Vạn Kiếp chìm trong màn đêm thăm thẳm. Đó là một đêm tối trời đến lạ lùng, một thứ bóng tối đặc quánh, nuốt chửng mọi vật thể, từ những ngọn cây cao vút đến những ghềnh đá lởm chởm bên sông. Không một ánh trăng le lói, không một vì sao lấp lánh trên nền trời, như thể cả vũ trụ đang nín thở, giữ chặt hơi thở của mình, lặng lẽ dõi theo số phận của Đại Việt sẽ được định đoạt trong khoảnh khắc sắp tới. Bầu trời đen kịt như một tấm vải nhung khổng lồ, dày đặc và nặng trịch, trùm phủ lên toàn bộ vùng đất hiểm trở của Vạn Kiếp, nơi mà hàng vạn binh lính quân Nguyên Mông đang tự tin tập trung trong doanh trại khổng lồ của chúng, ẩn mình trong sự vô tri và kiêu ngạo.
Trong sự tĩnh mịch đáng sợ ấy, một sự tĩnh mịch đầy rẫy những điềm báo tử, chỉ có tiếng gió thổi mạnh là âm thanh duy nhất phá vỡ không gian, như một tiếng thở dài thườn thượt của đất trời, báo hiệu một tai ương. Gió rít qua những tán cây cổ thụ, tạo ra tiếng lá khô xào xạc "xào xạc, xào xạc" như hàng vạn tiếng thì thầm ma quái. Gió luồn lách qua những lều trại vải bạt đã sờn rách của quân Nguyên, tạo ra những tiếng "phành phạch, phành phạch" khô khốc, mỗi tiếng động như một nhát dao cứa vào sự yên bình giả tạo. Ngọn gió mang theo hơi lạnh ẩm ướt đặc trưng của vùng sông nước từ các con sông lớn như Lục Đầu Giang và thổi sâu vào đất liền, lùa vào từng ngóc ngách của doanh trại địch. Tiếng gió càng lúc càng mạnh, không chỉ là ngọn gió thông thường của một đêm cuối thu, nó là ngọn gió định mệnh, ngọn gió của sự hủy diệt, tạo điều kiện lý tưởng cho hỏa công đã được Trần Quốc Tuấn chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng sợi rơm khô, từng giọt dầu. Nó như một bàn tay vô hình đang sắp đặt những mảnh ghép cuối cùng cho một thảm kịch kinh hoàng.
Trong các căn cứ bí mật của Đại Việt, ẩn mình sâu trong lòng rừng, được ngụy trang khéo léo bằng những tán cây rậm rạp và những lưới ngụy trang được đan kết tỉ mỉ từ lá cây và cành khô, không khí tràn ngập sự hồi hộp đến nghẹt thở, một sự chờ đợi căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng hiệu lệnh để bùng nổ. Hàng trăm ánh mắt binh lính, ánh mắt sắc bén của những xạ thủ cung nỏ, của những binh lính cảm tử, tất cả đều đổ dồn về phía doanh trại quân Nguyên, nơi chỉ cách họ một vài trăm thước, lờ mờ hiện ra trong màn đêm, nơi những ngọn lửa sẽ sớm bùng lên, biến mọi thứ thành tro bụi. Trần Quốc Tuấn đứng lặng lẽ trên một mỏm đá cao, cách căn cứ không xa, nơi chàng có thể bao quát toàn bộ, từ ánh mắt đến hơi thở của chàng cũng được giữ lại, hoàn toàn hòa mình vào màn đêm, gần như vô hình. Ánh mắt chàng kiên định, không một chút dao động, như hai đốm lửa nhỏ đang rực cháy trong bóng tối sâu thẳm, xuyên thẳng qua màn đêm đen đặc về phía địch. Chàng thầm tính toán từng giây, từng phút trôi qua, khớp với tốc độ gió đang tăng dần.
Từng người lính, từng thợ thủ công đã miệt mài ngày đêm chế tạo tên lửa dầu, giờ đây nín thở, đôi tay nắm chặt lấy vũ khí của mình. Họ đứng im, không một tiếng động, không một lời nói, chỉ trao đổi với nhau bằng ánh mắt, bằng những cái gật đầu khẽ khàng, gần như không thể nhận ra trong bóng tối. Một ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng là lời động viên thầm lặng. Một cái gật đầu là sự cam kết không lay chuyển. Ai cũng hiểu rõ ý nghĩa của đêm nay, ai cũng cảm nhận được sức nặng của thời khắc này đè nặng lên đôi vai gầy guộc của mình. Đây là canh bạc cuối cùng, canh bạc sẽ định đoạt số phận của Đại Việt, sẽ quyết định liệu chúng ta có thể giành lại độc lập hoàn toàn hay sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối nô lệ. Một xạ thủ già, râu tóc bạc phơ, đôi tay chai sạn run run vuốt nhẹ lên mũi tên tẩm dầu đã được gài sẵn vào cung, cảm nhận sức nặng và độ trơn tru của nó. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi, tiếng thở nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực, như tiếng trống trận đang thúc giục. Hắn thì thầm trong hơi thở: "Vì non sông... vì con cháu..." Một người lính trẻ bên cạnh, tay nắm chặt cán kiếm đến trắng bệch, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn lên bầu trời đen kịt, mong ngóng hiệu lệnh, khuôn mặt căng thẳng đến mức các thớ thịt cũng giãn ra. Cậu bé đói và mệt, nhưng ý chí chiến đấu thì không hề nao núng.
Màn đêm đen đặc dường như càng làm tăng thêm sự căng thẳng, một sự căng thẳng đến tột độ, khiến mỗi hơi thở cũng trở nên nặng nề, mỗi nhịp đập của trái tim cũng rõ ràng hơn. Quân Nguyên Mông, ẩn mình trong những chiếc lều bạt tối om, không hề hay biết về thảm kịch sắp sửa ập đến. Chúng mệt mỏi, chúng đói khát, chúng co ro trong những chiếc chăn mỏng manh, cố gắng tìm kiếm một chút ấm áp, một giấc ngủ yên bình để quên đi những ám ảnh kinh hoàng ở Thăng Long và nỗi đói kém đang hành hạ. Tiếng ngáy khò khè, tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên từ những lều trại. Những toán lính tuần tra lầm lũi đi lại, tiếng bước chân nặng nề, tiếng giáp trụ va vào nhau lạch cạch yếu ớt, như thể chúng cũng sắp đổ gục. "Lạnh quá! Đêm nay lạnh hơn mọi khi," một lính Nguyên thì thầm với đồng đội, rụt cổ vào trong áo choàng. Đồng đội hắn khẽ rùng mình, "Gió này chẳng lành... ta cứ thấy bất an." Nhưng đó chỉ là những cảm giác thoáng qua, không ai thực sự tin có nguy hiểm. Chúng vẫn tin rằng mình đang an toàn tuyệt đối, đang chuẩn bị cho những cuộc tiến công mới vào ngày mai. Chúng không hề biết rằng, chính cái bóng tối dày đặc bao trùm và ngọn gió mạnh đang gào thét ngoài kia mà chúng đang cảm nhận lại là những đồng minh đắc lực của kẻ thù, những ngọn gió sẽ thổi bùng lên ngọn lửa thiêu cháy chúng đến tro tàn.
Trần Quốc Tuấn vẫn đứng đó, trên đỉnh cao nhất của gò đất, nơi chàng có thể bao quát toàn bộ doanh trại địch, một bức tranh mờ ảo trong bóng tối nhưng lại rõ nét trong tâm trí chàng. Tóc chàng bay phần phật trong gió mạnh, những lọn tóc đen nhánh tung bay như một ngọn cờ của ý chí bất khuất. Ánh mắt chàng kiên định, không rời khỏi mục tiêu, chàng đã tính toán mọi thứ một cách tỉ mỉ, từ hướng gió, tốc độ gió, đến vị trí chính xác của từng điểm châm lửa. Chàng biết rằng ngọn gió mạnh này sẽ giúp ngọn lửa lan nhanh hơn bao giờ hết, biến toàn bộ Vạn Kiếp thành một biển lửa không lối thoát chỉ trong chốc lát, không cho quân địch kịp trở tay. Chàng khẽ nhắm mắt, hình dung lại cảnh tượng biển lửa sẽ bùng lên, những tiếng la hét kinh hoàng của kẻ thù, và mùi khét của sự hủy diệt sẽ lan tỏa khắp không gian. Rồi chàng lại mở mắt, đôi mắt sáng quắc hơn bao giờ hết.
Thời gian trôi qua thật chậm chạp, từng phút, từng giây như kéo dài vô tận, như một sợi chỉ mỏng manh đang kéo căng đến cực điểm, chỉ chờ một lực nhỏ để đứt phựt. Cảm giác hồi hộp, chờ đợi xen lẫn một chút lo lắng len lỏi trong lòng mỗi người lính Đại Việt. Một tiếng ho khan khẽ khàng từ một góc. Một tiếng nuốt nước bọt. Liệu mọi thứ có diễn ra đúng như kế hoạch đã được vạch ra tỉ mỉ đến từng chi tiết không? Liệu ngọn lửa có đủ sức thiêu cháy kẻ thù đông đảo, tàn bạo đó không, hay sẽ chỉ là một đòn đánh yếu ớt? Liệu có sơ suất nào xảy ra, một mũi tên không bén lửa, một cơn gió đổi chiều đột ngột? Những nghi ngờ đó, dù chỉ thoáng qua, cũng khiến tim họ thắt lại. Nhưng rồi, những nghi ngờ đó nhanh chóng tan biến, bị thổi bay bởi niềm tin sắt đá vào Quốc công Tiết chế. "Quốc công sẽ không bao giờ sai lầm!" một người lính trẻ thầm nhủ, siết chặt cây cung trong tay. Họ tin vào sự tài tình của chàng, tin vào những mũi tên đã được tẩm dầu cẩn thận, tin vào sự chuẩn bị chu đáo của cả dân tộc.
Không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít "ù ù! vù vù!", tạo nên một bản nhạc nền rùng rợn, ghê người cho màn kịch lớn sắp diễn ra, như một bản dạ khúc của tử thần đang gọi tên từng kẻ xâm lược. Đêm đen Vạn Kiếp không chỉ là một đêm tối trời thông thường, nó là lời báo hiệu của một cuộc tàn sát, một sự thanh trừng dành cho kẻ xâm lược. Mỗi binh sĩ Đại Việt đều cảm nhận được sự im lặng đáng sợ này, như thể bản thân họ cũng hòa vào bóng đêm, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ, khoảnh khắc mà sự im lặng sẽ bị xé toạc bởi tiếng gầm của lửa và tiếng la hét của kẻ thù. Mọi thứ đã sẵn sàng. Những mũi tên lửa dầu đã được gài vào cung, sẵn sàng phóng đi. Ngọn lửa hủy diệt đã sẵn sàng bùng lên. Trần Quốc Tuấn khẽ đưa tay lên, nắm chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt vẫn hướng về phía doanh trại địch. Chàng thầm nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí: "Đây là lúc kết thúc! Đây là lúc lửa của Đại Việt thiêu rụi tham vọng bành trướng của chúng!"