Khi lời thề bất tử của Trần Bình Trọng vẫn còn vang vọng khắp non sông, như một tiếng sấm rền từ quá khứ, không ngừng tiếp thêm sức mạnh và ý chí chiến đấu sắt đá cho toàn dân Đại Việt, quân Nguyên Mông, sau những tổn thất nặng nề và sự bế tắc kinh hoàng tại Ải Chi Lăng, cuối cùng cũng đã quyết định tiếp tục cuộc hành quân về phía Nam. Chúng tin rằng chỉ cần vượt qua cửa ải nghiệt ngã này, con đường về Thăng Long sẽ rộng mở, thẳng tắp như một con đường trải thảm dẫn tới chiến thắng cuối cùng, nơi chúng sẽ được hưởng vinh quang và cướp bóc. Tuy nhiên, chúng không hề biết rằng, Chi Lăng chỉ là một khởi đầu, một bài học sơ khai, và những thử thách khủng khiếp hơn, những cái bẫy chết người còn đáng sợ hơn đang chờ đợi chúng ở phía trước. Ngay sau Ải Chi Lăng, khi những binh đoàn kỵ binh khổng lồ của chúng lầm lũi tiến vào những khu rừng rậm hiểm trở của Đại Việt, chúng đã bước chân vào một nơi mà quân dân Đại Việt đã biến cả một vùng rộng lớn thành một tử địa thực sự, một Rừng Thiêng Bẫy Chông vô hình nhưng đầy chết chóc.
Không khí trong rừng đặc quánh một vẻ bí ẩn và ngột ngạt. Những cây cổ thụ cao chót vót, hàng ngàn năm tuổi, vươn mình che khuất bầu trời, khiến ánh nắng mặt trời chỉ có thể lọt qua lác đác như những đốm sáng yếu ớt. Mặt đất ẩm ướt, mềm lún dưới lớp lá khô mục nát dày đặc, ẩn chứa vô vàn nguy hiểm chết người. Mùi ẩm mốc của đất, mùi gỗ mục và một thứ mùi lạ, cay nồng, hăng hắc của thuốc độc được tẩm trên mũi chông, hòa quyện vào nhau tạo nên một không khí rợn người, nặng nề, khiến ngay cả những chiến binh Nguyên Mông dày dạn nhất cũng cảm thấy bất an. Tiếng chim rừng kêu lạ tai, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc khi có cơn gió nhẹ thoảng qua, tất cả đều trở thành những âm thanh đáng sợ, báo hiệu một cái chết bất ngờ đang rình rập. Đối với quân Nguyên, những kẻ quen thuộc với thảo nguyên rộng lớn, khu rừng này giống như một mê cung ma quái, một nhà tù tự nhiên không lối thoát.
Đây là nơi mà các đội quân du kích của Đại Việt, những bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương rừng, với sự khéo léo và khả năng tác chiến bí mật đến kinh ngạc, đã âm thầm chuẩn bị từ rất lâu dưới sự chỉ đạo thiên tài của Quốc công Tiết chế Trần Quốc Tuấn. Dưới mỗi tán cây cổ thụ, sau mỗi bụi rậm chằng chịt, ẩn mình dưới lớp lá khô, là hàng ngàn cạm bẫy chết người, được bố trí một cách tinh vi và tàn độc, dựa trên sự am hiểu sâu sắc về địa hình và tâm lý kẻ thù.
Mỗi bước chân của quân Nguyên khi tiến vào những khu rừng này đều là một canh bạc sinh tử, một quyết định giữa sống và chết. Đầu tiên là những hầm chông, được đào sâu hun hút, rộng đủ để nuốt chửng cả một con người, miệng hầm được ngụy trang bằng cành cây, lá khô, rắc thêm đất rừng, trông như một phần bình thường của thảm thực vật dưới chân. Khi một người lính Nguyên lơ đễnh giẫm phải, họ sẽ rơi thẳng xuống đáy hầm tối tăm. Những mũi chông tre, chông sắt sắc nhọn tua tủa ở đáy sẽ đâm xuyên qua cơ thể, gây ra cái chết tức tưởi, đau đớn đến tột cùng. Tiếng kêu thét kinh hoàng, tiếng giãy giụa tuyệt vọng của những kẻ mắc bẫy vang vọng trong sự im lặng đáng sợ của rừng sâu, khiến những người đi sau phải rùng mình, lạnh sống lưng, mỗi bước đi đều trở nên dè dặt và đầy lo sợ. Những tên lính Nguyên run rẩy, ánh mắt cảnh giác quét khắp nơi, nhưng vô ích.
Nguy hiểm hơn nữa là hố chông tẩm độc. Những mũi chông tre, gỗ trong hố không chỉ sắc nhọn mà còn được tẩm một loại độc dược đặc biệt, được bào chế từ nhựa cây rừng và nọc độc côn trùng, mang màu xanh đen ghê rợn. Chỉ cần một vết xước nhỏ, chất độc sẽ ngấm nhanh vào cơ thể, khiến nạn nhân co giật quằn quại, đau đớn dữ dội, lục phủ ngũ tạng như bị đốt cháy, rồi từ từ tắt thở trong tuyệt vọng chỉ trong vài phút. Khuôn mặt họ tím tái, biến dạng vì đau đớn, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho những đồng đội chứng kiến. Những cái chết bí ẩn, không rõ nguyên nhân khiến quân Nguyên Mông hoang mang tột độ. Chúng không thể tìm ra kẻ đã đặt bẫy, bởi những đội quân du kích đã biến mất vào rừng sâu như những bóng ma, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài những cái bẫy chết người. Sự vô hình của kẻ địch càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi và sự hoang mang trong hàng ngũ của chúng, khiến chúng nghi ngờ lẫn nhau.
Ngoài những cạm bẫy dưới mặt đất, quân Đại Việt còn tận dụng triệt để địa hình dốc của núi rừng để tạo ra những cạm đá lăn chết người. Tại những sườn núi dốc, cao chót vót, các đội du kích đã chuẩn bị sẵn hàng trăm, hàng ngàn tảng đá lớn nhỏ, được chằng buộc tinh vi bằng dây rừng và cọc gỗ. Chỉ cần một sợi dây được cắt đứt hoặc một chốt gài được tháo ra đúng thời điểm, những khối đá khổng lồ sẽ ào ạt lăn xuống như thác lũ, với sức mạnh hủy diệt, nghiền nát bất kỳ ai, bất kỳ đoàn kỵ binh nào đi ngang qua dưới chân núi. Tiếng đá lăn ầm ầm như sấm rền, long trời lở đất, tiếng xương cốt vỡ vụn, và tiếng la hét hoảng loạn, tiếng rên rỉ tuyệt vọng của quân Nguyên tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian, một cơn ác mộng kinh hoàng không hồi kết. Nhiều binh lính Nguyên bị mắc kẹt dưới đống đá, tiếng kêu cứu thảm thiết kéo dài trong vô vọng.
Mỗi khi quân Nguyên Mông cố gắng mở đường xuyên qua rừng, chúng lại vấp phải sự kháng cự vô hình. Không có những trận chiến giáp lá cà lớn, không có tiếng trống trận rầm rộ, không có tiếng kèn hiệu tấn công, chỉ có những cái chết bất ngờ, những tiếng kêu thảm thiết và sự hoang mang tột độ. "Thật quái quỷ! Quân Đại Việt rốt cuộc là yêu ma hay người? Sao chúng ta không thấy bóng dáng chúng đâu mà lính ta cứ ngã rạp?", một tên lính Nguyên lầm bầm với vẻ mặt thất thần. Chúng không biết địch ở đâu, không biết nguy hiểm đến từ hướng nào. Kỵ binh, vốn là niềm tự hào của quân Nguyên, là vũ khí chủ lực đã giúp chúng chinh phạt khắp nơi, lại trở thành gánh nặng trong địa hình rừng núi hiểm trở này. Ngựa của chúng thường bị vướng vào dây, dẫm phải bẫy, hoặc đơn giản là không thể di chuyển linh hoạt trong địa hình phức tạp, trở thành mục tiêu dễ dàng cho các đợt tập kích bí mật của những cung thủ ẩn mình trên cây.
Sự nguy hiểm rình rập bao trùm khắp những khu rừng này, từ ánh nắng ban ngày đến bóng đêm thăm thẳm. Mỗi bước chân của quân Nguyên đều mang theo nỗi sợ hãi tột cùng, một cảm giác bị theo dõi, bị mắc kẹt, bị săn đuổi. Chúng trở nên mất cảnh giác, hoảng loạn và dễ mắc bẫy hơn do tinh thần suy sụp. Kỷ luật trong quân đội bắt đầu lung lay. Lương thực và nước uống bắt đầu khan hiếm một cách nghiêm trọng do việc vận chuyển qua những khu rừng bẫy chông này trở nên cực kỳ khó khăn và nguy hiểm. Quân lương bị cướp phá, đường tiếp tế bị cắt đứt. Nhiều binh lính phải ăn rễ cây, côn trùng để cầm hơi. Bệnh tật cũng bắt đầu lan rộng trong quân doanh do điều kiện khắc nghiệt, thiếu thốn vệ sinh, và sự suy nhược của binh lính. Các loại bệnh như kiết lỵ, sốt rét hoành hành, cướp đi sinh mạng hàng ngàn lính Nguyên không chết vì mũi chông, vì đá lăn, mà chết vì bệnh dịch, vì đói khát, vì tuyệt vọng. Tiếng rên rỉ của bệnh binh vang vọng suốt đêm, càng làm tăng thêm không khí u ám.
Các tướng lĩnh Nguyên Mông càng ngày càng trở nên tức giận và tuyệt vọng. Chúng không thể tin được rằng một đạo quân du kích nhỏ bé, vốn chỉ là những "kẻ mọi rợ", lại có thể gây ra thiệt hại lớn đến vậy, mà không cần phải đối mặt trực diện, không cần phải giao chiến công khai. "Đồ hèn nhát! Sao chúng không ra mặt đối đầu?", một tên tướng Nguyên gầm lên, đấm mạnh vào thân cây. Chúng ra lệnh đốt rừng để mở đường, nhưng lửa lại lan nhanh, gây ra những đám cháy lớn, khói mù mịt, đẩy chúng vào thế càng thêm khó khăn, thậm chí còn kích hoạt thêm những cạm bẫy đá lăn đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Khói lửa mù mịt, tiếng nổ, tiếng đổ sập của cây cối càng làm tăng thêm sự hỗn loạn và mất tinh thần. Kế hoạch tiến quân bị trì hoãn vô thời hạn, mục tiêu Thăng Long ngày càng xa vời.
Trần Quốc Tuấn, từ xa, nhận được những báo cáo chi tiết về thiệt hại của quân Nguyên trong Rừng Thiêng Bẫy Chông. Chàng mỉm cười hài lòng, ánh mắt ánh lên vẻ tự tin và sự sáng suốt. Đây chính là một phần quan trọng trong chiến lược tiêu hao địch, làm suy yếu ý chí chiến đấu của chúng, khiến chúng mất hết nhuệ khí, trở nên mệt mỏi và tuyệt vọng trước khi chúng kịp tiếp cận Thăng Long. Chàng biết rằng, quân Nguyên có thể có sức mạnh vật chất khổng lồ, quân số áp đảo, nhưng chúng không thể nào chống lại được trí tuệ, sự khéo léo, và sự am hiểu thiên nhiên của người Việt, những người đã biến chính thiên nhiên thành một vũ khí đáng sợ, một bức tường thành kiên cố không thể xuyên thủng. Đây là một cuộc chiến mà Đại Việt sẽ thắng bằng trí tuệ, bằng ý chí và bằng chính sức mạnh của mảnh đất này.
Lời bình: Hồi 108 vẽ ra một bức tranh về sự nguy hiểm chết người của những khu rừng của Đại Việt. Rừng Thiêng Bẫy Chông không chỉ là một địa danh, mà là một minh chứng hùng hồn cho sự thông minh, kiên cường và khả năng tận dụng địa hình một cách tài tình của các đội quân du kích Đại Việt. Với sự khéo léo và bí mật, họ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ cho quân Nguyên Mông, biến mỗi bước chân của chúng thành một trải nghiệm kinh hoàng, đầy rẫy cái chết và sự tuyệt vọng. Sự nguy hiểm rình rập từ mỗi bước chân đã biến những khu rừng này thành một ngục môn, một nấm mồ chôn vùi binh lính và cả tinh thần của kẻ thù, góp phần không nhỏ vào việc làm suy yếu địch trước khi trận quyết chiến cuối cùng diễn ra. Quân Nguyên Mông sẽ sớm nhận ra rằng, chúng đã bước vào một cuộc chiến mà chúng không thể thắng, một cuộc chiến mà chúng đang dần lún sâu vào vũng lầy của sự kiệt quệ, bệnh tật và tuyệt vọng, ngay cả khi chưa đối mặt với đại quân chính quy của Đại Việt. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Trần Quốc Tuấn đang từng bước đẩy quân xâm lược vào thế cùng.