Khi ngọn lửa tại Vạn Kiếp vẫn còn đang ngùn ngụt cháy, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của doanh trại quân Nguyên, biến bầu trời đêm thành một bức tranh rực lửa với những cột khói đen cuồn cuộn vươn thẳng lên không trung, như một bàn tay khổng lồ của tử thần đang vẫy gọi, thì ở những căn cứ bí mật của Đại Việt, nằm sâu trong lòng rừng già và những thung lũng khuất nẻo, không khí lại vô cùng khẩn trương nhưng đầy trật tự. Tiếng gió đêm vẫn mang theo mùi khét lẹt của tro tàn và xác thịt cháy từ xa vọng lại, như một lời rên xiết thảm thiết của kẻ thù bại trận, nhưng ở đây, nó hòa lẫn với mùi gỗ tươi vừa đẽo, mùi sáp ong nồng nàn, và mùi dầu mỡ đặc trưng, tạo nên một bản giao hưởng của sự lao động miệt mài và ý chí phục thù đang sục sôi. Đây là thời khắc vàng để tung ra đòn quyết định, một đòn giáng chí mạng sẽ kết liễu hoàn toàn tham vọng xâm lược của kẻ thù, và Trần Quốc Tuấn hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Ngay sau kế hỏa công tàn khốc, khi ánh lửa Vạn Kiếp vẫn còn bập bùng trong mắt các tướng sĩ, Quốc công Tiết chế đã phát ra một mệnh lệnh quan trọng, truyền đi khắp các căn cứ một cách nhanh chóng và rõ ràng, như một tiếng sấm rền vang giữa đêm khuya: "Truyền lệnh xuống khắp các xưởng! Gấp rút chế tạo hàng ngàn mũi tên tẩm dầu! Thật nhanh chóng, nhưng phải thật tỉ mỉ! Từng mũi tên, từng cây cung, phải là sự hoàn hảo! Không được phép có dù chỉ một sai sót nhỏ!" Giọng chàng vang lên dứt khoát, từng câu từng chữ như khắc vào đá, truyền thẳng vào trái tim mỗi người lính, người thợ.
Trong căn lều chỉ huy, ánh đuốc hắt bóng lên khuôn mặt căng thẳng nhưng đầy quyết đoán của các tướng lĩnh tài ba như Phạm Ngũ Lão, Trần Quang Khải, Trần Khánh Dư. Trần Quốc Tuấn bước đi chậm rãi quanh chiếc bàn đặt bản đồ, ngón tay chàng dừng lại ở từng điểm chiến lược. Phạm Ngũ Lão, đôi mắt sáng quắc, khẽ gật đầu: "Quốc công anh minh! Đây chính là lúc dứt điểm!" Trần Quốc Tuấn quay lại, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Phạm Ngũ Lão: "Ngươi hãy đích thân đốc thúc việc chuẩn bị mũi tên. Đảm bảo dầu phải bén lửa tức thì và cháy thật lâu. Lượng dầu không được thiếu dù chỉ một giọt!" Phạm Ngũ Lão siết chặt tay vào chuôi gươm, giọng đáp lại kiên định: "Tuân lệnh Quốc công! Thần sẽ khiến quân giặc phải khiếp sợ trước ngọn lửa Đại Việt!" Sau đó, chàng quay sang Trần Quang Khải: "Thân vương hãy kiểm tra việc tẩm sáp cung nỏ. Dây cung phải trơn tru, cung phải bền chắc. Sức mạnh của cung sẽ quyết định tầm bắn và độ chính xác của mũi tên lửa. Không được phép có cung nào bị cong vênh hay dây cung bị sờn!" Trần Quang Khải cúi đầu: "Thần sẽ đích thân kiểm tra từng cây cung, từng sợi dây. Xin Quốc công cứ yên tâm!" Lời nói của các tướng lĩnh không chỉ là tuân lệnh, mà còn là sự đồng lòng, quyết tâm sắt đá.
Khắp các xưởng thủ công bí mật, nằm trong những hang động được ngụy trang kỹ lưỡng bằng những tán cây leo rậm rạp và những tảng đá lớn, hoặc những khu rừng sâu ít người qua lại, ánh lửa bập bùng từ những bếp lò và ngọn đuốc dầu soi rõ những khuôn mặt lấm lem mồ hôi của các thợ thủ công lành nghề và binh sĩ Đại Việt được tuyển chọn đặc biệt. Họ làm việc không ngừng nghỉ, không một phút giây ngơi tay, từng cử động đều chứa đựng sự tập trung cao độ, như thể mỗi nhát dao, mỗi lần vuốt sáp đều định đoạt vận mệnh đất nước. Tiếng đục đẽo gỗ "cốp! cốp! cốp!" vang lên đều đặn, nhịp nhàng từ hàng trăm lưỡi đục. Tiếng mài dũa kim loại sắc bén "xoèn xoẹt! xoèn xoẹt!" vang lên từ khu vực chế tác đầu tên. Tiếng kéo căng những sợi dây mây, dây gai chắc chắn "roèn! roẹt!" khi chúng được se chặt. Tiếng thợ lò thổi "phù! phù!" vào lửa để nung nóng sáp và dầu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự miệt mài, khẩn trương, một âm thanh của ý chí kiên cường đang được biến thành hành động cụ thể. Mùi gỗ tươi, mùi sáp ong nồng nàn và mùi dầu mỡ đặc trưng lan tỏa khắp không gian, xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan.
Hàng ngàn mũi tên được chế tạo với tốc độ chóng mặt, nhưng không một mũi tên nào bị làm ẩu, không một chi tiết nào bị bỏ qua. Mỗi mũi tên là một tác phẩm nghệ thuật của sự chính xác và hiệu quả, một lời thề nguyền thiêng liêng được gửi gắm vào đó. Thân tên được làm từ những loại gỗ nhẹ nhưng chắc chắn, được chọn lọc kỹ lưỡng từ những cây tre già, thân thẳng tắp, đã được phơi khô và xử lý đặc biệt để tăng độ bền và chống ẩm. Những người thợ già, tay chai sạn, dùng ngón tay thô ráp nhưng vô cùng nhạy cảm vuốt ve từng thanh gỗ, cảm nhận độ trơn tru, độ thẳng của nó, đôi mắt nheo lại kiểm tra từng vân gỗ nhỏ nhất. "Phải thẳng như ruột ngựa!" một người thợ già răn đe người học việc, tay đưa lên nắn bóp thanh gỗ. Sau đó, họ dùng những con dao sắc bén gọt đẽo từng chút một, tỉ mỉ gọt giũa từng milimet, tạo nên những thân tên mảnh mai, thon gọn, đảm bảo độ cân bằng tối ưu khi bay trong không khí. Tiếng dao "xẹt! xẹt!" trên gỗ vang lên liên tục. Đầu tên được gắn những miếng vải gai, vải bông thô ráp nhưng khô rụi, hoặc những sợi bấc đặc biệt, được bó chặt lại bằng những sợi dây mây mảnh nhưng dai chắc, tạo thành một búi nhỏ nhưng có khả năng giữ dầu và bén lửa cực tốt. Một người lính trẻ, tay run run khi buộc búi vải, được một người thợ khác vỗ vai: "Buộc chặt vào! Đây là ngọn lửa của Đại Việt, không thể để nó tắt giữa chừng!"
Dầu được sử dụng không chỉ là dầu thực vật thông thường mà còn là những loại dầu đặc biệt, được pha chế theo công thức bí truyền của Đại Việt, kết hợp từ nhựa thông thu hoạch từ rừng sâu, mỡ động vật đã qua tinh chế cẩn thận, và các loại thảo dược bí truyền có khả năng cháy lâu, tỏa nhiệt mạnh và bốc khói dày đặc để làm ngạt thở kẻ thù. Trong những chiếc vạc lớn bằng đồng, dầu được đun nóng liu riu trên bếp lửa nhỏ, duy trì ở nhiệt độ hoàn hảo, không quá nóng để cháy, không quá nguội để đông. Mùi đặc trưng, ngai ngái nhưng không khó chịu, hòa lẫn với mùi khói gỗ cháy âm ỉ. Trần Quốc Tuấn đích thân đi qua từng khu vực, đôi khi dừng lại, cúi xuống ngửi mùi dầu, dùng ngón tay nhúng nhẹ vào để kiểm tra độ sánh. "Dầu phải đủ sánh, đủ độ bám! Khi bắn ra, lửa phải bén ngay, và cháy thật lâu!" chàng nói với một người thợ già, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Mỗi giọt dầu là một lời thề!" Người thợ già gật đầu lia lịa: "Dạ bẩm Quốc công, chúng thần đã thử nghiệm kỹ càng! Đảm bảo lửa sẽ cháy rực như ý!" Hành động tẩm dầu được thực hiện vô cùng cẩn thận và tuần tự: từng binh sĩ cầm lấy một thân tên đã được chế tạo xong, nhúng phần đầu đã được gắn vải vào chậu dầu nóng, xoay nhẹ mũi tên trong chậu để dầu thấm đều vào từng sợi vải, từng kẽ hở, đảm bảo không bỏ sót một điểm nào. Họ cảm nhận sức nóng của dầu lan tỏa qua đầu ngón tay, biết rằng đó là sức mạnh sẽ thiêu rụi kẻ thù. Sau khi tẩm dầu xong, những mũi tên được xếp ngay ngắn trên những giàn phơi bằng tre, được đặt ở những nơi thoáng gió, khô ráo, tránh xa lửa để dầu có thể thấm sâu và khô ráo hoàn toàn, đảm bảo khi bắn ra, lửa sẽ bùng cháy một cách mạnh mẽ nhất, gây thiệt hại tối đa cho kẻ thù. Tiếng lật tên "phạch! phạch!" khi chúng được phơi, tạo thành một âm thanh đều đặn.
Không chỉ có tên, cung nỏ cũng được chuẩn bị đặc biệt, bởi một cây cung tốt, chắc chắn và linh hoạt sẽ quyết định sức mạnh và độ chính xác của mũi tên. Để tăng cường sức mạnh và độ bền cho cung nỏ khi sử dụng trong môi trường ẩm ướt hoặc dưới trời mưa, chúng được tẩm sáp ong vàng óng hoặc các loại nhựa cây tự nhiên có độ kết dính cao, chống thấm nước tuyệt vời. Trong một góc xưởng, những chiếc nồi đất lớn đun nóng chảy sáp ong nguyên chất, bốc lên mùi thơm dịu nhẹ, ngọt ngào. Những người lính tẩm sáp một cách tỉ mỉ, dùng bàn chải nhỏ quét từng lớp sáp mỏng lên thân cung, lên những sợi dây cung được bện từ gân bò hoặc tơ tằm đã được se kỹ càng. "Không được để sót một khe hở nào!" một người lính dặn dò đồng đội, tay vẫn miệt mài quét sáp. Họ dùng tay vuốt ve từng sợi dây, cảm nhận độ trơn tru của nó dưới lớp sáp, đảm bảo không có chút gợn nào, không một lỗi nhỏ nào. Lớp sáp này không chỉ giúp bảo vệ gỗ cung khỏi ẩm mốc, mối mọt, mà còn giúp dây cung trơn tru hơn khi kéo, giảm ma sát, tăng lực bắn và độ chính xác của mũi tên lên mức tối đa. Khi kéo thử dây cung, một cảm giác căng cứng nhưng mượt mà, sẵn sàng phóng ra sức mạnh hủy diệt lan tỏa từ bàn tay đến cánh tay, một tiếng "vo ve" nhỏ vang lên khi dây cung được kéo căng hết cỡ, báo hiệu sự sẵn sàng hoàn hảo.
Đây là sự chuẩn bị cho một trận đánh lớn, một trận đánh mà Trần Quốc Tuấn muốn biến thành đòn kết liễu hoàn toàn quân Nguyên Mông. Những mũi tên lửa dầu không chỉ là vũ khí vật lý đơn thuần, mà còn là vũ khí tinh thần. Chúng sẽ gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ vào hàng ngũ địch, vốn đã kiệt quệ và hoảng loạn sau trận hỏa công tại Vạn Kiếp. Ngọn lửa sẽ tiếp tục thiêu cháy ý chí chiến đấu của chúng, khiến chúng không còn tinh thần để chống cự, chỉ còn lại sự sợ hãi và tuyệt vọng, biến chúng thành những con thú bị dồn vào đường cùng, không còn sức phản kháng.
Cảm giác bao trùm trong toàn bộ quá trình chuẩn bị này là sự chuẩn bị chu đáo đến mức ám ảnh, một sự cẩn trọng tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, từng nhịp thở của người thợ, từng chuyển động của bàn tay. Mặc dù thời gian gấp rút, mỗi người đều làm việc không ngừng nghỉ, từ binh sĩ trẻ tuổi đến những thợ thủ công già nua, tóc bạc, nhưng không ai làm việc qua loa, không một động tác nào là cẩu thả. Một người lính kiểm tra hàng trăm mũi tên, đôi mắt không bỏ sót một vết nứt nhỏ, một sợi vải lỏng lẻo nào. Anh ta nhấc từng mũi tên lên, xoay nhẹ, đưa mắt ngắm thẳng, rồi đặt xuống. Một thợ thủ công khác kiên nhẫn quét thêm một lớp sáp mỏng lên thân cung, đảm bảo nó bóng loáng và bền chắc. "Cẩn thận đấy! Mạng sống của chúng ta và vận mệnh đất nước phụ thuộc vào từng mũi tên này!" tiếng dặn dò vang lên từ người này sang người khác. Mỗi mũi tên, mỗi cây cung nỏ đều được chăm chút kỹ lưỡng, bởi họ biết rằng sự cẩn trọng của mình, sự hoàn hảo của từng vũ khí sẽ quyết định thắng lợi của trận chiến, sẽ quyết định số phận của Đại Việt. Họ làm việc với một niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng, vào sự tài tình của Quốc công Tiết chế, và vào khả năng của chính mình. Sự đoàn kết và ý chí chung đã biến những công việc tưởng chừng đơn giản này thành một phần quan trọng của đại chiến lược, biến mỗi người thợ, mỗi binh sĩ thành một mắt xích không thể thiếu trong cỗ máy chiến tranh vĩ đại của Đại Việt.
Tiếng lửa cháy ở Vạn Kiếp xa xa vẫn còn vẳng lại trong gió đêm, như một lời nhắc nhở không ngừng về kẻ thù, về tội ác mà chúng đã gây ra trên mảnh đất này, về những người dân vô tội đã ngã xuống. Và cũng là một nguồn động lực mạnh mẽ cho những người lính và thợ thủ công đang làm việc. Họ biết rằng mỗi mũi tên được hoàn thành, mỗi cây cung được tẩm sáp là một bước gần hơn đến ngày Đại Việt hoàn toàn quét sạch bóng quân thù, đến ngày đất nước được bình yên trở lại, tiếng reo hò chiến thắng vang vọng khắp mọi nẻo đường, trên từng cánh đồng, từng làng mạc. Hàng ngàn mũi tên lửa dần được chất đầy trong các kho vũ khí bí mật, được sắp xếp ngay ngắn, từng bó, từng bó một, sáng lóa trong ánh đuốc, sẵn sàng chờ lệnh. Ánh lửa từ những ngọn đuốc trong xưởng chiếu lên khuôn mặt lấm lem mồ hôi, nhưng đôi mắt họ vẫn ánh lên niềm hy vọng và sự quyết tâm cháy bỏng, như những đốm lửa nhỏ phản chiếu ngọn lửa lớn sắp bùng lên, báo hiệu một tương lai độc lập, tự do vĩnh viễn của Đại Việt. Họ là những người thầm lặng, nhưng công lao của họ sẽ mãi mãi được ghi vào sử sách.