HỒI 37: THIÊN BINH VẠN MÃ CHÔN SÔNG

Những lời giải thích cặn kẽ, đầy tâm huyết của Yết Kiêu về thủy triều lên xuống, về dòng chảy xiết mạnh mẽ khi nước rút, và đặc biệt là về những bãi cọc ngầm tự nhiên hiểm trở ẩn mình dưới lòng Bạch Đằng Giang, như những mảnh ghép hoàn hảo, dần kết nối lại một cách logic và đầy thuyết phục trong tâm trí Trần Quốc Tuấn. Chàng không chỉ lắng nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả trái tim và khối óc của một thiên tài quân sự. Mỗi con nước lên xuống theo chu kỳ, mỗi dòng chảy xiết hay êm ả, mỗi ghềnh đá ngầm vô hình đều không còn là những hiện tượng tự nhiên đơn thuần, mà trở thành những quân cờ sống động, những yếu tố then chốt trên một bàn cờ chiến lược rộng lớn, đang chờ được sắp đặt.

Họ đang ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, neo đậu giữa dòng Bạch Đằng, nơi không khí tĩnh lặng chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng gió luồn qua rặng cây. Nước triều đang bắt đầu rút mạnh, theo đúng như lời Yết Kiêu đã giải thích. Mặt sông dần cạn, để lộ ra những bãi bồi lầy lội, những mỏm đá lởm chởm, sắc nhọn mà trước đó bị che khuất hoàn toàn dưới làn nước xanh biếc.

Yết Kiêu vẫn đang say sưa chỉ cho Quốc Tuấn những luồng lạch bí mật, những bãi ngầm nguy hiểm mà chỉ có người dân địa phương, những người đã gắn bó cả đời với dòng sông này mới biết. Hắn còn miêu tả cặn kẽ cách mà những con sóng xoáy có thể dễ dàng nhấn chìm một con thuyền lớn nếu không biết cách điều khiển. Dã Tượng ngồi im lặng bên cạnh, đôi mắt tinh tường quan sát bờ sông và những khu rừng ngập mặn rậm rạp. Trong đầu hắn ta, những kế hoạch mai phục trên cạn, những đường tiến quân bí mật, những lối thoát hiểm giữa rừng cũng dần hình thành, bổ sung cho bức tranh toàn cảnh về một chiến trường liên hợp.

Bỗng nhiên, trong khi Yết Kiêu đang chỉ tay về một dãy cọc gỗ hóa đá do thời gian và dòng nước tạo nên – những chứng tích của một trận chiến cổ xưa nào đó hoặc đơn giản là sự bào mòn của thiên nhiên – Trần Quốc Tuấn chợt im bặt. Ánh mắt chàng không còn chỉ là sự tò mò hay hứng thú đơn thuần nữa, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một tia sáng chói lóe lên đầy mạnh mẽ, như một tia chớp xé toạc màn đêm. Chàng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào dòng sông, vào những bãi cọc tự nhiên lộ thiên dần dưới chân trời, vào sự biến đổi kỳ diệu của thủy triều.

Trong đầu Trần Quốc Tuấn, một ý niệm kỳ tài, một tầm nhìn chiến lược vĩ đại, táo bạo và chưa từng có tiền lệ chợt bừng sáng như một tia sét đánh ngang trời, chiếu rọi toàn bộ tâm trí chàng. Chàng nhận ra Bạch Đằng không chỉ là một con sông hùng vĩ, một rào cản tự nhiên, mà là một "thiên binh vạn mã chôn sông", một vũ khí hủy diệt tiềm ẩn mà thiên nhiên đã ban tặng cho Đại Việt, một cạm bẫy khổng lồ đang chờ được kích hoạt.

Chàng hình dung ra một cảnh tượng kinh hoàng đối với kẻ thù: hàng ngàn, hàng vạn chiến thuyền của quân xâm lược, với lá cờ kiêu hãnh và khí thế ngút trời, ồ ạt tiến vào cửa sông, tràn ngập cả mặt sông mênh mông khi thủy triều đang lên cao. Chúng sẽ không biết rằng, dưới làn nước xanh biếc kia là một cái bẫy chết người, được giăng sẵn bởi sự hiểm trở của địa hình và sự biến hóa khôn lường của thủy triều, cùng với sự sắp đặt tài tình của con người.

"Yết Kiêu huynh đệ," Trần Quốc Tuấn chợt lên tiếng, giọng nói trầm bổng, đầy kích động nhưng vẫn kiểm soát, như thể đang nói ra một bí mật vĩ đại. "Nếu chúng ta... nếu chúng ta có thể lợi dụng những bãi cọc ngầm tự nhiên này... và gia cố chúng bằng những cọc gỗ lớn, được vót nhọn hoắt, bịt sắt, cắm sâu xuống lòng sông theo một trận địa định sẵn...?"

Yết KiêuDã Tượng đều quay lại nhìn Quốc Tuấn, ngạc nhiên tột độ trước sự thay đổi đột ngột trong ánh mắt và giọng điệu của chàng. Họ cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang tỏa ra từ Trần Quốc Tuấn. Yết Kiêu chưa hiểu hết ý của Quốc Tuấn, nhưng linh tính mách bảo hắn đây là một điều gì đó phi thường. "Ý Đại huynh là chúng ta sẽ làm cọc gỗ để cản đường thuyền giặc, không cho chúng tiến vào sao?"

Trần Quốc Tuấn lắc đầu nhẹ, ánh mắt chàng lấp lánh như đang nhìn thấy một viễn cảnh xa xăm, một trận chiến vĩ đại đang diễn ra trước mắt. "Không chỉ là cản đường... Hãy tưởng tượng: chúng ta cho quân địch tiến sâu vào trận địa, đúng lúc triều cường, khi nước sông dâng cao nhất, che lấp toàn bộ những bãi cọc. Khi chúng ta đã dụ được chúng vào giữa trận địa đã định, và sau đó... khi triều rút, nước cạn dần nhanh chóng, những bãi cọc ngầm tự nhiên này cùng với hàng ngàn những cọc gỗ mà chúng ta đã cắm từ trước sẽ đồng loạt hiện ra, đâm thủng đáy thuyền của chúng!"

Yết KiêuDã Tượng ngẩn người ra. Rồi, như một luồng điện xẹt qua, một sự giác ngộ đột ngột, cả hai đều hiểu ra ý đồ táo bạo, thiên tài của Trần Quốc Tuấn. Nét mặt của Yết Kiêu từ ngạc nhiên chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi sang sự thán phục không che giấu. "Trời ạ... Thiên tài! Đại huynh đúng là thiên tài!" Yết Kiêu thì thầm, giọng nói đầy sùng kính. Dã Tượng dù ít nói, nhưng ánh mắt hắn ta cũng sáng lên, tràn đầy sự kính phục, không ngờ có thể tận dụng thiên nhiên đến mức độ này.

Trần Quốc Tuấn tiếp tục, giọng nói chàng càng lúc càng dứt khoát, đầy nhiệt huyết, như đang vẽ nên một bức tranh chiến trận: "Khi thuyền của chúng bị mắc cạn, bị thủng, không thể di chuyển được nữa, đó chính là lúc chúng ta tổng tấn công! Từ trên bờ, Dã Tượng huynh có thể mai phục quân tinh nhuệ, dùng cung tên và nỏ bắn rát, xối xả xuống quân địch đang hỗn loạn trên sông. Từ trên sông, Yết Kiêu huynh có thể dẫn những chiến thuyền nhỏ, nhẹ, linh hoạt, tận dụng dòng chảy, đánh úp vào những nơi địch không ngờ tới, khiến chúng không kịp trở tay. Quân địch sẽ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, tiến không được, thoái không xong, chỉ còn nước... chôn thây tại Bạch Đằng Giang!"

Ý tưởng đó không chỉ là một chiến thuật đơn lẻ, nó là một bức tranh tổng thể về một trận chiến hủy diệt, nơi sức mạnh của con người hòa quyện một cách hoàn hảo với sự lợi hại của thiên nhiên. "Thiên binh vạn mã chôn sông!" câu nói đó chợt bật ra từ suy nghĩ của Trần Quốc Tuấn, như một lời sấm truyền về số phận của quân xâm lược, một tuyên ngôn về chiến thắng. Chàng nhận ra rằng, Bạch Đằng không chỉ là một con sông, mà là một chiến trường được trời đất ban tặng, một vũ khí hủy diệt sẵn sàng chôn vùi bất cứ kẻ thù nào dám xâm phạm.

Cảm xúc lúc này trong Trần Quốc Tuấn không chỉ là sự hứng thú hay tò mò nữa. Đó là một sự phấn khích tột độ, một niềm tin mãnh liệt vào ý tưởng của mình, một sự giải tỏa những ưu tư và gánh nặng bao lâu nay. Chàng cảm thấy như mình đã tìm thấy chìa khóa để bảo vệ giang sơn, một vũ khí đủ sức đối chọi với bất kỳ đạo quân hùng mạnh nào, kể cả những đội quân xâm lược hung hãn nhất mà Đại Việt có thể phải đối mặt trong tương lai. Tầm nhìn chiến lược của chàng đã vươn xa hơn bao giờ hết, không còn bị giới hạn bởi những binh pháp thông thường hay những trận đánh kiểu mẫu.

Yết KiêuDã Tượng nhìn Trần Quốc Tuấn, trong lòng đầy sự kính phục và niềm tin tuyệt đối. Họ biết rằng, mình đang đứng trước một thiên tài bẩm sinh, một người sẽ làm nên những điều phi thường, những kỳ tích mà sử sách sẽ mãi mãi ghi danh. Ý niệm về một chiến trường thủy chiến tiềm năng đã không còn là ý tưởng mơ hồ, mà đã thành hình rõ ràng, chi tiết trong tâm trí Trần Quốc Tuấn, chờ đợi ngày được biến thành hiện thực, thành một trận quyết chiến chiến lược sẽ định đoạt vận mệnh dân tộc.

Bạch Đằng Giang, từ một dòng sông yên bình, thơ mộng, đã trở thành biểu tượng của một kế hoạch vĩ đại, một mưu lược "chôn sông" đầy uy lực, một trang sử mới đang chờ được viết. Đó không chỉ là chiến thắng quân sự, mà còn là chiến thắng của trí tuệ, của sự thấu hiểu thiên nhiên và lòng yêu nước cháy bỏng. Từ giờ phút này, Trần Quốc Tuấn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết, một con đường để biến nỗi ưu tư thành sức mạnh, biến bi kịch thành vinh quang.