Sương mù trên bãi Chương Dương và vùng ven Thăng Long vẫn không ngừng cuộn trôi, từng lớp, từng lớp, đặc quánh như sữa đông, dày đặc đến nỗi ánh sáng bình minh yếu ớt cũng phải vật lộn, chật vật lắm mới xuyên qua được, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, ma mị, gần như siêu thực. Giờ đây, sương không còn là tấm màn che giấu sự im lặng chết chóc nữa, mà như một tấm khăn tang khổng lồ, trắng xóa, thấm đẫm mùi máu tanh tưởi và nỗi tuyệt vọng tột cùng của kẻ bại trận. Mùi máu tươi nồng nặc đến buồn nôn, mùi khét lẹt của lửa và tử khí vẫn còn vương vấn nặng nề trong không khí lạnh lẽo của buổi sớm bình minh, như một lời nhắc nhở kinh hoàng về những gì vừa diễn ra. Tiếng trống đồng linh thiêng đã ngừng vang, chỉ còn là âm vọng xa xăm, sâu thẳm trong tâm trí những người lính Đại Việt, giờ đây là âm thanh của chiến thắng vĩ đại. Xác quân Nguyên Mông nằm ngổn ngang, chồng chất lên nhau thành từng đống, nhuộm đỏ cả một vùng đất rộng lớn, biến nơi đó thành một nghĩa địa khổng lồ, trở thành mồi ngon cho những đàn quạ đen khổng lồ bay lượn quần đảo trên bầu trời xám xịt, tạo thành những vòng xoáy chết chóc. Từ xa, Thăng Long vẫn còn im lìm, ẩn mình trong làn khói mỏng bốc lên từ những trận hỏa hoạn đêm qua, như một con rồng thiêng đang chờ đợi được giải phóng hoàn toàn khỏi xiềng xích của kẻ thù. Quân Nguyên Mông đã bị tiêu diệt gần như hoàn toàn, chỉ còn lại những mảnh vỡ của một đội quân hùng mạnh từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp nơi trên châu Á.
Trong khoảnh khắc lịch sử ấy, khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló rạng một cách yếu ớt, hắt lên những vệt sáng nhợt nhạt trên bãi sông loang lổ máu, biến những vũng máu thành những tấm gương đỏ rực, Nguyễn Khoái, vị tướng quân tinh nhuệ, uy phong của đội quân Phụng, xuất hiện. Khác với vẻ lanh lẹ, dũng mãnh, đầy nhiệt huyết thường thấy khi xung trận, giờ đây anh mang một vẻ mặt trang trọng, đầy thiêng liêng và trầm tư, như một sứ giả của thần linh. Anh không mặc giáp trụ nặng nề, cồng kềnh, mà chỉ khoác lên mình một tấm áo bào nhẹ, màu đen thẫm, như để hòa mình vào bóng đêm vừa tan, vừa để thể hiện sự giản dị nhưng đầy uy lực. Đôi mắt anh nhìn thẳng về phía Thăng Long, nơi quân thù vẫn còn cố thủ trong những pháo đài cuối cùng, với một niềm tin mãnh liệt, không lay chuyển vào một chiến thắng hoàn toàn. Trong tay anh là một chiếc cung lớn, được chế tác tinh xảo từ loại gỗ quý hiếm nhất, dây cung căng như sợi thép, phát ra một âm thanh khe khẽ khi anh chạm vào, và một mũi tên đặc biệt, mũi tên sẽ trở thành biểu tượng cho sự tái sinh hùng vĩ của Đại Việt.
Mũi tên này không giống bất kỳ mũi tên nào từng được bắn ra trên chiến trường trong suốt lịch sử. Nó được thiết kế với hai lớp cánh, tỉ mỉ đến từng đường nét, từng chi tiết nhỏ nhất, mô phỏng một cách hoàn hảo hình dáng của một con chim phượng hoàng đang sải cánh bay lên, chuẩn bị cất cánh về trời. Lớp cánh bên ngoài được làm từ gỗ nhẹ, mỏng manh nhưng chắc chắn, còn lớp cánh bên trong, ẩn giấu một cách khéo léo và bí mật, lại được làm từ giấy dó mỏng manh nhưng bền dai, được cuộn tròn tinh xảo bên trong thân mũi tên. Toàn bộ mũi tên được tẩm một loại dầu đặc biệt, khiến nó có thể bùng cháy rực rỡ, phát ra ánh sáng chói lòa khi được bắn đi, như một ngọn đuốc trên bầu trời. Mùi gỗ mới, mùi dầu cháy hăng nồng và mùi lông vũ cháy xém hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị huyền ảo, vừa thiêng liêng vừa đầy sức mạnh hủy diệt và tái sinh.
Nguyễn Khoái nâng cung lên cao, kéo dây cung căng hết cỡ, căng đến mức phát ra tiếng "cót két" khe khẽ. Cơ bắp trên cánh tay anh cuồn cuộn nổi lên, căng cứng như đá, thể hiện sức mạnh phi thường của một võ tướng. Anh nhắm thẳng về phía bầu trời phía trên Thăng Long, nơi sương mù còn vương vấn, như gửi gắm một thông điệp từ trời cao, một lời hiệu triệu linh thiêng đến toàn thể dân tộc. Mũi tên lửa được đốt cháy, ngọn lửa bùng lên rực rỡ, chói lòa, hắt sáng khuôn mặt anh trong khoảnh khắc, biến anh thành một vị thần lửa. Với một tiếng "PHẬT!" mạnh mẽ, dứt khoát, mũi tên rời cung, bay vút lên không trung với tốc độ xé gió, xé tan màn sương mù và ánh bình minh yếu ớt, để lại một vệt sáng rực rỡ. Nó không bay thẳng, không đi theo một đường thẳng tắp, mà lượn vòng trên bầu trời, tạo thành một đường cong duyên dáng, uyển chuyển, hệt như một con phượng hoàng bằng lửa đang thực sự bay lượn, sải cánh trên không trung, mang theo một điệu vũ thần bí. Ánh sáng rực rỡ, chói lòa của nó khiến tất cả binh lính Đại Việt trên bãi Chương Dương và cả những tên lính Nguyên Mông còn sống sót trên thành phải ngước nhìn, choáng váng và kinh ngạc đến tột độ.
Và rồi, khi mũi tên bay lên đến đỉnh điểm của quỹ đạo, một tiếng "BÙM! BÙM! BÙM!" lớn vang vọng khắp không gian, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm, như một tiếng sấm từ trời giáng xuống. Đó là tiếng nổ của mũi tên, không phải một tiếng nổ hủy diệt, mà là tiếng nổ của sự khai sáng, của sự linh ứng. Ngay lập tức, lớp cánh gỗ bên ngoài vỡ tung thành hàng trăm mảnh nhỏ, bắn ra tứ phía, để lộ ra những mảnh cánh giấy mỏng manh bên trong. Những mảnh giấy này, được ngấm một loại hóa chất đặc biệt, bỗng nhiên bùng cháy rực rỡ, phát ra ánh sáng vàng cam ấm áp, nhưng kỳ lạ thay, chúng không bị thiêu rụi ngay lập tức. Chúng vụt bay ra tứ phía, lượn lờ trong không trung, như hàng ngàn cánh chim lửa nhỏ bé, tự do bay lượn, và trên mỗi mảnh giấy cháy sáng ấy, hiện lên rõ ràng, không thể nhầm lẫn những dòng thi ca được viết bằng chữ Hán cổ.
Đó là hai câu thơ hào hùng, bất hủ, đã khắc sâu vào tâm khảm người Việt qua bao thế hệ, nay được tái hiện một cách kỳ diệu giữa không trung, bằng lửa:
"Chương Dương cướp giáo giặc Hàm Tử bắt quân thù"
Những dòng chữ bằng lửa, rực sáng và rực rỡ đến khó tin, cứ thế bay lượn, nhảy múa điệu nghệ giữa không trung, trước mắt hàng vạn binh lính Đại Việt và cả những kẻ thù đang cố thủ. Chúng không bị gió cuốn đi, không bị sương làm mờ nhạt, mà cứ thế cháy sáng, lung linh, như những vì sao đột nhiên xuất hiện giữa ban ngày, một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử. Mỗi nét chữ như một ngọn lửa nhỏ, nhảy nhót, tỏa ra hơi ấm và ánh sáng, chiếu rọi vào tận tâm hồn của mỗi người, thắp lên ngọn lửa hy vọng. Đây là một cảnh tượng siêu phàm, kỳ vĩ đến mức không thể tin được bằng mắt thường, như thể chính trời đất, các vị thần linh, tổ tiên đang lên tiếng, đang gửi gắm một thông điệp thiêng liêng.
Chứng kiến cảnh tượng linh thiêng, huyền diệu ấy, toàn bộ quân Đại Việt trên bãi Chương Dương, từ các tướng lĩnh cao cấp đến những người lính bình thường, không ai bảo ai, đều tự động quỳ sụp xuống, đầu cúi sát đất, với lòng kính trọng và biết ơn vô hạn. Một làn sóng reo hò "Thiên thư hiển linh! Thiên thư hiển linh! Đất Việt Vạn Thắng!" (Sách trời hiện linh! Đất Việt Vạn Thắng!) bỗng bùng nổ, vang dội khắp chiến trường, âm vang đến tận chân trời, át hẳn mọi âm thanh khác, rung chuyển cả không gian. Tiếng reo hò ấy không chỉ là sự vui mừng chiến thắng, mà là một niềm tin mãnh liệt vào sự phù hộ của trời đất, vào định mệnh đã an bài, vào sức mạnh vô song của dân tộc. Nước mắt lăn dài trên má những người lính, không phải vì sợ hãi hay đau khổ, mà vì xúc động tột cùng, vì niềm tự hào dân tộc trỗi dậy mạnh mẽ, chưa bao giờ lớn đến thế. Họ tin rằng, đây chính là lời tiên tri, là sự khẳng định từ cõi thiêng liêng, rằng Đại Việt được trời đất ủng hộ, rằng chiến thắng này là ý trời, không thể nào thay đổi được, không kẻ thù nào có thể chống lại được.
Những mảnh giấy cháy sáng mang thơ cứ thế bay lượn, bay cao dần, cho đến khi chúng hòa vào ánh bình minh rực rỡ, tan biến vào hư vô, chỉ còn để lại dư âm của ánh sáng và niềm tin vô bờ bến trong lòng mỗi người. Hiệu ứng này không chỉ gây hoảng loạn tột độ cho quân Nguyên Mông còn cố thủ trong thành Thăng Long, khiến chúng tin rằng thần linh đã quay lưng lại với chúng, rằng chúng đã bị trời phạt, mà còn củng cố vững chắc tinh thần của quân Đại Việt, biến họ thành những chiến binh bất khả chiến bại. Nó biến chiến thắng Chương Dương, từ một trận đánh lịch sử, trở thành một sự kiện huyền thoại, một minh chứng cho sức mạnh siêu nhiên của đất nước và con người Đại Việt. Đây không còn là cuộc chiến giữa hai đội quân đơn thuần, mà là cuộc chiến giữa chính nghĩa và tà ác, giữa trời và đất, giữa dân tộc và kẻ xâm lược, mà phần thắng đã được định sẵn cho Đại Việt, cho những người con của Rồng Tiên.