Tiếng thét xung trận của Hoài Văn Hầu Trần Quang Khải, một âm thanh của ý chí sắt đá, vang vọng như tiếng sấm rền từ trời cao, xé toạc màn đêm đặc quánh, nặng trĩu. Đó là lưỡi dao vô hình sắc lẹm, cắt đôi tấm màn nhung huyền bí bao phủ toàn bộ Chương Dương Độ, và cũng là tiếng kèn báo hiệu cho sự diệt vong của quân Nguyên Mông. Cùng lúc ấy, từ vô số hỏa châu được bắn đi như sao băng lao xuống, những quả cầu lửa rực cháy nuốt chửng mọi thứ trong tầm mắt. Chúng biến doanh trại thành một biển lửa hung tàn, một chảo lửa khổng lồ không lối thoát, một cánh cổng địa ngục đã mở toang cho tàn quân Nguyên Mông.
Mùi khói khét lẹt của vải vóc cháy xém, của gỗ bị thiêu rụi thành tro tàn, xộc thẳng vào cánh mũi, gây cay xè và khó thở. Nồng nặc hơn, mùi thịt cháy sém của những binh lính bị thiêu sống quằn quại trong ngọn lửa đỏ rực, cùng mùi máu tươi tanh nồng đặc quánh trong không khí, dường như có thể nếm được trên đầu lưỡi, khiến từng thớ thịt của những tên lính Nguyên đã kiệt quệ, giờ đây còn bị tấn công bởi mùi tử khí, càng thêm choáng váng, buồn nôn dữ dội đến mức nôn khan, dạ dày co thắt đau đớn.
Tiếng gươm đao va chạm loảng xoảng, chát chúa, không ngừng nghỉ, vang vọng khắp chiến trường như tiếng xích sắt của quỷ dữ. Tiếng tên xé gió "vù vù" vun vút bay qua tai, găm thẳng vào da thịt với tiếng "phập" ghê rợn. Tiếng la hét thất thanh, kinh hoàng của những kẻ đang bị tàn sát, tiếng rên rỉ yếu ớt, thảm thiết của những kẻ đang giãy giụa trong ngọn lửa, tiếng kêu cứu vô vọng bị nhấn chìm hoàn toàn trong cơn ác mộng. Tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt, một âm thanh của địa ngục trần gian đang diễn ra ngay trước mắt, chân thực đến rợn người. Tiếng nước sôi sùng sục từ những chiếc thuyền bị thiêu rụi, tiếng ván gỗ nứt gãy "rắc rắc", tiếng kim loại nóng chảy tí tách, tiếng la oai oái của những con ngựa chiến bị bỏng nặng, tất cả vẽ nên một bức tranh âm thanh của sự tận diệt, khắc sâu vào tâm trí kẻ địch.
Chương Dương Độ không chỉ là một bãi chiến trường, mà đã biến thành một lò mổ thực sự, một nơi thanh trừng, nơi sự sống bị tước đoạt không chút thương xót, nơi cái chết ngự trị tối cao. Không gian chật hẹp của bến sông, vốn là nơi chúng hy vọng tìm thấy lối thoát cuối cùng ra biển cả bao la, nơi chúng từng mơ về sự trở về quê hương với những kho báu cướp được và vinh quang chiến thắng, giờ đây trở thành cái bẫy nghiệt ngã. Tử thần vung lưỡi hái không ngừng nghỉ, thu hoạch từng sinh mạng một cách lạnh lùng, vô cảm.
Quân Nguyên Mông, sau bao ngày tháng bị giày vò bởi đói khát cùng cực, những cơn đói cồn cào gặm nhấm từng tấc da thớ thịt, biến chúng thành những bộ xương di động, da bọc xương, đôi mắt hõm sâu và dại đi. Bệnh tật hành hạ đến tận cùng giới hạn của con người, với những cơn sốt cao khiến chúng mê man trong ảo ảnh, những vết loét ghê tởm bốc mùi hôi thối trên khắp cơ thể, và tinh thần tan rã, rệu rã hoàn toàn. Giờ đây, chúng chỉ còn lại những cái bóng yếu ớt, thân tàn ma dại, không còn chút sinh khí nào, chỉ còn hơi thở thoi thóp, thều thào. Chúng chống trả một cách yếu ớt trong tuyệt vọng, những nhát kiếm vung ra thiếu lực, run rẩy bần bật như những kẻ sắp chết vẫy vùng trong những hơi thở cuối cùng, chỉ mang tính bản năng sinh tồn đơn thuần.
Những tiếng thét xung trận của chúng chỉ là những tiếng gào thét yếu ớt của sự sợ hãi tột cùng, của sự van xin vô vọng, không còn chút hung hãn nào của kẻ xâm lược, chỉ còn lại sự thảm bại và nhục nhã hiện rõ trên từng nét mặt. Hầu hết chúng chỉ cố gắng chạy trốn khỏi biển lửa rực cháy đang nuốt chửng mọi thứ và lưỡi kiếm truy sát lạnh lùng, không chút nương tay của quân Đại Việt. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Mỗi bước chân lún sâu vào bùn đất ẩm ướt, dính chặt vào đôi chân rệu rã, mệt mỏi, mỗi cử động đều chậm chạp, vụng về và vô ích, càng khiến chúng lún sâu hơn vào vũng lầy của cái chết, không thể thoát ra, chỉ chờ đợi kết cục bi thảm đã được định đoạt. Sức lực cạn kiệt, tinh thần suy sụp, chúng gục ngã hàng loạt, bị giẫm đạp bởi chính đồng đội đang hoảng loạn tháo chạy.
Quân Nguyên lúc này chỉ còn là những kẻ chờ đợi cái chết đến với mình, không còn một chút hy vọng nào để bám víu, không một tia sáng le lói nào trong màn đêm đen tối của số phận. Khuôn mặt chúng biến dạng vì kinh hoàng, méo mó một cách khủng khiếp, mắt trợn tròn, dã dại, con ngươi giãn nở vô định, ánh mắt trống rỗng và vô hồn, phản chiếu sự tan rã hoàn toàn của ý chí, không còn chút ý chí chiến đấu nào, chỉ còn là nỗi sợ hãi nguyên thủy và bản năng trốn chạy.
Từng tên lính ngã xuống, máu tươi bắn tung tóe lên không trung, hòa vào màn khói và lửa dày đặc, chồng chất lên nhau, tạo thành những gò xác ghê rợn, cao ngất ngưởng, xen lẫn những mảnh giáp sắt vỡ vụn, vũ khí rơi vãi loảng xoảng khắp nơi, và những tiếng rên rỉ đau đớn cuối cùng của những linh hồn đang hấp hối. Tiếng thét "Sát Thát! Sát Thát!" của quân Đại Việt vang dội, mạnh mẽ, như muốn xé toạc màn đêm đen đặc và trái tim kẻ thù, thúc giục binh sĩ Đại Việt lao vào như vũ bão, không chút ngần ngại, không một chút khoan nhượng. Quân Đại Việt tấn công không khoan nhượng, không một chút nương tay, mỗi nhát kiếm vung lên đều mang theo ý chí sắt đá, lòng căm thù giặc sâu sắc, được hun đúc qua bao năm tháng bị giày xéo, đàn áp, và khát vọng rửa sạch nhục nhã của dân tộc, khát vọng độc lập tự do. Máu của kẻ thù bắn tung tóe lên quân phục của họ, nhưng họ không hề nao núng, chỉ càng tăng thêm khí thế tiến công, ánh mắt rực lửa quyết tâm.
Sự tàn khốc của trận chiến đạt đến đỉnh điểm, vượt xa mọi tưởng tượng về sự thảm khốc của chiến tranh, một cảnh tượng mà không một họa sĩ nào có thể tái hiện hết được, không một ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn. Máu loang lổ khắp mặt đất, nhuộm đỏ cả bến sông và những vùng cỏ lau còn sót lại, biến chúng thành những vũng máu đỏ tươi, tanh nồng, nơi những kẻ xâm lược đã gục ngã, vĩnh viễn không thể đứng dậy.
Hàng vạn binh lính Nguyên Mông, những kẻ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp châu lục, từng tự xưng là "thiên binh" bất bại, từng kiêu hãnh với những vó ngựa chinh phục vĩ đại, giờ đây đã ngã xuống tại đây, biến Chương Dương Độ thành một bãi tha ma khổng lồ, một nghĩa địa của những kẻ xâm lược, nơi giấc mộng bành trướng của chúng bị chôn vùi mãi mãi. Xác chết chất chồng lên nhau, tạo thành những bức tường thịt và xương ghê rợn, cao ngất ngưởng, vương vãi khắp nơi, một cảnh tượng kinh hoàng đến rợn người, ám ảnh bất cứ ai nhìn thấy, dù chỉ là trong tưởng tượng.
Tiếng kêu gào thảm thiết của những kẻ bị thương nặng, tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ hấp hối bị nhấn chìm hoàn toàn bởi tiếng reo hò chiến thắng vang dội của quân Đại Việt, tiếng hô "Đại Việt vạn tuế!" vang vọng khắp không gian, như một bản hùng ca chiến thắng vang dội trên nền bản giao hưởng của cái chết. Trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu quân sự thông thường, mà là sự thanh trừng, sự trả thù đích đáng cho bao nhiêu đau khổ, tang tóc, và nước mắt mà chúng đã gây ra trên mảnh đất này, là sự trừng phạt cho tội ác của chúng, cho sự kiêu ngạo và tham lam của kẻ xâm lược. Chương Dương Độ đêm nay là một minh chứng đẫm máu, không thể chối cãi cho thất bại thảm hại, nhục nhã của quân xâm lược và ý chí quật cường, không khoan nhượng, kiên cường bất khuất của dân tộc Đại Việt, một bài học lịch sử khắc sâu vào tâm khảm muôn đời, vang vọng đến tận mai sau. Ánh trăng, nếu có thể xuyên qua màn khói và lửa dày đặc, sẽ chỉ soi rõ một biển xác và biển máu, nơi tham vọng của kẻ thù bị chôn vùi vĩnh viễn, mãi mãi không thể trỗi dậy, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và nỗi kinh hoàng.