HỒI 140: KẾ HOẠCH ĐÓN LÕNG

Khi quân Nguyên Mông đang chìm sâu vào hố sâu tuyệt vọng tột cùng, từng người lính rệu rã, chỉ còn là những cái bóng vật vờ giữa cảnh hoang tàn của Vạn Kiếp. Cơn đói khát cào xé ruột gan đến mức họ phải lột cả giày da cũ kỹ, khô cứng để nhai ngấu nghiến, hy vọng tìm thấy chút dinh dưỡng dù là nhỏ nhoi. Da thịt bong tróc, xanh xao vì thiếu ăn và bệnh tật, từng cơn ho khan xé phổi vang vọng trong không khí nặng mùi ẩm mốc và tử khí, và những vết loét mưng mủ bốc mùi tanh tưởi lan khắp doanh trại như một lời nguyền chết chóc. Nỗi sợ hãi tột cùng về những cái bẫy vô hình dưới lớp bùn lầy, về những chiếc cọc tẩm độc bí ẩn chỉ chực chờ nuốt chửng họ, hay những cuộc tấn công thủy quân như bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện trên sông nước vẫn còn ám ảnh từng giấc ngủ chập chờn, khiến họ không dám nhắm mắt. Quân Nguyên lúc này không còn là đội quân hùng mạnh bất khả chiến bại, mà chỉ là một khối thịt rệu rã, đang thoi thóp, từng giây từng phút trôi qua chỉ làm tăng thêm sự đau khổ và tuyệt vọng, chờ đợi cái chết đến như một sự giải thoát.

Ngọn lửa tại Thiên Mạc đã thiêu rụi không chỉ phần lớn lương thảo và vũ khí mà còn cả tinh thần kiêu ngạo của chúng. Những cột khói đen kịt vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở không ngừng về thảm họa kinh hoàng. Những cuộc quấy rối liên tục ở hậu phương, tiếng la hét chớp nhoáng, ánh lửa bùng lên bất ngờ, đã hoàn tất sứ mệnh nghiền nát ý chí chiến đấu và cắt đứt mọi nguồn tiếp viện, biến chúng thành những con thú bị nhốt trong lồng, đang chết dần chết mòn trong tuyệt vọng, không một lối thoát, không một tia sáng le lói nào. Nhưng đó chưa phải là kết thúc. Trần Quốc Tuấn, với trí tuệ sáng suốt không ngừng vận động, và tầm nhìn xa trông rộng vượt qua mọi giới hạn của chiến trường hiện tại, biết rằng với bản tính kiêu ngạo, tham vọng bành trướng không đáy của Hốt Tất Liệt, quân Nguyên sẽ không bao giờ chấp nhận bỏ cuộc dễ dàng, chúng sẽ không chịu chết một cách vô vọng, mà sẽ tìm mọi cách để thoát ra. Chúng sẽ tìm một con đường khác, dù là nhỏ nhất, dù là con đường sinh tử, để rút lui hoặc cố gắng gượng dậy để tiếp tục cuộc chiến, dù chỉ là trong ảo tưởng của một chiến thắng đã tàn.

Với sự tiên đoán thiên tài, một khả năng nhìn trước mọi nước cờ của đối thủ như đọc một cuốn sách mở, dự đoán được từng suy nghĩ, từng hành động tiếp theo của kẻ thù, và tầm nhìn chiến lược vượt trội hơn hẳn mọi tướng lĩnh Nguyên Mông, Trần Quốc Tuấn đã phán đoán chính xác hướng đi tiếp theo của kẻ thù. Chàng ngồi tĩnh lặng trong lều chỉ huy, bên cạnh ánh đèn dầu leo lét, bản đồ Đại Việt trải rộng trước mặt. Những ngón tay gầy gò, xương xẩu nhưng đầy sức mạnh lướt nhẹ trên từng dòng sông, từng dãy núi, từng con đường mòn, như đang cảm nhận từng hơi thở của đất nước. Chàng nhắm mắt lại, hình dung dòng chảy của sông nước, tiếng gió lùa qua khe núi, tiếng bước chân mệt mỏi của quân thù. "Chúng đã bị nhốt ở Vạn Kiếp quá lâu," giọng chàng trầm tĩnh vang lên trong không gian tĩnh mịch của lều, "bị đói khát và bệnh tật hành hạ đến tận xương tủy. Sức lực đã cạn kiệt, tinh thần đã suy sụp hoàn toàn, không còn chút khí thế nào để chiến đấu. Chúng đã chạm đến đáy của sự chịu đựng." Chàng dừng lại, ánh mắt mở ra, sắc bén như tia chớp. "Giờ đây, chỉ có một con đường duy nhất để chúng có thể tìm kiếm một tia hy vọng, dù là nhỏ nhoi nhất, một ảo ảnh về sự sống sót: đó là rút khỏi cái bẫy chết người này, cái địa ngục Vạn Kiếp, và tìm một lối thoát. Có lẽ là về hướng biển để lên thuyền tháo chạy, hoặc cố gắng tìm cách hội quân với viện binh nếu chúng có thể đến được mà không bị tiêu diệt giữa đường." Sự suy luận của chàng không chỉ dựa trên logic, mà còn dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của kẻ thù, về tâm lý của một đạo quân đang bên bờ vực sụp đổ. Dựa vào địa thế hiểm yếu của Đại Việt, nơi mà từng dòng sông, từng ngọn núi, từng bãi cạn đều có thể trở thành bẫy rập, chàng đã vạch ra một Kế Hoạch Đón Lõng tinh vi, một cái bẫy lớn hơn, hoàn hảo hơn, được giăng ra tỉ mỉ đến từng sợi tơ, chờ đợi kẻ thù tự lao vào mà không hay biết.

Trần Quốc Tuấn hiểu rõ một điều: quân Nguyên Mông, sau khi thoát khỏi Vạn Kiếp với một sự sống sót mong manh, sẽ tìm cách di chuyển theo những con đường quen thuộc hoặc những tuyến đường lớn hơn để thoát khỏi địa hình rừng núi, đầm lầy hiểm trở mà chúng đã quá sợ hãi. Đó là bản năng của những kẻ quen tác chiến trên thảo nguyên rộng lớn, nơi mọi con đường đều thông thoáng, không có gì cản trở. Đối với chúng, những con đường mòn chằng chịt, những khu rừng rậm rạp, những đầm lầy sâu hút chỉ là nỗi ám ảnh, là biểu tượng của cái chết. Đây chính là cơ hội vàng để quân Đại Việt tung ra đòn kết liễu cuối cùng, một cú đấm chí mạng vào đúng lúc kẻ thù yếu ớt và tuyệt vọng nhất, không còn khả năng phản kháng. Chàng lập tức chuẩn bị cho các trận đánh lớn tiếp theo ở những địa điểm chiến lược khác, những nơi đã được tính toán kỹ lưỡng từ trước, những nơi mà chỉ có những người con của Đại Việt, những người đã sống và lớn lên cùng non sông, mới thực sự hiểu rõ sự hiểm trở và tiềm năng của nó.

Các địa điểm đó đều là những nơi có địa hình đặc biệt, thuận lợi cho việc bố trí phục kích và dễ dàng cô lập kẻ thù, biến chúng thành những con cá bị mắc cạn trên lưới, không thể vùng vẫy thoát thân. Có thể là những con sông lớn như sông Bạch Đằng, nơi dòng chảy mạnh mẽ có thể cuốn trôi cả một đạo quân, hoặc những cửa biển hiểm yếu mà quân Nguyên sẽ phải đi qua để lên thuyền tháo chạy về nước, nhưng cũng chính là nơi thủy triều có thể trở thành lưỡi hái tử thần nuốt chửng chúng. Hoặc những con đường bộ duy nhất dẫn ra khỏi vùng đất hiểm trở của Đại Việt, những con đường mòn ngoằn ngoèo, ẩn mình giữa những vách đá dựng đứng, hai bên là vực sâu hun hút không thấy đáy, chỉ cần một sơ sảy nhỏ cũng có thể rơi xuống và chết thảm. Từng vị trí đều được chọn lựa kỹ lưỡng, tính toán đến từng yếu tố địa lý nhỏ nhất, từng đặc điểm của dòng sông, từng ngọn gió lùa qua kẽ lá, thời tiết trong ngày, và đặc điểm tâm lý, hành vi của quân địch. Chàng phán đoán chính xác tâm lý của kẻ thù, biết chúng sẽ lựa chọn con đường nào để tìm lối thoát, và chàng đã chuẩn bị sẵn sàng để đón đầu chúng ở đó.

Mệnh lệnh được ban ra một cách khẩn trương, rõ ràng và dứt khoát. Tiếng chân chạy rầm rập của các thị vệ, tiếng vó ngựa phi nước đại mang theo quân lệnh đến từng doanh trại, từng làng mạc, nơi binh sĩ Đại Việt đang ngày đêm rèn luyện và phục kích. Các tướng lĩnh, với ánh mắt sáng ngời tin tưởng và quyết tâm, được phân công nhiệm vụ cụ thể, dẫn quân đến các vị trí mai phục đã định, không một chút chậm trễ hay nghi ngờ. Yết KiêuNguyễn Khoái, những "rồng biển" của Đại Việt, với sự thông thạo sông nước tuyệt đối, được lệnh án ngữ các cửa sông, cửa biển, nơi dòng nước chảy xiết và ghềnh đá ngầm chằng chịt, những bãi cọc nhọn đã được chuẩn bị sẵn sàng, ẩn mình dưới làn nước. Họ sẽ lợi dụng thủy triều để đẩy thuyền địch vào bãi cạn, hoặc dùng các vật cản ngầm để phá hủy thuyền, biến từng con sông thành một nghĩa địa khổng lồ của quân Nguyên. Tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng trong đêm, tiếng kéo dây thừng để cắm cọc, tất cả đều diễn ra trong im lặng tuyệt đối. Bộ binh và kỵ binh nhẹ, với sự nhanh nhẹn và khả năng ẩn mình trong rừng sâu như những bóng ma, thì được bố trí ở những con đường bộ, chuẩn bị cho những trận đánh phục kích quy mô lớn, những trận đánh không cho kẻ thù một cơ hội nào để chống cự hay bỏ chạy. Họ không chỉ mai phục, mà còn chuẩn bị những cạm bẫy bằng gỗ, đá, và dây thừng, giăng ra khắp các lối đi, biến những con đường tưởng chừng an toàn thành địa ngục trần gian. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi của sự chờ đợi căng thẳng bao trùm không gian.

Cảm giác bao trùm trong toàn bộ quá trình chuẩn bị này là sự chuẩn bị chu đáo, một sự tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, không một kẽ hở, không một sai sót dù là nhỏ nhất. Không có sự lơ là hay chủ quan, dù quân Nguyên Mông đã kiệt quệ đến mức không còn sức lực để cầm kiếm, không còn chút tinh thần nào để chiến đấu. Trần Quốc Tuấn muốn đảm bảo rằng, khi chúng cố gắng thoát ra, chúng sẽ phải đối mặt với một bức tường thép và lửa của quân Đại Việt, một bức tường bất khả xâm phạm, không có bất kỳ lối thoát nào, dù là một khe hở nhỏ nhất, một tia hy vọng mong manh. Mọi chi tiết đều được tính toán kỹ lưỡng: từ số lượng quân cần thiết cho từng vị trí phục kích, đảm bảo quân số vừa đủ để áp đảo kẻ thù nhưng không quá nhiều gây lãng phí, loại vũ khí phù hợp với địa hình (cung nỏ cho rừng rậm, đoản kiếm cho cận chiến, những cây giáo dài cho các cuộc tấn công bất ngờ), thời điểm tấn công chính xác để tận dụng lợi thế tự nhiên (ví dụ như khi thủy triều rút xuống đột ngột, hay khi kẻ thù mệt mỏi nhất), và cả kịch bản dự phòng cho những tình huống bất ngờ nhất, đảm bảo không có bất kỳ rủi ro nào có thể xảy ra. Sự chính xác trong từng đường đi nước bước, từng mệnh lệnh.

Những mũi tên tẩm dầu mới tiếp tục được chế tạo không ngừng, mùi nhựa cây và dầu thông phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi thuốc súng và mùi mồ hôi của những người thợ rèn. Các cạm bẫy dưới nước và trên cạn được củng cố, những cây cọc nhọn được vót sắc bén hơn, tẩm độc dược mạnh hơn, sẵn sàng chờ đợi những bước chân sai lầm. Tinh thần của quân Đại Việt vẫn hừng hực khí thế, niềm tin vào chiến thắng cuối cùng ngày càng được củng cố, như ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt trong đêm, xua tan mọi nỗi sợ hãi. Họ biết rằng, những ngày thử thách cuối cùng đang đến, những trận đánh quyết định sẽ diễn ra, và họ đã sẵn sàng để đối mặt, sẵn sàng để hy sinh tất cả cho độc lập của dân tộc. Tiếng hát hò, tiếng cười nói lạc quan vang lên trong các doanh trại, trái ngược hoàn toàn với không khí u ám, chết chóc, nặng nề của quân Nguyên. Cảm giác của sự đồng lòng, quyết tâm sắt đá lan tỏa khắp nơi.

Kế Hoạch Đón Lõng của Trần Quốc Tuấn không chỉ thể hiện khả năng phán đoán tuyệt vời mà còn là sự chủ động hoàn toàn trong mọi tình huống, không để bất kỳ yếu tố nào nằm ngoài tầm kiểm soát. Chàng luôn là người đi trước một bước so với kẻ thù, không bao giờ để chúng có cơ hội thở phào, không bao giờ để chúng tìm thấy một lối thoát dù là nhỏ nhất. Quân Nguyên Mông, dù có tìm cách thoát khỏi Vạn Kiếp, cái địa ngục đã nuốt chửng sức lực và ý chí của chúng, cũng sẽ chỉ rơi vào một cái bẫy lớn hơn, hoàn hảo hơn, được chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, nơi mà số phận của chúng sẽ được định đoạt hoàn toàn, một cái kết không thể tránh khỏi cho cuộc xâm lược đầy tham vọng nhưng ngu xuẩn này. Cảm giác của một vị tướng đang dẫn dắt dân tộc đến một chiến thắng vĩ đại, một chiến thắng sẽ mãi mãi đi vào lịch sử.