HỒI 93: YẾT KIÊU - THẦN NGƯ

Trong số Tứ Đại Hào Kiệt đã cùng Quốc công Tiết chế Trần Quốc Tuấn huyết thệ dưới trăng, mỗi người đều sở hữu một tài năng xuất chúng, một khí phách riêng, góp phần tạo nên sức mạnh tổng hợp, một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo cho Đại Việt. Họ là những viên gạch vững chãi, những trụ cột kiên cường nâng đỡ giang sơn trước cơn bão táp xâm lược. Nhưng có lẽ, ít ai sở hữu một năng lực đặc biệt, hiếm có và gần như không thể tin nổi như Yết Kiêu, người đã được toàn quân, toàn dân Đại Việt ca tụng và mệnh danh là "thần ngư". Tài năng của chàng không chỉ là sự tinh thông thủy chiến thông thường, sự am hiểu sông nước cơ bản, mà là một khả năng phi thường, vượt xa mọi giới hạn của người thường, một năng lực gần như là siêu nhiên, định hình nên một phần quan trọng của chiến lược kháng chiến.

Yết Kiêu có một mối liên kết kỳ lạ với dòng nước, dường như chàng được sinh ra để hòa mình vào môi trường ấy. Cơ thể chàng có thể bơi lặn như cá, thậm chí còn linh hoạt và bền bỉ hơn bất kỳ loài cá nào dưới nước, như thể đó là môi trường sống tự nhiên, nơi chàng hô hấp và di chuyển dễ dàng. Chàng có thể lặn sâu dưới nước hàng giờ liền, nín thở lâu đến mức khó tin, khiến bất cứ ai chứng kiến cũng phải kinh ngạc, há hốc mồm thán phục, không thể lý giải bằng khoa học. Hơn cả việc bơi lặn đơn thuần, Yết Kiêu còn có khả năng điều khiển cơ thể mình một cách điêu luyện, tinh xảo dưới nước, luồn lách qua những luồng chảy xiết có thể cuốn trôi cả một con thuyền nhỏ, những bãi đá ngầm lởm chởm hay những rặng rong rêu dày đặc mà không hề nao núng, không chút mất sức. Đối với chàng, sông nước không phải là chướng ngại vật hay hiểm nguy chết người mà là sân chơi, là chiến trường lý tưởng để phát huy tài năng độc đáo của mình, nơi chàng có thể biến những yếu tố tự nhiên khắc nghiệt nhất trở thành lợi thế.

Chính nhờ tài năng phi thường này, Trần Quốc Tuấn đã nhìn thấy tiềm năng vô hạn ở Yết Kiêu và khai thác triệt để, phát huy tối đa khả năng của chàng trong kế hoạch chống Nguyên Mông. Một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất, mang tính chiến lược và gây thiệt hại lớn cho địch mà không cần giao tranh trực diện, là phá thuyền địch. Khi quân Nguyên Mông tiến quân bằng đường thủy, hoặc khi chúng neo đậu thuyền bè tại các bến bãi để nghỉ ngơi, tiếp tế, Yết Kiêu sẽ trở thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng, một bóng ma xuất hiện từ lòng nước, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng. Dưới màn đêm buông xuống, che khuất tầm nhìn của kẻ địch, hoặc trong làn nước đục ngầu của sông sâu, hồ lớn, chàng lặng lẽ tiếp cận các chiến thuyền của địch mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào, dù là nhỏ nhất. Với một con dao sắc bén giắt ở thắt lưng, chàng lặn xuống, khéo léo đục thủng đáy thuyền một cách tinh vi, cắt đứt dây neo giữ thuyền, hoặc gây hư hại nặng nề bánh lái, khiến thuyền mất khả năng điều khiển. Tiếng nước róc rách tràn vào khoang thuyền, tiếng kêu răng rắc của gỗ vỡ thường chỉ vang lên khi mọi việc đã rồi, khi thiệt hại đã không thể cứu vãn, và Yết Kiêu đã kịp biến mất vào bóng tối của dòng sông, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như chưa từng xuất hiện. Quân Nguyên hoảng loạn tìm cách cứu vãn, la hét ầm ĩ, nhưng thường là đã quá muộn để khắc phục thiệt hại, hoặc chỉ là sự trì hoãn thêm cho số phận con thuyền. Những chiếc thuyền chở lương thực, chở vũ khí, chở ngựa chiến, hay thậm chí cả binh lính tinh nhuệ đều chìm dần hoặc mất khả năng cơ động, gây ra thiệt hại nặng nề cho kẻ thù mà không tốn một mũi tên hay ngọn giáo nào từ quân ta. Đây là một chiến thuật tiêu hao địch hiệu quả, không tốn sức, mang lại lợi thế lớn về hậu cần cho Đại Việt.

Ngoài khả năng phá hoại một cách bí mật và hiệu quả, Yết Kiêu còn là một bậc thầy về thám thính dưới sông, một "tai mắt" dưới lòng nước của quân Đại Việt. Chàng có thể lặn xuống đáy sông, ẩn mình trong những lớp bùn, rêu hay những hốc đá, những khe kẽ dưới lòng nước để quan sát mọi hoạt động của quân địch trên bờ và trên mặt nước một cách kỹ lưỡng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Từ đó, chàng thu thập những thông tin quý giá về vị trí đóng quân của địch, số lượng binh lính, kế hoạch di chuyển của thuyền bè địch, và đặc biệt là các tuyến tiếp tế đường thủy của chúng, vốn là huyết mạch quan trọng bậc nhất của quân Nguyên Mông. Những thông tin này, sau khi được kiểm chứng và tổng hợp bởi Yết Kiêu, sẽ được chàng nhanh chóng truyền về cho Quốc công Tiết chế, giúp Trần Quốc Tuấn có cái nhìn toàn cảnh, chính xác về tình hình địch và đưa ra những quyết sách chính xác, kịp thời, như một vị tiên tri nắm rõ mọi diễn biến, mọi động thái của kẻ thù. Điều này giúp quân Đại Việt luôn nắm thế chủ động, biết trước địch muốn gì và sẽ làm gì.

Chính vì những khả năng vượt trội, độc đáo và không tưởng này, Yết Kiêu đã được toàn quân, toàn dân Đại Việt ca tụng, và được mệnh danh là "thần ngư", một danh hiệu đầy tự hào và kính trọng, thể hiện sự ngưỡng mộ không chỉ về tài năng mà còn về phẩm chất của chàng. Danh xưng này không chỉ là sự ngưỡng mộ tài năng siêu phàm của chàng, một năng lực mà người thường không thể có được, mà còn là sự kính phục sự dũng cảm phi thường của chàng. Để lặn sâu dưới nước hàng giờ trong đêm tối, giữa dòng sông rộng lớn đầy hiểm nguy, để tiếp cận và phá hoại thuyền địch giữa vòng vây quân thù, đòi hỏi một ý chí sắt đá, một lòng can trường không gì lay chuyển, một tinh thần thép vượt qua mọi nỗi sợ hãi. Yết Kiêu không chỉ chiến đấu bằng kỹ năng thuần thục mà còn bằng lòng yêu nước nồng nàn, bằng sự hy sinh thầm lặng dưới làn nước lạnh giá, một sự hy sinh mà không phải ai cũng thấy được, nhưng ý nghĩa của nó thì vô cùng to lớn. Chàng là một biểu tượng của lòng quả cảm và sự tận hiến.

Sự ngưỡng mộ và thán phục của quân dân dành cho Yết Kiêu là vô bờ bến, lan tỏa từ người này sang người khác, từ tiền tuyến đến hậu phương. Những câu chuyện về chàng được truyền tai nhau khắp các làng mạc, các doanh trại, trở thành huyền thoại sống, một nguồn cảm hứng bất tận. Họ kể về chàng như một vị thủy thần hộ mệnh của Đại Việt, một vị anh hùng bí ẩn xuất hiện từ lòng sông, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho quân giặc Nguyên Mông, khiến chúng mất ăn mất ngủ, hoang mang tột độ. Những câu chuyện ấy không chỉ là niềm tự hào của người Đại Việt về một vị tướng tài, mà còn là nguồn động viên lớn lao, củng cố thêm niềm tin vào khả năng chiến thắng của Đại Việt, bởi họ tin rằng có những vị thần, những người siêu phàm đang phù hộ cho đất nước, cho cuộc chiến chính nghĩa. Khi quân Nguyên còn đang mải miết dò dẫm trên đất liền và ngỡ rằng sông nước Đại Việt là vô hại, thì Yết Kiêu – "thần ngư" của chúng ta – đã biến những dòng sông ấy thành nấm mồ cho kẻ thù, thành tử địa chôn vùi tham vọng xâm lược của chúng, một cách thầm lặng nhưng hiệu quả.

Trong mắt Trần Quốc Tuấn, Yết Kiêu không chỉ là một vị tướng tài ba xuất chúng mà còn là một bảo vật quý giá của quốc gia, một viên ngọc không thể thiếu trong cỗ máy chiến tranh hoàn hảo. Tài năng đặc biệt của chàng đã làm nên những chiến công thầm lặng nhưng có ý nghĩa chiến lược vô cùng to lớn, góp phần không nhỏ vào việc làm suy yếu địch ngay từ những ngày đầu cuộc chiến, làm tê liệt tuyến hậu cần của chúng. Yết Kiêu chính là hiện thân cho sự khôn ngoan, linh hoạt của binh pháp Đại Việt, biết tận dụng mọi yếu tố tự nhiên, dù là nhỏ nhất, để biến thành lợi thế, biến cái tưởng chừng như vô hại thành vũ khí chết người, hiểm độc. Chàng là một phần không thể thiếu, một mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh chiến thắng vĩ đại mà Trần Quốc Tuấn đang vẽ nên cho non sông Đại Việt. Sự hiện diện của Yết Kiêu mang đến một niềm an tâm lớn cho toàn bộ chiến dịch, bởi chàng đã biến một điểm yếu cố hữu của quân Đại Việt (không có hải quân hùng mạnh) thành một lợi thế không ngờ.

Không chỉ là một người thi hành mệnh lệnh, Yết Kiêu còn là một bộ óc chiến thuật linh hoạt trong lĩnh vực của mình. Chàng thường xuyên đưa ra những ý kiến đóng góp quý báu cho Trần Quốc Tuấn về các tuyến đường thủy hiểm yếu, những nơi có thể đặt bẫy địch, hay những vị trí thuận lợi để tập kích. Trần Quốc Tuấn luôn lắng nghe và đánh giá cao những lời khuyên ấy, bởi chúng xuất phát từ kinh nghiệm thực tiễn và sự am hiểu sâu sắc về địa hình sông nước của Yết Kiêu. Sự kết hợp giữa tầm nhìn chiến lược vĩ mô của Trần Quốc Tuấn và kinh nghiệm thực tiễn vi mô của Yết Kiêu đã tạo nên một sức mạnh tổng hợp đáng sợ.

Cuộc chiến vẫn còn ở phía trước, nhưng với những con người như Yết Kiêu, với sự tin tưởnggắn bó sâu sắc giữa Quốc công Tiết chếTứ Đại Hào Kiệt, Đại Việt đã có đủ cơ sở để tin tưởng vào một chiến thắng cuối cùng. Hồi 93 khép lại với hình ảnh một vị "thần ngư" lặng lẽ nhưng mạnh mẽ, đang ngày đêm cống hiến tài năng và sinh mệnh cho Đại Việt, trở thành một nỗi kinh hoàng vô hình đối với quân xâm lược Nguyên Mông trên mọi ngả đường sông nước.