Sau những ngày tháng bị cầm chân oan nghiệt ở Vạn Kiếp, bị lửa địa ngục thiêu đốt từng doanh trại, từng bao lương thảo, bị đói khát cào xé ruột gan đến mức phải ăn cả những thứ không thể tưởng tượng nổi, bị bệnh tật hành hạ từng thớ thịt, từng bắp gân, và lại thêm những cuộc quấy rối liên miên như những bóng ma từ quân Đại Việt không ngừng nghỉ ngày đêm, ý chí của quân Nguyên Mông đã sụp đổ hoàn toàn, tan nát như những mảnh thủy tinh vỡ. Không còn tinh thần chiến đấu, không còn hy vọng, không còn lý do để bám trụ. Quyết định rút lui, dù đau đớn, nhục nhã, và đánh dấu sự thất bại thảm hại của một đội quân hùng mạnh, cuối cùng cũng được đưa ra trong tuyệt vọng. Chúng cố gắng tìm đường thoát thân, hy vọng chạy thoát khỏi cái địa ngục trần gian này, nhưng không hề biết rằng, Trần Quốc Tuấn đã giăng sẵn một cái bẫy còn tinh vi hơn, tàn khốc hơn, một cái bẫy được dệt nên từ bóng đêm và sự am hiểu địa hình đến tận cùng.
Khi ánh trăng vằng vặc, tròn vành vạnh, như một chiếc đĩa bạc khổng lồ, treo lơ lửng trên nền trời đêm sâu thẳm, soi rọi một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, lạnh lẽo xuống vạn vật. Ánh trăng ấy tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh như một bức tranh thủy mặc, nhưng cũng đầy ám ảnh, báo hiệu một điều gì đó kinh hoàng sắp sửa diễn ra. Dưới vòm trăng suông ấy, không một tiếng động, không một lời nói, không một tiếng khua động dù là nhỏ nhất, cánh quân Mai Phục của Dã Tượng lặng lẽ di chuyển. Mỗi bước chân của họ nhẹ như lông vũ, giày cỏ không để lại dấu vết trên đất ẩm. Họ rút vào sâu trong những lùm tre ven sông, nơi những thân tre cao vút, xanh biếc, đan xen vào nhau như một bức tường thành tự nhiên, tạo thành một bức màn xanh rậm rạp, che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ phía sông. Hơi ẩm của đất, mùi tre xanh ngái ngái, mùi lá cây mục rữa hòa quyện vào không khí, tạo nên một không gian bí hiểm, chỉ dành cho những kẻ săn mồi. Mỗi người lính đều nín thở, hòa mình vào bóng đêm, vào từng tán lá, từng thân cây tre, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, và tiếng sóng vỗ nhè nhẹ làm nền cho màn kịch chết chóc sắp sửa diễn ra, một bản giao hưởng của sự im lặng và chờ đợi.
Dã Tượng, với sự am hiểu địa hình đến từng ngóc ngách, từng luồng gió thổi qua kẽ lá, từng con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt sông, đã bố trí quân mai phục ở những vị trí hiểm yếu nhất, nơi mà ánh trăng vừa đủ để soi rõ mục tiêu nhưng không đủ để lộ vị trí của quân ta. Đôi mắt sắc lạnh của hắn, vốn đã quen với bóng đêm, xuyên thấu màn đêm dày đặc, dõi theo những con thuyền của quân Nguyên đang vội vã tháo chạy. Những con thuyền lớn, chở đầy tàn quân Nguyên Mông, những kẻ sống sót kiệt quệ, cố gắng lợi dụng đêm tối để rút lui, hy vọng tránh được tầm mắt của quân Đại Việt. Chúng di chuyển chậm chạp và khó khăn trên dòng sông, tiếng mái chèo khua nước nặng nề, tiếng gỗ va vào nhau ken két, vì không quen với địa hình sông nước hiểm trở, lại thêm nỗi sợ hãi những cái bẫy vô hình dưới nước và sự tấn công bất ngờ có thể ập đến bất cứ lúc nào. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt của binh lính Nguyên, trong từng tiếng thở dốc.
Khi những con thuyền của quân Nguyên, tưởng chừng như đã thoát được hiểm nguy, lọt vào tầm ngắm, lọt vào cái bẫy đã giăng sẵn, hiệu lệnh được truyền đi bằng những ám hiệu cực kỳ tinh vi, chỉ có những người Đại Việt mới hiểu – một tiếng chim đêm hót khe khẽ giữa rừng sâu, một làn gió khẽ lay động bụi tre tạo ra tiếng xào xạc rất nhẹ. Ngay lập tức, từ trong bóng tối dày đặc của những lùm tre, mũi thương tẩm độc bất ngờ bắn ra. Không phải chỉ một, mà hàng trăm, hàng ngàn mũi thương, được vót nhọn hoắt từ thân tre, thân gỗ cứng, tẩm những loại độc dược chết người từ cây rừng, những loại nọc độc mà chỉ người dân bản địa mới biết cách chế biến, lao đi như những tia chớp bạc dưới ánh trăng, sáng lấp lánh rồi nhanh chóng tan biến vào bóng đêm. Chúng xuyên thủng lớp giáp yếu ớt của quân Nguyên, găm vào da thịt, tiếng "phập! phập!" nhẹ nhưng đầy chết chóc, mang theo cái chết tức tưởi và đau đớn đến tột cùng. Mùi độc dược tanh tưởi, cay nồng lan tỏa trong không khí.
Quân Nguyên Mông hoàn toàn không kịp trở tay, không một phản ứng nào có thể kịp. Chúng không thấy kẻ thù, không thấy một bóng người, chỉ thấy những mũi thương vô hình lao đến từ trong bóng tối, xuyên qua không khí lạnh lẽo. Tiếng la hét kinh hoàng, xé nát sự tĩnh lặng của đêm, vang vọng trên sông nước, tiếng binh lính giãy giụa trong cơn đau đớn tột cùng, tiếng đổ vật xuống của những thân người. Nhiều kẻ ngã gục ngay lập tức, thân thể co giật dữ dội, mắt trợn ngược, sùi bọt mép, chỉ trong vài hơi thở cuối cùng. Những kẻ khác cố gắng chống trả một cách vô vọng, vung kiếm vào khoảng không, nhưng lại bị những mũi thương khác kết liễu, găm vào cổ, vào ngực, vào đầu, không cho chúng một cơ hội nào. Tiếng nước "tõm! tõm!" liên tục khi xác người rơi xuống sông, hòa lẫn với tiếng rên rỉ yếu ớt dần tắt hẳn.
Cảm xúc bao trùm quân Nguyên lúc này là sự lạnh gáy, bí ẩn đến rợn người. Chúng không thể hiểu điều gì đang xảy ra. Kẻ thù không lộ mặt, không giao chiến trực diện, không một bóng người, chỉ là những mũi thương mang theo tử thần từ trong màn đêm đen kịt. Nỗi sợ mơ hồ ùa về trong lòng địch, như bóng ma giữa đêm, len lỏi vào từng tế bào, từng mạch máu, khiến chúng run rẩy không kiểm soát. Chúng không chỉ sợ hãi cái chết mà còn sợ hãi sự bí ẩn, sự vô hình của kẻ thù, thứ mà chúng không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, không thể chống lại. Điều này còn đáng sợ hơn bất kỳ trận chiến trực diện nào, bất kỳ mũi kiếm nào, bởi nó tấn công vào tâm trí, vào ý chí của chúng, biến nỗi sợ thành sự điên loạn.
Dã Tượng và tướng sĩ Mai Phục của hắn vẫn ẩn mình trong lùm tre, như những thợ săn ẩn mình chờ đợi con mồi. Đôi mắt họ ánh lên vẻ tàn nhẫn và quyết đoán. Họ chỉ việc liên tục bắn những mũi thương tẩm độc, không cần tốn quá nhiều sức lực hay phơi bày vị trí. Mỗi mũi thương bắn ra đều mang theo một lời nguyền, một sự báo thù cho những gì quân Nguyên đã gây ra trên đất Đại Việt, cho những làng mạc bị đốt phá, cho những người dân bị giết hại, cho những con người đã phải chịu đựng khổ đau. Mỗi tiếng "phập" là một tiếng vang của sự trả thù, một sự thanh toán nợ máu.
Ánh trăng vẫn đổ xuống dòng sông, nhưng giờ đây nó chỉ soi rõ những cảnh tượng kinh hoàng: xác chết trôi nổi lềnh bềnh trên mặt nước, thân thể trương phình, những con thuyền loạng choạng không người lái, trôi dạt vô định, và tiếng rên rỉ yếu ớt, thoi thóp của những kẻ đang chờ đợi cái chết đến làm bạn. Đêm Nguyệt Hành Phủ đã trở thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với quân Nguyên Mông, một bài học xương máu về sự tài tình, sự tàn khốc, và sự bí ẩn của chiến tranh nhân dân Đại Việt. Kẻ thù đã không còn đường thoát, chúng đang bị siết chặt trong vòng vây tử thần, không một hy vọng nào về sự sống sót. Đây chính là khởi đầu của sự kết thúc cho cuộc xâm lược tàn bạo của chúng.