Xa tít tắp về phía Bắc, tại kinh đô Đại Đô (Bắc Kinh ngày nay), giữa sự xa hoa và quyền uy tột đỉnh của đế chế Nguyên Mông, ánh sáng rực rỡ từ hàng trăm ngọn đèn lồng lụa đỏ hắt lên những tấm thảm Ba Tư dệt bằng lụa quý và chỉ vàng, tạo nên những họa tiết rồng phượng uy nghi. Những bức bình phong dát vàng lấp lánh phản chiếu ánh sáng, khiến không gian trở nên chói lọi và huyền ảo. Mùi hương trầm ấm áp, pha chút ngai ngái của xạ hương và gỗ đàn hương, tỏa ra từ những lư hương chạm khắc tinh xảo hình linh thú, len lỏi vào từng ngóc ngách của đại điện, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và ngột ngạt của quyền lực tối thượng. Hốt Tất Liệt đang ngự trên ngai vàng cao ngất, được làm từ gỗ tử đàn quý hiếm và nạm hàng ngàn viên ngọc bích, ngọc trai lấp lánh, quyền uy của đế chế như được vật chất hóa ngay trước mắt. Hắn đang chìm đắm trong những bản tấu chương được đọc với giọng điệu trịnh trọng, du dương của các học sĩ và quan lại, ca ngợi không ngừng về sự vĩ đại và bất khả chiến bại của đế chế mình, về những cuộc chinh phạt thành công vang dội đã biến hắn thành kẻ thống trị gần như toàn bộ thế giới đã biết. Từng lời lẽ hoa mỹ như rót mật vào tai, từng câu chữ như những lời sáo rỗng vô nghĩa đối với một kẻ đã đạt đến đỉnh cao quyền lực, nhưng vẫn vuốt ve sự kiêu ngạo bẩm sinh của một vị Đại Hãn, khiến hắn nở một nụ cười thỏa mãn, cảm giác quyền lực và bất khả xâm phạm dâng tràn trong từng mạch máu, từng tế bào, khiến hắn tin rằng không gì có thể lay chuyển được vị thế của mình. Không khí trong đại điện tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lùa nhẹ qua những khe cửa sổ chạm trổ tinh xảo, mang theo chút hơi lạnh của phương Bắc. Mọi ánh mắt đều tập trung vào bóng dáng uy nghi trên ngai vàng, không một ai dám ho he nửa lời, không một động tác thừa thãi, chỉ có tiếng thở nhẹ nhàng và tiếng gió.
Nhưng rồi, một tin tức kinh hoàng đã xuyên thủng bầu không khí yên bình giả tạo ấy, giáng xuống như một tiếng sét giữa trời quang, xé toạc sự tĩnh lặng và vỡ vụn niềm kiêu hãnh đã được xây dựng bằng xương máu của hàng triệu sinh linh. Đó là tin tức về trận hỏa công ở Vạn Kiếp, một cái tên giờ đây đã trở thành nỗi ám ảnh, và việc Toa Đô bị thương. Những cận thần, với khuôn mặt tái mét như tờ giấy, từng bước chân run rẩy nặng nề trên tấm thảm êm ái, như thể đang bước trên những lưỡi dao. Chúng tiến vào đại điện, đầu cúi sát đất, lưng còng hẳn đi như thể đang mang gánh nặng của cả thế giới, cảm giác sợ hãi tột độ bóp nghẹt cổ họng, khiến chúng không thể thở nổi, từng hơi thở đều đứt quãng. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, chảy thành dòng trên thái dương, thấm ướt vạt áo bào, nhưng không ai dám đưa tay lau đi. Đôi mắt chúng, lén lút nhìn xuống mặt đất, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Đại Hãn, chỉ dám lướt qua dưới hàng mi run rẩy, như những con chim nhỏ đang cố gắng tránh ánh mắt của diều hâu.
Khi bản tấu chương, được gói cẩn thận trong lớp lụa vàng và niêm phong bằng ấn triện đỏ, được mở ra bởi một thái giám với đôi tay run rẩy không kém, từng câu chữ như một mũi dao sắc lẹm đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Hốt Tất Liệt, xé toạc lớp vỏ bọc quyền uy của hắn. "Doanh trại khổng lồ bị thiêu rụi hoàn toàn, không còn một mảnh vải, không một cây cột nào đứng vững... khói đen bốc lên ngút trời, ám ảnh cả bầu không khí... Hàng vạn binh lính chết cháy trong biển lửa thét gào, tiếng kêu than vang vọng cả đêm đen... hoặc chết đói, chết bệnh trong sự cùng quẫn, nằm la liệt như rơm rạ... Toa Đô – một trong những tướng giỏi nhất, tin cậy nhất của Bệ Hạ, cánh tay phải của ngài, bị trọng thương bởi một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện, sống dở chết dở, đang hấp hối từng ngày...". Mỗi từ, mỗi câu như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí hắn, khiến lồng ngực hắn đau tức, cảm giác tức giận dâng lên từng chút một, khởi đầu là một đốm lửa nhỏ trong lòng, rồi nhanh chóng bùng lên thành một ngọn lửa cuồng nộ không thể kiểm soát.
Hốt Tất Liệt tức giận tột độ. Cơn thịnh nộ của hắn bùng lên như một ngọn núi lửa đang ngủ say đột nhiên thức giấc sau hàng thế kỷ, phun trào dung nham nóng chảy và khói bụi cuồn cuộn, nhấn chìm mọi thứ trong tầm mắt. Hắn không thể tin được tai mình, những lời đó như những con dao găm cắm sâu vào màng nhĩ, xuyên thẳng vào tận xương tủy. Một đội quân hùng mạnh bậc nhất thế giới, từng càn quét khắp lục địa Á-Âu, san bằng mọi thành trì kiên cố, khiến mọi dân tộc phải quỳ rạp dưới gót giày và dâng nộp cống vật, lại có thể bị đánh bại một cách thảm hại bởi một nước nhỏ bé ở phương Nam, một quốc gia mà hắn thậm chí còn chưa thèm đặt chân đến, không phải bằng sức mạnh trực diện của hàng vạn kỵ binh thiết giáp hay mũi tên bọc thép, mà bằng những mưu mẹo hèn hạ, những kế sách bỉ ổi và sự khắc nghiệt của thiên nhiên hoang dã. Cảm giác bị sỉ nhục, bị coi thường đến tận xương tủy, bị phản bội bởi chính niềm tin vào sự bất khả chiến bại của mình dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực hắn, khiến hắn khó thở, từng hơi thở đều trở nên gắt gỏng và nặng nề.
Chiếc ngai vàng rung chuyển dữ dội dưới sức nặng của cơn giận dữ không thể kiềm chế. Bàn tay to lớn của Hốt Tất Liệt, từng nắm giữ vận mệnh của hàng triệu sinh linh, từng điều khiển hàng trăm vạn đại quân, nắm chặt lấy tay vịn ngai vàng, siết đến mức các đốt ngón tay trắng bóc, gân xanh nổi lên chằng chịt như rễ cây cổ thụ trên mu bàn tay, từng thớ thịt bắp tay căng cứng. Những bình gốm quý giá được chế tác tinh xảo, những tượng ngọc được đặt trên bàn bên cạnh, những giá đỡ bằng đồng nguyên khối, bị hất đổ không thương tiếc, vỡ tan tành "loảng xoảng! choang! rắc! keng!" dưới chân, từng mảnh vỡ sắc nhọn văng ra xung quanh, nhưng không ai dám nhúc nhích, không ai dám lên tiếng, chỉ sợ một ánh mắt của Đại Hãn cũng đủ để kết liễu cuộc đời họ. Tiếng thở của hắn trở nên nặng nề, khò khè, như tiếng hổ gầm gừ trong lồng sắt, từng hơi thở phả ra đều mang theo sự giận dữ ngùn ngụt, như một ngọn lửa vô hình đang đốt cháy mọi thứ xung quanh.
Khuôn mặt của Đại Hãn đỏ bừng lên như một củ cải luộc, rồi dần chuyển sang tím tái, gân xanh nổi lên vằn vện khắp trán và thái dương, những mạch máu nhỏ giật giật. Đôi mắt hắn, vốn đã sắc lạnh như chim ưng, giờ đây bắn ra những tia lửa hận thù, rực cháy như than hồng mới được thổi bùng, khiến những cận thần dám ngẩng đầu lên vô tình bắt gặp ánh mắt đó phải rụt vội lại, cảm giác như bị thiêu đốt, như bị xuyên thủng bởi một luồng khí lạnh lẽo đầy sát khí. Môi hắn mím chặt đến trắng bóc, hàm răng nghiến ken két "nghiến! nghiến!" nghe rợn người, như thể đang cố gắng nghiền nát kẻ thù bằng chính ý chí của mình. Sự thất vọng tràn ngập trong lòng hắn, một nỗi thất vọng sâu sắc đến tận xương tủy, một sự vỡ mộng đau đớn. Hắn đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào cuộc chinh phạt Đại Việt, coi đây chỉ là một bước đệm nhỏ để mở rộng đế chế xuống phía Nam, một cuộc dạo chơi dễ dàng, một miếng mồi nhỏ bé dễ nuốt chửng mà không cần tốn quá nhiều công sức. Hắn đã vẽ ra viễn cảnh về việc Đại Việt sẽ nhanh chóng quỳ rạp, cống nạp, và trở thành một phần lãnh thổ của đế chế rộng lớn. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành một nỗi nhục nhã khó nuốt trôi, một vết nhơ không thể gột rửa trên thanh danh của đế chế Nguyên Mông, một cái gai đâm sâu vào niềm kiêu hãnh của hắn, chảy máu từng ngày, từng giờ. Cảm giác bị phản bội, bị yếu kém, bị thất bại, thứ mà hắn chưa từng nếm trải, đang xé nát nội tâm hắn, khiến hắn chỉ muốn gầm lên, xé xác kẻ đã mang tin dữ đến.
Hốt Tất Liệt gầm lên những mệnh lệnh, tiếng gầm vang vọng khắp đại điện, xé toạc sự tĩnh lặng, khiến không khí như đông đặc lại, làm những cận thần và lính gác đứng xung quanh phải run rẩy bần bật, đầu cúi sát đất, không dám ngẩng lên, thậm chí có kẻ đã tè dầm ra quần mà không dám nhúc nhích. "Tăng cường quân viện! Ngay lập tức! Không chần chừ! Hàng chục vạn quân lính mới! Không! Hàng trăm vạn! Bao nhiêu cũng được! Lương thảo! Khí giới! Tất cả những gì có thể huy động! Tập trung! Hành quân thần tốc về phía Đại Việt! Phải nhanh như gió, mạnh như bão tố!" Giọng hắn khàn đặc, lạc hẳn đi, đầy rẫy sự căm hờn và khát máu, như một con quỷ dữ đang gào thét đòi máu. Hắn không tiếc bất cứ thứ gì, không ngại hy sinh bao nhiêu sinh mạng, dù là hàng chục vạn, hàng triệu, dù phải vắt kiệt nguồn lực của cả đế chế, miễn là phải tiêu diệt bằng được quân Đại Việt, san bằng cái quốc gia phương Nam đó đến tận gốc rễ, biến nó thành một sa mạc hoang tàn, không còn một bóng người, không còn một ngọn cỏ. Hắn muốn thấy đất nước phương Nam đó bị san bằng thành bình địa, muốn những kẻ dám chống lại đế chế của hắn phải trả giá đắt nhất, một cái giá mà chúng không bao giờ quên được, một bài học bằng xương bằng máu, được khắc sâu vào lịch sử. Cảm giác thù hận dâng trào đến tận đỉnh đầu, khiến hắn chỉ muốn nếm máu kẻ thù, muốn tự tay xé nát chúng.
Cảm giác bao trùm Hốt Tất Liệt lúc này là sự nóng giận điên cuồng, một cơn thịnh nộ không có giới hạn, muốn báo thù bằng mọi giá, muốn nghiền nát mọi thứ cản đường, muốn trả lại gấp ngàn lần nỗi nhục nhã này. Hắn không thể chấp nhận được sự thất bại, không thể để thanh danh của đế chế Nguyên Mông bị vấy bẩn bởi một quốc gia nhỏ bé, một vết nhơ như thế là không thể chấp nhận, là không thể tồn tại. Niềm kiêu hãnh của một kẻ thống trị toàn cầu, niềm tin vào vận mệnh thống trị thế giới của mình đã bị tổn thương nghiêm trọng, bị chà đạp dưới chân bởi một lũ "mọi rợ" phương Nam, và hắn sẽ làm mọi cách để rửa mối nhục này, dù phải đổ núi tiền của và xương máu, dù phải đốt cháy cả thế giới. Cảm giác tức tối, bị coi thường, khiến hắn muốn chứng minh lại sức mạnh tuyệt đối của mình, muốn cho cả thế giới thấy rằng đế chế Nguyên Mông vẫn là bá chủ, không ai có thể thách thức.
Những tướng lĩnh và cận thần dưới trướng hắn đều run sợ trước cơn thịnh nộ cuồng bạo của Đại Hãn. Họ biết rằng, nếu cuộc chiến này không kết thúc bằng chiến thắng vang dội, nếu Đại Việt vẫn còn đứng vững, thì số phận của chính họ cũng sẽ không thể nào yên ổn, có thể bị xử tử bất cứ lúc nào. Tiếng nuốt nước bọt khan "ực!" vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ, rõ mồn một trong đại điện. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Lệnh tăng cường quân viện được truyền đi khắp các vùng đất, từ những thảo nguyên khô cằn phía Tây đến những vùng đất mới bị chinh phục ở phía Đông, huy động mọi nguồn lực còn lại của đế chế, từ những người lính trẻ nhất đến những cựu binh đã giải ngũ, tất cả đều phải dồn sức cho cuộc trả thù này. Từng mệnh lệnh được truyền xuống đều mang theo hơi thở của sự giận dữ và khao khát báo thù, cảm giác áp lực đè nặng lên vai mọi kẻ nghe lệnh, một gánh nặng sống chết.
Hốt Tất Liệt tin rằng, chỉ cần đổ thêm quân, đổ thêm lương thảo, đổ thêm vô số vũ khí, thì cuối cùng Đại Việt cũng sẽ phải khuất phục, chỉ là vấn đề thời gian và số lượng, một con kiến làm sao có thể chống lại một con voi. Hắn không hiểu được rằng, thứ mà hắn đang phải đối mặt không chỉ là một đội quân, không chỉ là những chiến binh, mà là ý chí kiên cường, lòng yêu nước bất diệt của cả một dân tộc đã ngấm vào từng tấc đất, từng hơi thở, từng con người, chảy trong huyết quản của mỗi người dân Đại Việt. Hắn không thể dùng số lượng để đánh bại một chiến lược thông minh và một lòng yêu nước không thể lay chuyển, một sức mạnh tinh thần không thể đo đếm bằng vũ lực, thứ sức mạnh đã biến những con người bé nhỏ thành những chiến binh bất khuất. Hắn, trong cơn thịnh nộ cuồng loạn, đã không thể nhìn thấy bức tranh lớn hơn, không thể nhận ra rằng mình đang đẩy đế chế của mình vào một vũng lầy không lối thoát, nơi mà mọi nỗ lực chỉ càng làm sâu thêm sự sụp đổ.