HỒI 44: THỨC TỈNH NGUY CƠ

Những lời đồn đại, những câu chuyện kinh hoàng từ phương Bắc về vó ngựa Mông Cổ đã lan truyền khắp Đại Việt, gieo rắc nỗi sợ hãi sâu sắc vào tận xương tủy của người dân. Ngay cả trong hang đá bí mật ở Bạch Đằng Giang, nơi Trần Quốc Tuấn, Yết Kiêu và Dã Tượng đang miệt mài chuẩn bị cho "ngày mai", những tin tức ấy vẫn không ngừng vọng đến, mang theo một cảm giác cấp bách đến nghẹt thở, như một lưỡi hái vô hình đang lơ lửng trên đầu vận mệnh dân tộc.
Tiếng Vọng Từ Phương Bắc – Sự Thật Khủng Khiếp
Trần Quốc Tuấn đã nắm được mọi thông tin, không chỉ dừng lại ở những lời đồn thổi mù mờ từ chợ búa hay quán trà. Chàng nhận được những báo cáo chi tiết, xác thực từ các nguồn tin thân cận – những người đã được chàng phái đi theo dõi tình hình phương Bắc từ rất sớm, âm thầm và kiên nhẫn. Những báo cáo ấy không hề sai lệch. Đế quốc Nguyên Mông đang bành trướng với tốc độ vũ bão, nuốt chửng mọi vương quốc và đế chế trên đường đi của chúng mà không gặp bất kỳ sự kháng cự hiệu quả nào. Kể cả những cường quốc hùng mạnh, với những thành trì kiên cố tưởng chừng bất khả xâm phạm hay quân đội đông đảo vô kể, cũng đều bị vó ngựa Mông Cổ giày xéo, bị biến thành tro tàn và cát bụi. Đây không còn là tin đồn, đây là sự thật tàn khốc.
Trong một đêm khuya tĩnh mịch, khi tiếng sóng Bạch Đằng vỗ rì rào vào vách đá, và Yết Kiêu cùng Dã Tượng đã chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày dài miệt mài làm việc, Trần Quốc Tuấn vẫn thức. Chàng ngồi lặng lẽ bên ánh lửa bập bùng, những ngọn lửa nhảy múa phản chiếu trong đôi mắt đầy suy tư. Trên tay chàng là tấm bản đồ Bạch Đằng Giang đã chi chít những nét vẽ, những con số và ghi chú về độ sâu, về dòng chảy, về vị trí cắm cọc. Những con số về thủy triều, những nét phác thảo về bãi cọc, những tính toán về tốc độ dòng chảy... tất cả hiện lên rõ nét dưới mắt chàng, như một bức tranh hoàn hảo của một trận địa.
Nhưng đêm nay, những hình ảnh ấy không còn mang lại cảm giác của sự khám phá hay hứng thú tò mò nữa. Thay vào đó, chúng mang một ý nghĩa cấp bách và nặng nề hơn bao giờ hết. Cảm giác như thời gian đang trôi qua một cách tàn nhẫn, và mỗi giây phút trôi đi đều là một sự lãng phí vô ích.
Trần Quốc Tuấn nhận ra đây chính là mối đe dọa lớn nhất mà Đại Việt từng phải đối mặt trong suốt lịch sử dựng nước và giữ nước. Không phải là những cuộc xâm lược của nhà Tống hay nhà Liêu trong quá khứ, dù chúng cũng từng gieo rắc tai ương. Mông Cổ là một thế lực hoàn toàn khác, một cơn bão tố thực sự không thể ngăn cản bằng những phương pháp thông thường, bằng những đội quân đơn thuần. Chúng là một đế chế thống trị toàn cầu, một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo. Vận mệnh của giang sơn Đại Việt, của bao thế hệ tiền nhân đã đổ xương máu để gìn giữ, giờ đây đang nằm trên bờ vực thẳm, mong manh như sợi tơ trước gió.
Cảm giác nặng trĩu của trách nhiệm đè nặng lên vai chàng, một gánh nặng mà không từ ngữ nào có thể diễn tả hết. Chàng là một người con của dòng dõi tôn thất, được học hỏi binh pháp từ nhỏ, được trời phú cho tầm nhìn chiến lược và trí tuệ hơn người. Nếu không phải chàng, thì ai sẽ đứng ra gánh vác sứ mệnh này, ai sẽ là người chèo lái con thuyền Đại Việt vượt qua cơn sóng gió khủng khiếp này?
Từ sâu thẳm trái tim, ý chí bảo vệ đất nước trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bùng cháy như ngọn lửa thiêng. Đó không chỉ là lòng yêu nước đơn thuần, mà là một sự cam kết tuyệt đối, một lời thề nguyền thiêng liêng với tổ tiên, với những người dân vô tội, với chính linh hồn của non sông Đại Việt. Chàng không thể khoanh tay đứng nhìn, chàng không thể để giang sơn này biến thành tro tàn dưới vó ngựa quân thù.
Kế Hoạch Bạch Đằng – Giải Pháp Duy Nhất
Chàng nhìn vào bản đồ Bạch Đằng một lần nữa, và lần này, mọi thứ đều hiện rõ ràng hơn, không còn là những nét phác thảo mà là một kế hoạch sống động. Những gì chàng đã chuẩn bị suốt thời gian qua – những tháng ngày miệt mài đo đạc, thử nghiệm, những đêm thức trắng nghiên cứu sử sách, việc đóng những con thuyền đặc biệt, huấn luyện thủy binh tinh nhuệ – không phải là vô ích, không phải là một sự chuẩn bị xa xôi cho một nguy cơ mơ hồ. Chúng sẽ được dùng đến. Rất sớm thôi.
Cái "lưới rồng" dưới nước, những con thuyền nhỏ gọn, tốc độ cao, đội thủy binh tinh nhuệ được rèn luyện tinh thông địa hình sông nước... tất cả đều là những công cụ sống còn cho cuộc chiến sắp tới, là những mảnh ghép hoàn hảo của một kế hoạch lớn. Trần Quốc Tuấn hiểu rằng, đây chính là con đường duy nhất để Đại Việt có thể chống lại một đế chế hùng mạnh đến thế, biến lợi thế tự nhiên thành sức mạnh hủy diệt quân thù.
Ý thức về mối hiểm họa đã thức tỉnh trong Trần Quốc Tuấn một sự cấp bách đến tột độ. Chàng không thể chậm trễ thêm một phút giây nào. Mọi việc cần phải được đẩy nhanh hơn, gấp rút hơn. Những bãi cọc gỗ cần được cắm xuống ngay lập tức, không chỉ những cọc nhỏ mà cả những cọc lớn, kiên cố. Những con thuyền chiến cần được trang bị đầy đủ vũ khí, sẵn sàng ra trận. Đội quân cần phải được rèn luyện đến mức tinh nhuệ nhất, hiểu rõ từng biến động của Bạch Đằng.
Sáng hôm sau, khi Yết Kiêu và Dã Tượng thức dậy, họ nhìn thấy một sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt của Trần Quốc Tuấn. Vẫn là sự điềm tĩnh và thông thái vốn có, nhưng giờ đây pha lẫn sự quyết đoán sắt đá, một ý chí không thể lay chuyển. Năng lượng mạnh mẽ toát ra từ chàng khiến cả hai đều cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình.
"Huynh đệ," Trần Quốc Tuấn nói, giọng chàng trầm và vang, không còn sự chần chừ hay suy tư. "Thời gian không còn nhiều nữa. Kẻ thù đang đến rất gần. Chúng ta phải tăng tốc công việc lên gấp bội. Mọi thứ phải sẵn sàng cho ngày mà chúng ta nghênh chiến, cho ngày mà Bạch Đằng Giang sẽ trở thành mồ chôn quân giặc."
Yết Kiêu và Dã Tượng không cần nói nhiều lời. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt của Đại huynh là đủ hiểu. Họ biết rằng, thời khắc định mệnh đã đến. Nỗi sợ hãi của người dân đã trở thành sự thật, và giờ đây, chính họ, ba con người ẩn mình trong vùng cửa biển hoang vu này, đang nắm giữ một phần quan trọng trong vận mệnh Đại Việt. Sự tin tưởng tuyệt đối vào Trần Quốc Tuấn đã khiến họ sẵn sàng dốc toàn bộ sức lực và trí tuệ để hoàn thành nhiệm vụ.
Sự cấp bách không ngừng nghỉ, ý chí bảo vệ đất nước đã trở thành ngọn lửa bùng cháy trong tim Trần Quốc Tuấn. Chàng không còn là một hoàng tử đi ẩn mình khám phá hay một tướng lĩnh trẻ tuổi còn nhiều băn khoăn. Chàng đã trở thành một vị tướng lĩnh thực thụ, một người gánh vác trọng trách quốc gia, sẵn sàng đối mặt với mối hiểm họa lớn nhất trong lịch sử dân tộc. Bạch Đằng Giang, với những bí mật mà chàng đã dày công khám phá và sự chuẩn bị tỉ mỉ của chàng, sẽ là nơi định đoạt số phận của cả một dân tộc. Kế hoạch "chôn sông" sẽ không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà là biểu tượng của ý chí quật cường, trí tuệ kiệt xuất của người Đại Việt.