Sự bình yên tĩnh lặng đến rợn người của Đại Việt không kéo dài lâu. Khi tiếng trống trận từ phương Bắc đã bắt đầu vang vọng, như một lời cảnh báo từ định mệnh, thì giờ đây, màn sương sớm vẫn còn bảng lảng trên những đỉnh núi biên cương đã bị xé tan một cách thô bạo bởi một âm thanh rợn người, chói tai, báo hiệu tai họa giáng xuống. Đó là tiếng reo hò của hàng vạn binh sĩ và tiếng vó ngựa rầm rập của đội quân Nguyên Mông hùng hậu, cuồn cuộn như thác lũ vỡ bờ, chính thức tràn vào Đại Việt qua biên giới phía Bắc. Đây không còn là những trận giao tranh nhỏ lẻ mang tính thăm dò, hay những toán quân tiên phong đơn độc. Đây là một làn sóng khổng lồ, một cơn bão thép đang ầm ầm ập đến, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó, với tham vọng bá chủ không giới hạn, muốn biến toàn bộ non sông Đại Việt thành một phần của đế chế vĩ đại của chúng.
Tiếng vó ngựa rầm rập như sấm động, như hàng vạn con thú khổng lồ đang cùng lúc lao tới, làm rung chuyển cả đất trời, khiến mặt đất như muốn nứt toác, đá lăn lởm chởm từ trên sườn núi. Mỗi bước chân của kỵ binh Nguyên Mông là một nhát búa giáng mạnh vào sự tĩnh lặng thiêng liêng của non sông Đại Việt, phá tan mọi sự bình yên đã được chuẩn bị công phu, mọi sự sắp đặt kỹ lưỡng. Tiếng kèn lệnh của quân Nguyên vang lên đầy cuồng nộ và dứt khoát, một âm thanh dữ tợn, không chút khoan nhượng, báo hiệu sự tàn phá và cái chết. Tiếng hô xung trận của hàng vạn binh sĩ Nguyên Mông vang động núi rừng, dội vào vách đá rồi lan truyền khắp các thung lũng, như muốn nuốt chửng mọi âm thanh khác, mọi tiếng vọng của sự sống. Chúng mang theo sự kiêu ngạo tột cùng của một đế chế bất khả chiến bại, một đế chế đã quen với việc càn quét mọi quốc gia, mọi nền văn minh trên thế giới, khiến mọi dân tộc phải quỳ gối xin hàng. Ánh nắng ban mai phản chiếu lấp lánh trên giáp trụ bằng sắt lạnh lẽo, trên những lưỡi đao, ngọn giáo sáng loáng của chúng, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng vô cùng đáng sợ, như một đội quân từ địa ngục hiện về, mang theo hơi thở của tử thần. Khí thế của chúng thật sự áp đảo, đủ sức làm chùn bước bất cứ ai.
Tại các tiền đồn biên ải, những pháo đài tiền tiêu nhỏ bé nhưng kiên cố, nơi trực tiếp hứng chịu mũi dùi đầu tiên của quân Nguyên, các tướng sĩ Đại Việt đứng sừng sững trên vọng gác, ánh mắt họ không giấu được sự lo lắng sâu sắc, một cảm giác rất con người khi đối mặt với hiểm nguy cận kề. Lần đầu tiên đối mặt với một đạo quân đông đảo và hung hãn đến vậy, một thế lực tưởng chừng không thể bị đánh bại, bất kỳ ai, dù dũng cảm đến đâu, cũng không thể tránh khỏi cảm giác bị choáng ngợp trước quy mô và khí thế áp đảo của kẻ thù. Hàng vạn kỵ binh Mông Cổ và bộ binh Nguyên tràn về như nước vỡ bờ, không có điểm dừng, tạo thành một biển người và ngựa bất tận, kéo dài đến tận chân trời, che khuất cả đường chân trời. Bụi đất cuộn lên mù mịt, che khuất cả bầu trời xanh biếc, biến không gian thành một màu xám xịt u ám, báo hiệu điềm chẳng lành. Tiếng reo hò của lính giặc như muốn xé toạc màng nhĩ, tiếng binh khí va chạm, tiếng ngựa hí, tiếng hò reo cuồng loạn của kẻ thù, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến sinh tử không thể tránh khỏi. Cả không gian như đông cứng lại trong giây phút đối mặt lịch sử.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm ánh mắt của những người lính Đại Việt, bên cạnh nỗi lo lắng ban đầu là một quyết tâm không hề nao núng, một ý chí sắt đá đang bùng cháy mạnh mẽ, lấn át mọi nỗi sợ hãi. Họ là những người đã được tôi luyện dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Quốc công Tiết chế Trần Quốc Tuấn, đã thấm nhuần tư tưởng "Sát Thát", "Đánh tan giặc Nguyên", một tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí mỗi người. Họ đã được nghe những lời dặn dò cuối cùng về tinh thần đoàn kết và ý chí hy sinh vì dân tộc, những lời nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động. Họ biết rằng, dù địch có mạnh đến đâu, dù số lượng có áp đảo đến mức nào, họ không được phép lùi bước, không được phép chùn chân, dù chỉ một li. Bởi phía sau họ là cả một dân tộc, là tổ tiên đã đổ máu giữ gìn non sông, là con cháu mai sau đang chờ đợi một tương lai độc lập, tự do, là giang sơn gấm vóc mà họ phải bảo vệ bằng mọi giá, bằng cả sinh mạng mình. Họ là những bức tường thành sống, những lá chắn kiên cố bảo vệ đất nước.
Họ nhớ lời dặn của Quốc công về chiến thuật "vườn không nhà trống", về việc dụ địch vào sâu, làm hao mòn sức lực của chúng, biến lợi thế số đông của chúng thành gánh nặng. Tiếng kèn lệnh của quân Nguyên Mông vẫn vang dội khắp không gian, như muốn đe dọa và uy hiếp tinh thần, nhưng tiếng gọi từ sâu thẳm trong lòng mỗi binh sĩ Đại Việt lại là tiếng gọi của sông núi, của tổ quốc, thôi thúc họ đứng vững, kiên cường chống trả, không một chút nhượng bộ. Họ biết nhiệm vụ của mình một cách rõ ràng: cầm chân địch, làm hao mòn sức lực của chúng bằng mọi cách có thể, bằng những trận đánh nhỏ lẻ, những cuộc phục kích bất ngờ, nhưng quan trọng hơn là dẫn chúng vào cái bẫy đã được giăng sẵn, vào vùng đất mà Đại Việt đã biến thành tử địa của quân thù. Họ sẽ không chiến đấu theo cách thông thường, đối đầu trực diện, mà sẽ chiến đấu bằng trí tuệ và sự linh hoạt, bằng cách tận dụng địa hình và thời cơ.
Trên các con đường mòn bí mật, trong những thung lũng sâu, những khu rừng hoang vu, những toán quân Đại Việt nhỏ, tinh nhuệ đã chuẩn bị sẵn sàng cho những trận "cáo lui" đầu tiên, những đòn đánh mở màn. Họ ẩn mình trong những bụi rậm dày đặc, những vách đá cheo leo, những khu rừng hoang vu, chờ đợi thời cơ thuận lợi nhất để tung ra những đòn đánh phủ đầu, những cuộc tập kích chớp nhoáng rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm hoặc vào địa hình hiểm trở, không để lại dấu vết. Họ sẽ không ham chiến lớn, không cố thủ một vị trí nào, mà chỉ làm nhiệm vụ quấy phá, gây rối loạn, tạo sự hoang mang trong hàng ngũ địch để làm chậm bước tiến của quân thù, khiến chúng mệt mỏi, mất phương hướng và suy giảm tinh thần. Mỗi mũi tên bắn đi, mỗi đòn đánh bất ngờ đều mang theo ý chí bất khuất của Đại Việt, một lời khẳng định về sự kiên cường.
Sự căng thẳng bao trùm khắp các tiền đồn, từ những người lính cầm cung cho đến những người lính cầm giáo, từ các sĩ quan chỉ huy cho đến những người lính cuối cùng. Mỗi giây phút trôi qua đều là sự chờ đợi đầy ám ảnh, một sự chờ đợi nghẹt thở trước khi cơn bão thực sự ập đến. Mùi thuốc súng, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi tử khí dường như đã bắt đầu lan tỏa trong không khí, báo hiệu sự đổ máu sắp diễn ra, báo hiệu những sinh mạng sẽ ngã xuống. Những người lính siết chặt vũ khí trong tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Đây là lần đầu tiên, họ thực sự đối mặt với kẻ thù không đội trời chung, kẻ thù đã gây ra bao nỗi kinh hoàng trên khắp thế giới, một nỗi khiếp sợ đã lan truyền từ lục địa này sang lục địa khác.
Tuy nhiên, sự căng thẳng ấy không biến thành hoảng loạn hay sự bỏ chạy. Thay vào đó, nó được chuyển hóa thành sự tập trung cao độ, thành ý chí chiến đấu phi thường, thành sự quyết tâm đến mức sắt đá. Họ nhìn nhau, ánh mắt trao đổi sự tin tưởng và động viên, thầm nhủ rằng mình không đơn độc. Mỗi người lính là một chiến tuyến, một điểm tựa vững chắc, và cả đội quân là một bức tường thành vững chắc, một khối thống nhất không thể xuyên phá. Họ cùng nhau tạo nên một sức mạnh vô hình, một sức mạnh của đoàn kết và lòng yêu nước.
Xa hơn về phía Nam, trong những vùng đất đã "vườn không nhà trống", nơi dân cư đã sơ tán theo lệnh của Quốc công Tiết chế, không có tiếng vó ngựa hay kèn lệnh của địch. Chỉ có sự im lặng của những cánh đồng bị bỏ hoang, của những ngôi nhà đã bị phá dỡ, những làng mạc tiêu điều, hoang vắng. Nhưng chính trong sự im lặng ấy, một sức mạnh tiềm tàng đang chờ đợi, một cái bẫy khổng lồ đã được giăng sẵn, một cuộc phục kích đang âm thầm chuẩn bị. Những người dân đã sơ tán đang âm thầm chuẩn bị, chờ đợi lệnh tổng phản công, sẵn sàng hỗ trợ quân đội bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Các kho lương thực bí mật vẫn nằm yên dưới lòng đất, được bảo vệ cẩn mật, những bãi cọc ngầm vẫn chìm sâu dưới đáy sông Bạch Đằng, tất cả đều đang chờ đón những vị khách không mời, những kẻ xâm lược kiêu ngạo, để biến giấc mơ bá chủ của chúng thành cơn ác mộng tồi tệ nhất.
Hồi 101 mở ra bằng tiếng kèn trận cuồng nộ của quân Nguyên, báo hiệu một cuộc chiến tranh tàn khốc, một cuộc đối đầu không khoan nhượng giữa hai thế lực. Nhưng nó cũng chứng kiến sự chuyển mình của Đại Việt từ sự bình yên chuẩn bị sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất, một sự chuyển đổi đầy quyết liệt. Nỗi lo lắng là có thật, một cảm xúc tự nhiên của con người khi đối mặt với hiểm nguy, nhưng ý chí kiên cường và lòng yêu nước đã vượt lên tất cả, trở thành động lực mạnh mẽ nhất, thúc đẩy mỗi người tiến lên. Sự căng thẳng của những giờ phút đầu tiên chỉ càng làm bùng cháy ngọn lửa quyết tâm trong lòng mỗi người con Đại Việt, biến họ thành những chiến binh bất khuất, sẵn sàng xả thân vì tổ quốc. Non sông đã lên tiếng gọi, và những người con của nó đã sẵn sàng đáp lời, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng. Cuộc chiến vĩ đại nhất đã chính thức bắt đầu, và tương lai của Đại Việt nằm trong tay những con người ấy.