Tiếng thét "Chém Toa Đô!" của Hoài Văn Hầu Trần Quang Khải, một âm thanh của ý chí sắt đá và lòng căm thù ngút trời, vang vọng như tiếng sầm sét rền từ trời cao, xé toạc màn đêm đặc quánh. Tiếng thét ấy xuyên thẳng qua lớp vải lều, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ vào từng ngóc ngách sâu thẳm nhất của doanh trại quân Nguyên Mông. Màn đêm đen đặc bỗng chốc trở thành một sân khấu đẫm máu cho một cuộc tàn sát chớp nhoáng, một trận thư hùng định mệnh, nơi cái chết không báo trước.
Tiếng vó ngựa dồn dập, mạnh mẽ như hàng trăm tiếng sấm rền liên hồi, dẫm đạp lên cỏ cây và lều bạt, khiến mặt đất rung chuyển. Tiếng gươm sắt va chạm chan chát, loảng xoảng, chói tai, xé nát không khí. Tiếng tên xé gió "vút vun vút" bay qua đầu, găm thẳng vào da thịt với tiếng "phập" ghê rợn, kèm theo tiếng thét đau đớn, đột ngột tắt lịm. Tiếng la hét hoảng loạn của binh lính Nguyên, tiếng rên rỉ yếu ớt, thảm thiết của những kẻ bị thương đang giãy giụa, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt và cái chết. Lửa bắt đầu bùng lên dữ dội từ những chiếc lều bị châm cháy, nuốt chửng mọi thứ, hắt ánh sáng đỏ quạch, lập lòe lên khuôn mặt xanh xao, méo mó vì sợ hãi của những kẻ bại trận, biến không gian thành một chốn địa ngục trần gian, với những bóng người vật vờ như quỷ ám. Mùi khói khét lẹt, mùi vải vóc cháy, mùi thịt người cháy sém, mùi máu tanh nồng đặc quánh trong không khí, xộc thẳng vào mũi, khiến những tên lính Nguyên đã kiệt quệ nay còn buồn nôn dữ dội.
Trong chiếc lều lớn nhất, nơi từng là biểu tượng cho quyền uy và sự tự mãn kiêu ngạo của quân xâm lược, mùi nhang trầm và hơi ấm vẫn còn vương vấn, như một sự tương phản trớ trêu với cơn ác mộng đang ập đến. Toa Đô giật mình tỉnh giấc, toàn thân run bắn. Hắn vùng dậy trong cơn ác mộng đang thành hiện thực, cảm nhận rõ rệt cơn đau nhói từ vết thương cũ ở Vạn Kiếp vẫn còn âm ỉ, giờ đây như bị hàng ngàn con dao sắc nhọn xé toạc ra dưới áp lực của sự kinh hoàng tột độ đang bao trùm. Mồ hôi lạnh toát ra, làm ướt đẫm tấm áo bào.
Ánh mắt hắn đảo điên, vô định, cố gắng định hình tình thế hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Qua khe lều bị xé rách toạc, hắn lờ mờ thấy những bóng người và ngựa phi như bay, những ánh kiếm loang loáng, chớp lóe như tia chớp rạch nát màn đêm, và tiếng thét "Chém Toa Đô!" cứ vang vọng, gần hơn, rõ ràng hơn, như một bản án tử hình đã được tuyên từ cõi âm, định đoạt số phận hắn. Hắn hoảng loạn tột độ khi thấy kỵ binh Đại Việt tấn công bất ngờ và mãnh liệt đến vậy, như những con hổ vồ mồi từ trong bóng tối, lao tới không một chút do dự. Mọi sự tự tin, kiêu ngạo của một vị tướng Mông Cổ bỗng chốc tan biến thành nỗi sợ hãi nguyên thủy, không thể che giấu hay kìm nén, một nỗi sợ hãi của kẻ sắp chết đang bao trùm lấy hắn. Hắn nhận ra, đây không phải là một cuộc giao tranh thông thường, mà là một cuộc tấn công chớp nhoáng, được tính toán kỹ lưỡng nhằm vào chính hắn, một đòn chí tử, một nhát kiếm cuối cùng đang chực chờ. Hình ảnh những con mắt rực lửa của quân Đại Việt thấp thoáng trong ánh lửa hắt vào lều khiến hắn rùng mình, lạnh sống lưng.
Không một giây phút do dự, không một ý nghĩ về việc tổ chức phòng thủ hay ra lệnh cho quân lính đang tan tác, sự yếu đuối, nhút nhát của Toa Đô bỗng bộc lộ rõ rệt đến kinh ngạc. Hắn là một vị tướng dũng mãnh trên chiến trường, từng gieo rắc nỗi sợ hãi cho bao kẻ thù, nhưng khi đối mặt với cái chết cận kề và sự sụp đổ không thể tránh khỏi, bản năng sinh tồn hèn nhát đã chiếm lấy hoàn toàn tâm trí hắn, lấn át mọi lý trí và danh dự. Bộ não hắn chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: "Chạy! Phải chạy thoát!"
Hắn vội vàng bỏ chạy, thân hình mập mạp lảo đảo, loạng choạng, không kịp mặc giáp trụ đầy đủ, chỉ vơ vội một chiếc áo choàng và ôm theo thanh kiếm cá nhân, vừa chạy vừa thở dốc hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm, làm ướt sũng tấm áo. Bằng tất cả sức lực tàn tạ còn lại, hắn luồn lách qua những hàng lều đổ nát, những đống đổ nát ngổn ngang, xuyên qua đám quân lính đang hỗn loạn, giẫm đạp lên nhau để tìm lối thoát. Tiếng la hét, tiếng khóc than của binh lính Nguyên vang lên thảm thiết sau lưng hắn, tiếng kêu gọi "Tướng quân! Đừng bỏ chúng tôi!" đầy tuyệt vọng, nhưng hắn không thèm ngoảnh lại, không một chút thương xót hay hối tiếc. Khuôn mặt hắn co rúm lại, chỉ còn hiện hữu sự ích kỷ và nỗi kinh hoàng. Hắn chỉ biết chạy, chạy thật nhanh, như một con chuột chui vào hang tối, để thoát khỏi lưỡi kiếm sắc lạnh của quân Đại Việt đang truy đuổi, thoát khỏi tiếng thét định mệnh kia đang văng vẳng bên tai, thoát khỏi cái chết đang đuổi sát gót, chỉ còn cách hắn vài bước chân. Mỗi hơi thở của hắn là một nỗ lực tuyệt vọng, mỗi bước chân lún sâu vào bùn đất, dính chặt lấy hắn như lời nguyền rủa.
Sự bỏ chạy hèn nhát của Toa Đô đã đẩy quân lính Nguyên vào tình thế càng thêm tuyệt vọng, như những con thuyền không có người lái giữa cơn bão táp dữ dội, bị những đợt sóng tử thần xô đẩy. Cả doanh trại chìm trong hỗn loạn hoàn toàn, không còn một chút trật tự hay kỷ luật nào. Binh lính không có người chỉ huy, không còn mệnh lệnh rõ ràng, mỗi tên một hướng, kẻ cố gắng chống cự trong vô vọng, vung kiếm loạn xạ trong cơn hoảng loạn, người giẫm đạp lên nhau để tìm lối thoát, tạo thành một mớ bòng bong của xác thịt và nỗi sợ hãi.
Tiếng la hét, tiếng khóc lóc, tiếng gươm va chạm chan chát, tiếng lửa cháy bùng "rào rào", tiếng lều sập đổ "rầm rầm", tiếng kêu cứu thảm thiết của những kẻ bị thương, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian chân thực và ghê rợn nhất. Chúng bị bao vây, bị tấn công từ mọi phía, không còn biết đâu là địch, đâu là bạn, chỉ còn lại sự điên loạn và cái chết đang rình rập, chờ đợi để nuốt chửng từng linh hồn. Ánh lửa hắt lên những khuôn mặt méo mó, những đôi mắt trợn tròn vì kinh hãi, tiếng bước chân giẫm lên xác đồng đội nghe rợn người.
Trong ánh lửa bập bùng dữ dội và màn khói đặc quánh, mù mịt, cảnh tượng quân Nguyên Mông tan tác dưới lưỡi kiếm của kỵ binh Đại Việt là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thất bại thảm hại, nhục nhã của địch. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy từng tên lính, biến chúng thành những con mồi yếu ớt, không thể chống cự, chỉ biết run rẩy chờ đợi nhát kiếm kết liễu.
Toa Đô, vị tướng từng là biểu tượng của sự kiêu ngạo, hùng mạnh của đế chế Nguyên Mông, nay lại là kẻ đầu tiên bỏ chạy, để lại toàn bộ binh sĩ của mình trong tay tử thần, bỏ mặc chúng trong vòng vây của lưỡi hái oan nghiệt. Đây là một đòn giáng mạnh vào tinh thần địch, báo hiệu sự sụp đổ không thể cứu vãn của toàn bộ quân Nguyên Mông trên đất Đại Việt. Chương Dương Độ, đêm nay, không chỉ là chiến trường, mà là nơi chôn vùi tham vọng xâm lược, là minh chứng cho ý chí quật cường, kiên cường bất khuất của dân tộc Đại Việt, và là bài học đắt giá cho bất kỳ kẻ nào dám mơ tưởng đến việc xâm phạm bờ cõi thiêng liêng này. Mùi máu tanh và khói lửa sẽ mãi ám ảnh những kẻ sống sót, nếu có, trở thành cơn ác mộng đeo bám chúng đến cuối đời.