HỒI 139: RỐI LOẠN HẬU PHƯƠNG ĐỊCH

Khi quân Nguyên Mông đang vật lộn trong cảnh hoang tàn của Vạn Kiếp, chìm đắm trong cơn đói khát cào xé ruột gan đến mức phải ăn cả giày da cũ kỹ, da thịt bong tróc, và xương cốt rã rời. Tiếng rên rỉ yếu ớt vì bệnh tật hành hạ từng thớ thịt, từng bắp gân, những cơn ho khan xé phổi, và những vết loét mưng mủ bốc mùi tanh tưởi lan khắp doanh trại. Nỗi sợ hãi tột cùng về những cái bẫy vô hình dưới lớp bùn lầy, về những chiếc cọc tẩm độc bí ẩn, hay những cuộc tấn công thủy quân như bóng ma trên sông nước vẫn còn ám ảnh từng giấc ngủ chập chờn. Quân Nguyên lúc này không còn là đội quân hùng mạnh bất khả chiến bại, mà chỉ là một khối thịt rệu rã, đang thoi thóp chờ đợi cái chết. Nhưng chúng không ngờ rằng, ở phía sau mình, xa tít tắp nơi chúng tưởng là an toàn, một cơn bão khác đang dần hình thành, một cơn bão do chính quân Đại Việt tạo ra để hoàn tất kế hoạch hủy diệt kẻ thù, một cú đấm cuối cùng vào tử huyệt của chúng. Trần Quốc Tuấn, với trí tuệ phi thường và tầm nhìn xa trông rộng, hiểu rằng, để đánh bại một đội quân khổng lồ, từng được coi là bất khả chiến bại, không chỉ cần tiêu diệt chúng trên chiến trường trực diện bằng gươm giáo, mà còn phải cắt đứt hoàn toàn mọi nguồn sống, mọi hy vọng, mọi huyết mạch của chúng, biến chúng thành những con thú bị nhốt trong lồng, đang chết dần chết mòn trong tuyệt vọng, không một lối thoát, không một tia sáng le lói nào.

Chính vì lẽ đó, Quốc công Tiết chế đã phát lệnh triển khai một chiến dịch mới, một đòn chí mạng cuối cùng nhắm vào gót chân Achilles của kẻ thù, một chiến dịch tàn nhẫn nhưng hiệu quả: tập trung vào việc gây Rối Loạn Hậu Phương Địch. Các đội quân tinh nhuệ của Đại Việt, với sự táo bạo phi thường, một tinh thần quả cảm đến mức liều lĩnh, và một sự thông thạo địa hình đến kinh ngạc, đã không ngừng tung ra các cuộc tấn công liên tục vào hậu phương địch. Đây là những khu vực mà quân Nguyên Mông ít ngờ tới nhất, nơi chúng tin rằng sẽ an toàn tuyệt đối để thiết lập các trạm tiếp tế, những kho lương thực nhỏ lẻ được xây dựng sơ sài bằng gỗ mục và bạt vải, hoặc để quân lính mỏi mệt được nghỉ ngơi, hồi phục sau những trận chiến ác liệt và những chặng đường hành quân dài đằng đẵng. Tiếng cười đùa hiếm hoi, tiếng ngáy ngủ của những kẻ lính canh lơ là vẫn còn văng vẳng trong gió. Chúng tin rằng hậu phương là nơi bất khả xâm phạm, là lá chắn vững chắc bảo vệ tiền tuyến.

Những cuộc tấn công này được thực hiện một cách chớp nhoáng, bất ngờ, như những tia sét xé ngang bầu trời đêm, chiếu rọi sự kinh hoàng vào tận xương tủy kẻ thù, với sự phối hợp nhịp nhàng đến hoàn hảo giữa bộ binh thiện chiến, kỵ binh nhẹ thoăn thoắt và thủy quân linh hoạt. Quân Đại Việt không cố gắng chiếm giữ các vị trí, bởi họ biết rằng đó không phải là mục tiêu của chiến dịch. Mục tiêu là hủy diệt, gieo rắc nỗi sợ hãi, và cắt đứt. Họ chỉ đánh phá, đốt cháy, gieo rắc sự hỗn loạn tột cùng, rồi nhanh chóng rút lui vào rừng sâu rậm rạp như bức tường thành, hoặc biến mất vào những con lạch nhỏ bí ẩn, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như những bóng ma vừa xuất hiện rồi lại tan biến. Chúng phá hủy những đoàn xe lương kéo dài hàng dặm, chở đầy gạo, thịt khô, và cả thuốc men quý giá, bằng cách tấn công bất ngờ từ hai bên đường, phóng hỏa đốt xe bằng những mũi tên tẩm dầu, những bó đuốc được ném chính xác, tiếng lửa "rào rào!" nuốt chửng gỗ xe, giết lính áp tải bằng những đòn đánh chớp nhoáng, rồi biến mất vào màn đêm. Mùi khói khét lẹt của gỗ cháy và mùi thịt cháy lan tỏa khắp không gian, ám ảnh những kẻ sống sót. Chúng đốt cháy những kho tàng tạm bợ được dựng vội vã bằng tre nứa và bạt vải, những ngọn lửa bùng lên ngùn ngụt, cao vút như những ngọn đuốc khổng lồ giữa đêm, khói đen bốc cao ngút trời, báo hiệu sự mất mát khủng khiếp, ám ảnh những kẻ lính Nguyên đứng nhìn từ xa với đôi mắt vô hồn. Chúng tấn công những toán lính áp tải lương thực đang di chuyển mệt mỏi trên đường, những trận phục kích chớp nhoáng khiến quân Nguyên không kịp trở tay, tiếng la hét vang lên rồi im bặt trong chốc lát. Kỹ năng du kích bậc thầy của quân Đại Việt được phát huy tối đa, biến mỗi bụi cây rậm rạp, mỗi con suối rì rào, mỗi khúc cua trên đường mòn thành nơi ẩn nấp lý tưởng để phục kích, biến kẻ thù thành những con mồi bị săn đuổi, không biết đâu là nơi an toàn. Tiếng vó ngựa phi nước đại "thùng thùng! thùng thùng!" vang dội trong đêm, tiếng tên "vút! vút! xé gió!" bay vun vút qua không khí, tiếng la hét "ááá!" kinh hoàng rồi im bặt trong chốc lát, tất cả diễn ra trong chớp mắt, nhanh đến mức quân Nguyên không thể phản ứng.

Mục tiêu cốt lõi và tối thượng của chiến dịch này là cắt đứt đường tiếp tế của quân Nguyên Mông một cách triệt để, không để lại một kẽ hở nào. Chúng đã bị thiêu rụi phần lớn lương thảo tích trữ ở Vạn Kiếp trong trận hỏa công kinh hoàng, một mất mát không thể bù đắp, và giờ đây, ngay cả những nguồn cung cấp nhỏ nhoi, những hy vọng cuối cùng từ phía sau cũng bị chặn đứng hoàn toàn. Đường bộ trở nên quá nguy hiểm với những cuộc phục kích liên tục, tiếng chân ngựa của quân Đại Việt như những bóng ma, những mũi tên tẩm độc lao đến bất ngờ từ những lùm cây ven đường. Những người lính Nguyên đi dò đường, đi áp tải lương, luôn phải sống trong trạng thái căng thẳng tột độ, mỗi tiếng chim kêu, mỗi tiếng gió xào xạc cũng khiến họ giật mình thon thót. Đường thủy cũng không thể thông suốt bởi sự hoạt động hiệu quả và tàn nhẫn của thủy quân Đại Việt dưới sự chỉ huy của Yết Kiêu, tiếng lửa cháy và tiếng nước réo ầm ĩ, tiếng thuyền vỡ tan tành. Quân Nguyên không thể đưa lương thảo, không thể đưa quân tiếp viện dù là một người lính, không thể đưa thông tin về tiền tuyến để cầu cứu, và cũng không thể rút lui. Chúng như bị nhốt trong một cái lồng vô hình khổng lồ, được tạo nên từ rừng rậm, sông nước và ý chí bất khuất của Đại Việt, không có một khe hở nào để thở, để hy vọng.

Hậu quả là quân Nguyên rơi vào tình trạng cô lập, rối loạn tột độ, một sự hỗn loạn chưa từng có trong lịch sử đội quân đã từng chinh phục cả thế giới. Chúng như những con thú bị nhốt trong lồng, bị bỏ đói, không còn đường thoát, không còn nguồn sống, chỉ còn chờ đợi cái chết đến từ từ. Tiếng bụng sôi réo vì đói cồn cào, tiếng rên rỉ vì bệnh tật hành hạ, nỗi sợ hãi về cái chết cận kề, tất cả hòa quyện vào nhau, gặm nhấm tinh thần của binh lính càng thêm suy sụp, biến họ thành những cái xác không hồn. Những kẻ đã may mắn sống sót sau hỏa công, sau đói kém và bệnh tật, sau những cái bẫy chết người, giờ đây lại phải đối mặt với nỗi kinh hoàng khi biết rằng mình đã bị bỏ rơi, bị cắt đứt khỏi mọi nguồn hỗ trợ, không còn hy vọng nào về sự cứu viện từ Đại Đô xa xôi. Hậu phương mà chúng tin là an toàn giờ đây lại trở thành một chiến trường đẫm máu, một nỗi ám ảnh kinh hoàng không kém gì tiền tuyến. Tiếng la hét, tiếng đánh nhau vì tranh giành từng mẩu lương khô, từng ngụm nước bẩn, vang lên trong các lều trại. Những người lính Nguyên, vốn nổi tiếng với kỷ luật thép, giờ đây không còn tin tưởng lẫn nhau, sự ngờ vực và oán hận trỗi dậy, biến họ thành những kẻ sẵn sàng giết hại đồng đội để giành giật sự sống.

Cảm xúc bao trùm quân Nguyên lúc này là sự hoang mang của kẻ thù tột độ, một sự hoảng loạn đến mức mất hết lý trí, mất hết phương hướng. Chúng không biết điều gì đang xảy ra, không biết đối thủ ở đâu, ẩn mình trong bóng tối nào, và không biết khi nào thì hiểm nguy sẽ ập đến, từ đâu, dưới hình thức nào. Tiếng côn trùng đêm, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá cũng khiến chúng giật mình thon thót, tưởng chừng là tiếng chân của quân Đại Việt đang rình rập. Sự cô lập hoàn toàn, không có thông tin, không có tiếp viện, không có bất kỳ một tia hy vọng nào, khiến chúng cảm thấy bất lực và tuyệt vọng cùng cực, như những con thiêu thân bị đốt trụi cánh, chỉ còn biết quẫy đạp trong vô vọng. Tinh thần kỷ luật vốn là sức mạnh của quân đội Nguyên, từng được xây dựng từ những cuộc chinh phạt đẫm máu, giờ đây tan rã nhanh chóng, thay vào đó là sự hỗn loạn không thể kiểm soát, tranh giành từng miếng ăn, từng giọt nước, và thậm chí là bạo loạn nhỏ lẻ trong nội bộ vì đói khát và nỗi sợ hãi chết chóc. Tiếng cãi vã, tiếng đấm đá, tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương vì đánh nhau vang lên suốt đêm. Lòng trung thành biến mất, nhường chỗ cho bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.

Những báo cáo liên tục về việc các đoàn tiếp tế bị tấn công, các kho lương bị đốt cháy thành tro, những binh lính bị giết hại dã man ở hậu phương, khiến các tướng lĩnh Nguyên Mông không thể ngủ yên, mắt chúng thâm quầng, khuôn mặt hốc hác vì thiếu ngủ và lo lắng tột độ. Chúng cố gắng cử quân đi dọn dẹp đường, đi bảo vệ các điểm tập kết, nhưng luôn thất bại thảm hại. Quân Đại Việt quá nhanh nhẹn, quá thông thạo địa hình, và quá quyết liệt. Chúng dường như biết trước mọi hành động của quân Nguyên, và luôn xuất hiện vào những thời điểm không ngờ nhất, như những bóng ma của vùng đất này. Mỗi lần cử quân đi bảo vệ, lại là một lần quân Nguyên mất thêm người, thêm lương thảo, thêm niềm hy vọng. Các tướng lĩnh Nguyên giờ đây không còn tin tưởng lẫn nhau, mỗi người đều nghi ngờ kẻ còn lại, cho rằng có kẻ phản bội trong hàng ngũ, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn nội bộ.

Trần Quốc Tuấn, từ căn cứ của mình ở Vạn Kiếp, nhìn về phía những cánh rừng xa xa, nơi khói lửa của những kho lương địch đang bốc lên nghi ngút, mỉm cười khi nhận được tin tức về những thành công vang dội từ các cuộc tấn công hậu phương. Nụ cười của chàng không phải là sự tự mãn, mà là sự hài lòng của một vị tướng đã tính toán mọi nước cờ một cách tỉ mỉ, nhìn thấy mọi thứ đang diễn ra theo đúng kế hoạch đã định. Chàng biết rằng, quân Nguyên Mông đã không còn sức mạnh để tiếp tục cuộc chiến. Chúng đã bị bóp nghẹt từ mọi phía: tiền tuyến bị quấy phá liên tục, lương thảo cạn kiệt, bệnh tật hoành hành, tinh thần suy sụp, và giờ đây, ngay cả hậu phương cũng bị rối loạn, bị cắt đứt hoàn toàn, không một lối thoát. Chúng đã bị biến thành những cái xác không hồn, những bóng ma sống, chỉ chờ đợi đòn kết liễu cuối cùng. Cảm giác của chiến thắng vang dội đang đến rất gần, rõ ràng hơn bao giờ hết, như bình minh ló dạng sau một đêm dài tăm tối.