến lược khô khan, mà là một khoảnh khắc thiêng liêng, một nghi lễ cổ xưa mà những bậc trượng phu, những anh hùng cái thế thường dùng để kết nối linh hồn và ý chí, để thề nguyện gắn bó sinh tử. Dưới ánh trăng mờ ảo, năm người đứng thành vòng tròn, đối mặt với nhau. Khuôn mặt của mỗi người đều hiện rõ vẻ trang nghiêm và kiên định, không một chút dao động hay sợ hãi. Họ không nói một lời nào, chỉ nhìn vào mắt nhau, như thấu hiểu mọi suy nghĩ, mọi nỗi lòng, mọi gánh nặng mà mỗi người đang mang trên vai. Sự im lặng ấy còn ý nghĩa hơn vạn lời nói.

Trần Quốc Tuấn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đầy trang trọng. Chàng rút ra một con dao găm nhỏ, sắc bén, lưỡi dao phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo một cách rợn người. Chàng không ngần ngại, không chùn bước, rạch một đường dứt khoát vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ tươi trào ra, nhỏ từng giọt xuống đất, thấm vào từng thớ đất khô cằn, như dâng hiến cho non sông. Nỗi đau thể xác dường như không làm chàng nhíu mày, bởi nỗi đau và gánh nặng trong tâm trí còn lớn hơn gấp bội, là nỗi lo vận mệnh quốc gia. Hành động của chàng là lời khẳng định cho lòng trung thành tuyệt đối với giang sơn, với bách tính Đại Việt, và cũng là lời hiệu triệu không lời gửi đến những người huynh đệ đang đứng xung quanh, một lời mời gọi cùng chung vai gánh vác.

Tiếp theo là Yết Kiêu. Với dáng vẻ vững chãi của người con sông nước, chàng không chần chừ, không một chút do dự, cũng dùng con dao đó rạch vào lòng bàn tay mình. Máu chàng hòa cùng máu của Quốc công Tiết chế, như dòng nước nhập vào sông lớn, biểu trưng cho sự hòa hợp, gắn kết. Đôi mắt chàng kiên định, không một chút dao động, không một chút sợ hãi. Chàng đã theo Quốc công từ những ngày đầu gây dựng lực lượng, hiểu rõ trí tuệ và tấm lòng vì nước vì dân của Người. Chàng nguyện sẽ mãi là cánh tay phải đắc lực, không bao giờ phản bội niềm tin.

Rồi đến Dã Tượng. Bàn tay thô ráp chai sạn vì thuần dưỡng voi chiến của chàng cũng run rẩy một chút, nhưng không phải vì sợ hãi mà vì xúc động tột cùng trước cảnh tượng thiêng liêng này. Chàng cũng rạch tay, dòng máu ấm nóng chảy ra, hòa vào dòng máu chung đã bắt đầu rỉ trên mặt đất. Chàng là người luôn trung thành tuyệt đối, không chỉ với Quốc công mà còn với từng thớ đất, ngọn cỏ của Đại Việt, với những con vật mà chàng đã dày công thuần dưỡng. Lòng trung thành của chàng là sự son sắt không gì lay chuyển.

Nguyễn Khoái, chàng trai trẻ tuổi nhưng đầy khí phách, không chút do dự. Với sự dũng mãnh vốn có, chàng rạch tay mình một cách mạnh mẽ, dứt khoát, không một chút đau đớn biểu lộ. Máu chàng vọt ra, hòa chung vào vòng tròn máu đã bắt đầu hình thành trên mặt đất, đỏ rực dưới ánh trăng. Trong ánh mắt chàng bùng lên ngọn lửa quyết tử, sẵn sàng hiến dâng cả sinh mạng cho nghĩa lớn, cho độc lập tự do của dân tộc, không tiếc thân mình. Chàng nguyện sẽ là mũi tên tiên phong, xuyên phá đội hình địch.

Cuối cùng là Phạm Ngũ Lão. Dù là người trẻ tuổi nhất trong số năm người, chàng lại có vẻ trầm tĩnh lạ thường, như một triết gia đang suy ngẫm. Chàng cũng không chút ngần ngại, thực hiện nghi lễ một cách dứt khoát, không một chút sợ hãi. Máu chàng nhỏ xuống, hòa vào dòng máu của những người anh hùng, kết nối họ thành một khối không thể tách rời, một khối thống nhất từ ý chí đến thể xác.

Năm dòng máu, năm sinh mệnh, năm ý chí đã hòa quyện vào nhau dưới ánh trăng huyền ảo, tạo thành một vòng tròn máu trên nền đất. Năm bàn tay rướm máu nắm chặt lấy nhau, cảm nhận hơi ấm và sức mạnh từ những người đồng chí, từ những trái tim cùng chung nhịp đập. Hơi ấm ấy lan tỏa, xua tan cái lạnh của đêm rừng. Và rồi, trong không gian thanh vắng của rừng đêm, một lời thề vang vọng, thiêng liêng và mạnh mẽ, như được khắc vào đá tảng, in sâu vào lòng đất, chứng giám bởi trời đất:

"Sống chết theo Quốc Công!"

Lời thề ấy không chỉ là những âm thanh đơn thuần bật ra từ cửa miệng. Nó là sự cam kết tột cùng của lòng trung thành không điều kiện, một lời hứa danh dự không thể phá vỡ. Nó là biểu hiện của sự kiên định sắt đá, không gì có thể lay chuyển được, dù là bão táp hay hiểm nguy. Bốn vị tướng hiểu rằng, từ giây phút này trở đi, sinh mệnh của họ, số phận của họ đã gắn liền với vận mệnh của Quốc công Tiết chế, và cũng là với vận mệnh của toàn bộ giang sơn Đại Việt. Họ nguyện sẽ đi theo Trần Quốc Tuấn đến cùng, dù phải vượt qua mọi gian nguy, dù phải đối mặt với cái chết, dù phải hy sinh tất cả.

Lời thề thiêng liêng vang vọng, không chỉ trong không gian hữu hạn của khu rừng mà còn trong tâm khảm của mỗi người, khắc sâu vào tiềm thức. Nó mang theo sự linh thiêng của một nghi lễ cổ xưa, một lời hứa hẹn được chứng giám bởi trời đất, bởi non sông, bởi tổ tiên. Nó gắn kết họ thành một khối không thể phá vỡ, một sức mạnh đoàn kết không gì sánh nổi, không gì có thể chia lìa.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi nỗi lo lắng cá nhân đều tan biến như sương khói. Chỉ còn lại một ý chí duy nhất, một quyết tâm duy nhất: cùng nhau chiến đấu, cùng nhau hy sinhĐại Việt, vì sự bình yên của muôn dân. Ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu sáng, như một chứng nhân thầm lặng cho lời thề son sắt của những người con yêu nước, cho khoảnh khắc lịch sử ấy.

Sau nghi lễ, năm người vẫn đứng đó, im lặng. Họ cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản, một sự gắn bó không thể cắt rời, như thể họ đã trở thành một phần của nhau. Cảm xúc lúc này không chỉ là sự linh thiêng mà còn là sự gắn bó keo sơn vĩnh cửu, vượt qua mọi rào cản thông thường. Họ không chỉ là tướng với tướng, mà là huynh đệ ruột thịt, là những người bạn tri âm tri kỷ, đã cùng nhau chia sẻ một phần sinh mệnh.

Với Quốc công Trần Quốc Tuấn, lời thề này là một nguồn sức mạnh to lớn, tiếp thêm động lực phi thường. Chàng biết rằng, mình không đơn độc. Bên cạnh chàng là những con người sẵn sàng hy sinh cả sinh mạng vì đại nghĩa, vì tổ quốc. Đây chính là yếu tố cốt lõi để binh pháp hoàn chỉnh của chàng có thể được thực thi một cách trọn vẹn nhất, bởi đằng sau mỗi mệnh lệnh là những con người sẵn sàng tuân thủ đến cùng.

Hồi 92 khép lại với hình ảnh năm người đàn ông đứng sừng sững dưới ánh trăng, bàn tay rướm máu nhưng ánh mắt rạng ngời, bùng cháy ý chí. Họ đã cùng nhau vượt qua ranh giới của sinh tử, vượt qua mọi nỗi sợ hãi cá nhân để hòa làm một, để trở thành một. Từ giờ phút này, họ là một thể thống nhất, một bức tường thành sống động, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách mà quân Nguyên Mông sẽ mang đến. Lời thề "Sống chết theo Quốc Công!" đã trở thành lời hiệu triệu thiêng liêng nhất, không chỉ cho riêng họ mà còn cho toàn bộ quân dân Đại Việt, khắc sâu vào lịch sử hào hùng của dân tộc, mãi mãi vang vọng về sau.