HỒI 136: BẪY ĐẦM LẦY

Trong khi quân Nguyên đang vật lộn với những rạn nứt nội bộ đã ăn sâu vào tận xương tủy, tiếng than vãn và nghi kỵ lan truyền như bệnh dịch, cơ thể rã rời vì đói khát và bệnh tật hành hạ từng tế bào, và nỗi ám ảnh kinh hoàng của lửa ngục Vạn Kiếp vẫn còn vương vấn trong từng giấc ngủ chập chờn, Trần Quốc Tuấn vẫn không ngừng tung ra những đòn đánh chí mạng, không cho chúng một chút hy vọng nào dù là nhỏ nhất để hồi phục, để vực dậy tinh thần đã hoàn toàn suy sụp. Lần này, chàng đã sử dụng một vũ khí khác, một vũ khí mà quân Nguyên Mông, vốn quen chinh chiến trên thảo nguyên rộng lớn, không thể ngờ tới và cũng không cách nào chống đỡ nổi: chính địa hình hiểm trở của Đại Việt, và một vị tướng tài ba bậc nhất của chàng.

Đứng trước tình thế quân Nguyên đang bị thiếu lương thảo trầm trọng đến mức phải ăn cả rễ cây, côn trùng, và buộc phải cử các toán quân đi khắp nơi để dò la, tìm kiếm nguồn sống, bất chấp mọi hiểm nguy rình rập, Quốc công Tiết chế đã giao cho Dã Tượng một nhiệm vụ đặc biệt. Ánh mắt Trần Quốc Tuấn ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối khi nhìn vào người tùy tướng đã cùng chàng vào sinh ra tử bấy lâu nay. Dã Tượng, với sự mưu trí sắc sảo, khả năng suy đoán nhạy bén tâm lý kẻ thù, và đặc biệt là am hiểu địa hình Đại Việt đến từng con lạch nhỏ nhất, từng vũng bùn lầy sâu hút, từng gò đất, từng bụi cây, ông như hòa mình vào tự nhiên, cảm nhận được từng hơi thở của đất trời, đã dẫn các toán quân thiện chiến của mình vào những vùng đầm lầy hiểm trở xung quanh Vạn Kiếp. Đây là những nơi mà quân Nguyên Mông, vốn quen tác chiến trên thảo nguyên khô ráo, rộng lớn, không hề có bùn lầy hay cây cối rậm rạp, không bao giờ dám đặt chân tới, bởi với họ, đó là vùng đất chết, một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ và đáng sợ.

Trong bóng đêm đặc quánh của rừng sâu hoặc lúc rạng sáng, khi sương mù còn bao phủ dày đặc như một tấm màn trắng xóa che phủ mọi thứ, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài bước chân, Dã Tượng và quân lính của mình lặng lẽ di chuyển qua những vũng lầy lội, tiếng bùn "toé! toé!" khẽ khàng dưới chân họ, những bãi cỏ cao ngút đầu người, che kín mọi dấu vết. Mùi bùn tanh nồng, mùi ẩm mục của lá cây phân hủy, mùi côn trùng bay vo ve, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng đầm lầy, một không khí mà quân Nguyên chưa từng quen thuộc. Họ bố trí bẫy ngầm một cách khéo léo, tinh vi đến mức khó tin, ngụy trang chúng bằng cỏ khô và lá cây mục rữa được nhặt ngay tại chỗ, phủ lên trên một lớp bùn mỏng khô lại. Những cái hố sâu hoắm, có khi sâu đến thắt lưng hoặc hơn nữa, được ngụy trang cẩn thận đến mức khó có thể phát hiện bằng mắt thường, chờ đợi những bước chân sai lầm của kẻ thù đang mỏi mệt. Quan trọng hơn cả, họ cắm xuống dưới lớp bùn sâu hàng ngàn cọc nhọn, được vót sắc bén như lưỡi dao, thân cọc sần sùi nhưng đầu nhọn hoắt, và đặc biệt là được tẩm thuốc độc từ các loại cây rừng quý hiếm, những loại cây mà chỉ người Đại Việt mới biết công dụng và cách bào chế. Những chiếc cọc này được đặt ở những lối đi hiểm yếu, những nơi mà quân địch có thể nghĩ rằng an toàn để đi qua, những con đường mòn nhỏ bé, những lạch nước cạn tưởng chừng vô hại, nhưng thực chất lại ẩn chứa tử thần.

Mục tiêu chính của những chiếc bẫy này là tiêu diệt các toán quân Nguyên đi dò la lương thực. Quân Nguyên, trong cơn đói khát cùng cực, đã phải phân tán lực lượng, cử những toán quân nhỏ lẻ, chỉ vài chục hoặc vài trăm người, đi khắp nơi tìm kiếm thức ăn, bất chấp mọi hiểm nguy, bất chấp những lời cảnh báo của cấp trên, bởi vì cái đói đã làm lu mờ lý trí của họ. Dã Tượng đã nắm bắt được điểm yếu chí mạng này. Hắn biết rằng, chính cái đói sẽ đẩy quân địch vào những nơi nguy hiểm nhất, nơi mà tử thần đang chờ đợi, nơi mà ngay cả những người bản địa cũng phải dè chừng. Cảm giác đói bụng cào xé ruột gan khiến họ mù quáng, sẵn sàng lao vào bất kỳ nơi nào có thể tìm thấy một mẩu thức ăn.

Khi những toán quân Nguyên dò la, với bước chân mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và đói kém, tiến vào vùng đầm lầy, tiếng lá khô "sột soạt! sột soạt!" dưới chân, chúng nhanh chóng rơi vào cái bẫy chết người đã được giăng sẵn. Một binh lính đi đầu bất ngờ kêu lên một tiếng "Ááá!" kinh hoàng, tiếng kêu bị bóp nghẹt ngay lập tức khi chân hắn đột nhiên lún sâu xuống lớp bùn, cảm giác nhói buốt lan tỏa khắp cơ thể. Hắn đã giẫm phải một trong những chiếc cọc nhọn ẩn mình dưới bùn. Tiếng la hét kinh hoàng của hắn vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của đầm lầy. Bùn lầy nuốt chửng chúng, không chỉ chân mà cả cơ thể, khiến chúng không thể rút chân ra, càng giãy giụa càng lún sâu. Thuốc độc từ cọc nhọn nhanh chóng ngấm vào cơ thể, mang theo một cảm giác bỏng rát kinh khủng, sau đó là tê dại, rồi co giật từng thớ thịt. Họ đau đớn quằn quại, thân thể uốn éo như rắn, mắt trợn ngược, sùi bọt mép, rồi gục ngã dần xuống lớp bùn đen, tiếng thở yếu ớt dần tắt hẳn. Những kẻ không may rơi vào hố bẫy thì bị mắc kẹt, chân tay vùng vẫy trong vô vọng, không thể thoát ra, chỉ có thể chờ đợi cái chết từ từ, hoặc những mũi tên kết liễu. Tiếng la hét, tiếng giãy giụa của những người bị thương hòa lẫn với tiếng bùn "ộp ẹp! ộp ẹp!" khi nuốt chửng nạn nhân.

Quân Đại Việt của Dã Tượng, ẩn mình một cách tinh vi trong các bụi cây rậm rạp, trong những khóm tre gai góc, hoặc nằm phục kích dưới những vũng nước nông, chỉ việc chờ đợi và thu hoạch. Chúng không cần phải giao chiến trực diện, không cần phải tốn sức lực, chỉ cần quan sát kẻ thù tự lao vào bẫy của mình, chứng kiến sự đau đớn và tuyệt vọng của chúng. Một cảm giác bình tĩnh, lạnh lùng bao trùm họ. Khi một tên lính Nguyên còn cố gắng chống cự, hoặc lê lết bò lên từ vũng lầy, những mũi tên lẻ tẻ "vút!" được bắn ra chính xác để kết liễu chúng, chấm dứt sự đau khổ một cách nhanh gọn, nhưng không kém phần tàn nhẫn.

Cảm giác bao trùm khoảnh khắc này là sự nguy hiểm của địa hình, một mối đe dọa vô hình nhưng chết chóc. Đối với quân Nguyên Mông, vùng đầm lầy không chỉ là nơi khó đi lại, với từng bước chân nặng nề, khó khăn, mà còn là một địa ngục chết chóc, nơi mà tử thần có thể ẩn mình dưới mỗi lớp cỏ, mỗi vũng bùn. Mỗi bước chân đều tiềm ẩn cái chết không báo trước, một cái chết kinh hoàng và bí ẩn. Nỗi sợ hãi về những cái chết bí ẩn, về những cái bẫy vô hình, về một kẻ thù không thể nhìn thấy, đã gieo rắc sự hoảng loạn tột độ vào hàng ngũ địch. Chúng không dám tiến sâu vào những vùng đất đó nữa, không dám liều mạng để tìm kiếm lương thực, nhưng lương thực thì không thể tự đến, và cái đói vẫn đang cào xé ruột gan chúng từng phút. Cảm giác bị săn đuổi ngay cả khi không nhìn thấy kẻ thù, một sự bất lực khi đối diện với cái chết không rõ nguồn gốc.

Kế sách của Dã Tượng đã làm gia tăng thêm nỗi tuyệt vọng của quân Nguyên Mông, đẩy chúng vào một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Chúng không chỉ thiếu lương thực trầm trọng, mà còn không thể tìm kiếm thêm, bởi mọi con đường đều tiềm ẩn hiểm nguy, mỗi bước chân đều có thể là bước cuối cùng. Sức lực của chúng bị bào mòn không chỉ bởi cái đói cồn cào, cái lạnh giá, hay bệnh tật hoành hành, mà còn bởi nỗi sợ hãi tột độ và sự tuyệt vọng không lối thoát. Cảm giác đói khát hòa lẫn với nỗi sợ hãi trở thành một cực hình tinh thần.

Trần Quốc Tuấn mỉm cười khi nghe tin báo cáo về những chiến công của Dã Tượng. Nụ cười đó không phải là sự thỏa mãn đơn thuần, mà là sự hài lòng của một vị tướng đã tính toán kỹ lưỡng mọi nước cờ. Chàng biết rằng, quân Nguyên Mông đã bị mắc kẹt hoàn toàn. Chúng không thể tiến sâu hơn vào đất Đại Việt để tìm kiếm nguồn sống, cũng không thể rút lui một cách dễ dàng, bởi lương thực đã cạn, quân lính đã rệu rã. Vùng đất Đại Việt, với những khu rừng, những con sông, những đầm lầy, đã biến thành một nhà tù khổng lồ, một chiếc lồng bằng bùn và cây cối, nơi mà kẻ thù sẽ phải trả giá cho tham vọng xâm lược của mình, một cái giá đắt bằng chính sinh mạng và danh dự của chúng.