Trong khi Trần Quốc Tuấn, Yết Kiêu và Dã Tượng đang miệt mài với công trình "Lưới Rồng Dưới Nước" tại Bạch Đằng Giang, ẩn mình trong hang đá bí mật và những con lạch hẻo lánh, tận tâm xây dựng nền móng cho một chiến lược "chôn sông" vĩ đại, thì ở các vùng thị thành và thôn quê Đại Việt, một làn sóng bất an, sợ hãi bắt đầu lan truyền. Không phải tiếng binh đao hay khói lửa chiến tranh, mà là những lời đồn đại, những câu chuyện kinh hoàng từ phương Bắc vọng về, mang theo một nỗi ám ảnh khôn nguôi về một đế chế hùng mạnh chưa từng có, một thế lực mà chưa một quốc gia nào trên thế giới có thể kháng cự.
Ban đầu, những tin tức này chỉ là những lời xì xào từ các thương nhân đường xa, những nhà sư hành hương trở về từ phương Bắc, những người đã chứng kiến tận mắt hoặc nghe kể lại những điều khủng khiếp. Họ thường kể trong bí mật, với ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và kinh hãi. Rồi dần dà, những câu chuyện ấy trở nên rõ ràng hơn, chi tiết hơn, gieo rắc nỗi sợ hãi vào tận xương tủy của người dân Đại Việt. Họ kể về một đế quốc Nguyên Mông rộng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, kéo dài từ Á sang Âu, từ sa mạc khô cằn khắc nghiệt đến những thảo nguyên xanh mướt bất tận, từ những vùng đất tuyết trắng giá lạnh đến những cánh đồng trù phú phương Nam. Đó là một đế chế chưa từng có trong lịch sử nhân loại về quy mô và sức mạnh.
Những câu chuyện ấy miêu tả quân Nguyên Mông như một cơn bão táp hủy diệt, một tai họa từ trời giáng xuống. Vó ngựa của chúng đi đến đâu, cỏ không mọc được đến đó, đất đai khô cằn, hoang tàn, không còn sự sống. Thành trì kiên cố nhất, tưởng chừng bất khả xâm phạm, cũng trở thành đống đổ nát chỉ sau vài ngày vây hãm, bị san phẳng không thương tiếc. Dân cư bị tàn sát không thương tiếc, hàng triệu người bị thảm sát một cách dã man, thành quách bị đốt thành tro tàn, văn hóa bị chôn vùi dưới lớp bụi của sự hủy diệt.
Người ta kể về những đạo quân Nguyên Mông không biết mệt mỏi, với những chiến binh thiện xạ bậc thầy trên lưng ngựa, có thể bắn tên chính xác ngay cả khi đang phi nước đại, gây ra những cơn mưa tên chết chóc. Họ có những cỗ máy công thành khổng lồ, những loại vũ khí hủy diệt chưa từng thấy, cùng với những chiến thuật tàn bạo nhưng hiệu quả, khiến mọi kẻ thù đều phải khiếp sợ và quy phục. Không một vương triều nào, không một đạo quân nào có thể đứng vững trước sức mạnh hủy diệt ấy. Từ Đại Lý ở phía Tây Nam đến Nam Tống ở phía Bắc, tất cả đều đã đổ sụp.
Những tin tức này lan truyền nhanh chóng hơn cả gió. Từ các quán trà đông đúc, các khu chợ búa tấp nập đến những cánh đồng lúa xanh mướt, đâu đâu người ta cũng bàn tán về "thiên binh" phương Bắc. Người già kể cho con cháu nghe những truyền thuyết về việc quân Tống, quân Liêu hùng mạnh như thế nào, đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho cha ông, nhưng rồi cũng bị vó ngựa Mông Cổ giày xéo, xóa sổ khỏi bản đồ. Sự lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt, từ những ánh mắt thất thần đến những nếp nhăn trĩu nặng. Đêm đến, người ta tụ họp bên ánh lửa bập bùng trong các nhà lớn, thì thầm những câu chuyện rùng rợn về những thành phố sầm uất, tráng lệ biến thành hoang tàn, những vương triều lẫy lừng sụp đổ chỉ sau một trận đánh quyết định.
Tại các làng chài ven biển, những ngư dân vốn can trường với phong ba bão táp, nay cũng cảm thấy bất an sâu sắc. Họ nghe nói quân Nguyên không chỉ giỏi đánh bộ, mà còn đang ra sức xây dựng một hạm đội khổng lồ, chuẩn bị tràn xuống phương Nam để tiêu diệt nốt những vương quốc còn lại. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng giấc ngủ, biến những tiếng gió biển quen thuộc thành tiếng vó ngựa dồn dập, những làn sóng vỗ bờ thành tiếng quân reo và tiếng la hét của kẻ thù. Hình ảnh những con thuyền lớn, không thể bị ngăn cản, đang tiến đến gần bờ biển Đại Việt hiện lên ám ảnh trong tâm trí họ.
Triều đình Thăng Long cũng đã nhận được những tin tức này. Các quan lại bắt đầu bàn tán xôn xao trong triều, những hội nghị vội vã được triệu tập để thảo luận về tình hình. Tuy nhiên, vẫn có nhiều người hoài nghi, cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi quá mức, hoặc cho rằng Đại Việt là một vùng đất xa xôi, Nguyên Mông sẽ không quan tâm đến. Họ tin rằng những dãy núi hiểm trở và biển cả bao la sẽ là rào cản tự nhiên đủ lớn. Một số khác thì cho rằng Đại Việt đã có truyền thống giữ vững biên cương, không dễ gì bị xâm phạm.
Nhưng những người có tầm nhìn xa hơn, những vị quan đã từng sang cống sứ ở phương Bắc, đã chứng kiến tận mắt sức mạnh và sự tàn bạo của Nguyên Mông, thì cảm nhận được một mối nguy hiểm thực sự đang rình rập, một hiểm họa chưa từng có trong lịch sử Đại Việt. Họ hiểu rằng, lần này, đối thủ không phải là quân Tống hay Liêu cũ kỹ, mà là một đế chế hoàn toàn khác, với sức mạnh vượt trội và tham vọng bá chủ toàn cầu.
Những người dân Đại Việt vốn hiền lành, chất phác, quanh năm gắn bó với đồng ruộng, nay phải đối mặt với một nỗi sợ hãi vô hình nhưng vô cùng lớn lao. Họ lo sợ cho gia đình, cho làng xóm, cho những gì mình đã xây dựng bằng mồ hôi và nước mắt. Liệu đất nước này có thể chống lại được một đạo quân hùng mạnh đến thế? Liệu có còn bình yên nữa không, hay sẽ bị biến thành tro tàn như những vương quốc khác? Tiếng thở dài xen lẫn tiếng thì thầm, tiếng khóc thút thít của trẻ con trong những giấc mơ kinh hoàng về chiến tranh và sự tàn phá. Sự hỗn loạn và bất an bắt đầu nhen nhóm trong lòng dân.
Trong hang đá bí mật, Trần Quốc Tuấn cũng đã nắm được những thông tin này thông qua những nguồn tin riêng của mình – có thể từ các thương nhân thân tín, hoặc từ mạng lưới tình báo bí mật mà chàng đã xây dựng. Chàng lắng nghe những câu chuyện về sự tàn phá khủng khiếp của vó ngựa Mông Cổ, và trong lòng không khỏi cảm thấy một sự cấp bách lớn lao. Những gì chàng đang chuẩn bị không còn là một kế hoạch dự phòng xa vời, mà là một sự chuẩn bị sống còn cho vận mệnh dân tộc, cho sự tồn vong của Đại Việt.
"Tiếng gọi từ phương Bắc" ấy không chỉ là lời đe dọa, mà còn là một động lực mạnh mẽ, thúc giục chàng và những người cộng sự phải nhanh hơn nữa, bí mật hơn nữa, để "lưới rồng" trên Bạch Đằng có thể sẵn sàng cho ngày mai, ngày mà cơn bão Nguyên Mông thực sự đổ bộ. Nguy hiểm đang rình rập, và Đại Việt cần một vị cứu tinh, một chiến lược gia có thể đối phó với cơn bão sắp tới, biến nỗi sợ hãi thành ý chí chiến đấu, biến sự tuyệt vọng thành niềm tin vào chiến thắng. Trần Quốc Tuấn biết rằng, trọng trách nặng nề đã đặt lên vai chàng.