HỒI 144: MƯA TIỄN LỬA

Khi Vạn Kiếp chìm trong cảnh thê lương của đói kém hành hạ, với những tiếng ho khan xé phổi, tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ đang thoi thóp vì bệnh tật, và những tiếng trống báo động đầy ám ảnh vang lên từ hậu phương, báo hiệu những hiểm nguy vô hình đang rình rập, tưởng chừng như không còn gì có thể tệ hại hơn đối với quân Nguyên Mông. Chúng đã trải qua mọi giới hạn của sự chịu đựng, mọi nỗi sợ hãi tột cùng, và mọi sự mất mát không thể bù đắp. Từng người lính là một cái bóng vật vờ, đôi mắt sâu hoắm, xương gò má nhô ra dưới lớp da tái mét. Họ lê lết trên nền đất lầy lội, đôi khi vấp ngã rồi lại cố gắng gượng dậy, hoặc cứ nằm nguyên tại chỗ, mặc kệ số phận.

Nhưng rồi, định mệnh lại mang đến một biến cố bất ngờ, một sự thay đổi của tự nhiên tưởng chừng là ân huệ, nhưng lại hóa thành một công cụ hủy diệt tàn khốc: một cơn Mưa Tiễn Lửa đã đổ xuống, gieo rắc cả hy vọng mong manh lẫn sự tuyệt vọng tột cùng vào những tâm hồn đã quá rệu rã.

Bầu trời Đại Việt, vốn đã u ám bởi khói lửa của chiến tranh, bởi mùi máu và tử khí nồng nặc bay lảng vảng trong không khí, bỗng nhiên đổ một cơn mưa kéo dài bất thường. Nước mưa ào ạt trút xuống, không ngừng nghỉ, không dứt hạt, như muốn gột rửa tất cả tội lỗi và đau thương trên mảnh đất này, như một lời nguyền rủa từ trời cao. Tiếng mưa rơi "ào ào! ào ào!" dội xuống mái lều bạt rách nát, xuống mặt đất lầy lội, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm, lạnh lẽo, nuốt chửng mọi âm thanh khác. Ban đầu, quân Nguyên Mông chợt thấy một tia sáng le lói trong lòng. Lửa hỏa công tại Vạn Kiếp đã bắt đầu tắt dần, tiếng cháy bùng bùng lắng xuống, chỉ còn tiếng than hồng xì xèo dưới lớp nước, và mùi khét lẹt của gỗ cháy, thịt cháy cũng dịu bớt, nhường chỗ cho mùi ẩm mốc của đất và hơi nước lạnh lẽo. Chúng tin rằng đây là một dấu hiệu tốt, một sự may mắn hiếm hoi giữa muôn vàn tai ương đang bủa vây, một sự giải thoát từ cơn ác mộng lửa địa ngục đã ám ảnh chúng suốt bao ngày đêm. Nhiều binh lính yếu ớt, thân thể run rẩy, thậm chí còn ngửa mặt lên trời, há miệng hứng từng giọt nước mưa để làm dịu cơn khát cháy bỏng, để làm ẩm đôi môi nứt nẻ. Nhưng chúng đã lầm, một sai lầm chết người mà chúng sẽ phải trả giá. Mưa không phải là ân huệ, mà là một phần của kế hoạch tàn khốc hơn, một công cụ mới trong tay kẻ thù, một vũ khí tự nhiên được quân Đại Việt tận dụng tối đa.

Trần Quốc Tuấn, với tầm nhìn xa trông rộng phi thường, đã dự liệu được cả sự thay đổi của thời tiết, một yếu tố mà ngay cả những tướng lĩnh lão luyện nhất của Nguyên Mông, những kẻ quen tác chiến trên thảo nguyên khô cằn, cũng không thể ngờ tới. Chàng biết rằng, mưa sẽ làm giảm sức mạnh của hỏa công, biến ngọn lửa hung tàn thành những tàn tro nguội lạnh, nhưng nó lại là lợi thế để các toán bắn tỉa của Đại Việt hoành hành. Khi tầm nhìn của địch bị hạn chế bởi mưa và sương mù dày đặc, chỉ còn nhìn thấy những bóng hình mờ ảo trong khoảng cách rất gần, khi chúng lơ là cảnh giác vì nghĩ rằng nguy hiểm đã qua, vì tin rằng cơn mưa sẽ mang lại sự bình yên tạm thời sau những ngày tháng địa ngục, đó chính là lúc quân Đại Việt tung ra đòn chí mạng mới, một đòn tấn công thầm lặng nhưng chết chóc, không cho chúng một cơ hội để phản kháng hay bỏ chạy.

Yết Kiêu, không chỉ tài ba trên sông nước với khả năng điều khiển thủy quân như thần, mà còn là một chỉ huy lão luyện trong việc điều khiển các toán quân đặc nhiệm, những mũi nhọn thầm lặng và chính xác. Hắn cùng với những cung thủ tinh nhuệ nhất của Đại Việt, những người có đôi mắt sắc bén như chim ưng và bàn tay vững vàng như đá, ẩn mình trong những lùm cây rậm rạp, những khe đá khuất nẻo, những vách núi dựng đứng, nơi mà tầm nhìn của quân Nguyên hoàn toàn bị che khuất bởi mưa bụi và sương giăng, khiến chúng không thể nhìn xa quá vài bước chân. Hơi lạnh của mưa thấm vào da thịt, nhưng không làm suy giảm quyết tâm của họ. Những mũi tên, dù không còn tẩm dầu để đốt cháy, nhưng vẫn mang theo sự chính xác chết người và nọc độc từ cây rừng, những loại độc dược mà chỉ người bản địa mới biết cách chế biến, len lỏi qua không khí ẩm ướt và giá lạnh, tìm đến mục tiêu một cách lạnh lùng.

Trong màn mưa trắng xóa, tầm nhìn chỉ còn là một màu xám đục, mờ mịt. Binh lính Nguyên Mông đang co ro dưới những mái lều rách nát, hoặc đứng túm tụm vào nhau tìm hơi ấm, cố gắng che chắn cơ thể khỏi những cơn gió lạnh và hạt mưa xiên. Nhiều người ôm chặt lấy thân mình, run rẩy bần bật. Bỗng nhiên, từng tiếng "vút!" nhẹ nhàng của mũi tên bay đi, như tiếng gió rít qua khe cửa, âm thanh gần như không thể nghe thấy trong tiếng mưa, rồi theo sau là tiếng rên rỉ yếu ớt, nghẹn ngào của binh lính Nguyên ngã gục, hoặc tiếng thân thể đổ vật xuống bùn lầy "tõm!". Tiếng nước bắn tung tóe khi mũi tên găm xuống đất hoặc vào xác người. Không có tiếng trống trận ồn ào, không có tiếng kèn hiệu xung trận. Chỉ là những cái chết thầm lặng, đột ngột, bí ẩn đến rợn người. Quân Nguyên Mông không biết kẻ thù ở đâu, không thấy một bóng người nào ngoài màn mưa mịt mùng. Chúng chỉ cảm nhận được những cái chết bất ngờ ập đến từ mọi phía, từ trong màn mưa, từ trong bóng tối, như những bóng ma tử thần đang săn lùng. Từng người lính ngã xuống, không một lời trăn trối, không một tiếng kêu la cuối cùng, khiến nỗi sợ hãi càng nhân lên gấp bội, ăn sâu vào từng tế bào, gặm nhấm lý trí của chúng.

Những người lính Nguyên Mông vừa mới nhen nhóm một tia hy vọng le lói khi lửa hỏa công tắt dần, khi tiếng cháy bùng bùng lắng xuống, đã nhanh chóng rơi vào vực thẳm của sự tuyệt vọng khi phải đối mặt với những cái chết bí ẩn, vô hình, đến từ trong màn mưa. Tiếng mưa rơi không ngớt "rào rào! rào rào!", tiếng gió rít qua những thân cây khô khốc "ù ù!", cùng với tiếng kêu la thảm thiết của đồng đội bị trúng tên, tạo nên một không khí nặng nề, u ám, mưa như vần vũ định mệnh, một bản giao hưởng của sự chết chóc. Mưa không gột rửa được máu và nỗi sợ hãi, mà còn làm chúng thấm sâu hơn vào xương tủy, khiến chúng lạnh run cả thể xác lẫn tâm hồn. Làn da tái mét của chúng càng thêm xanh xao dưới màn mưa lạnh giá. Họ ôm đầu, co rúm lại, nước mắt hòa lẫn nước mưa trên khuôn mặt hốc hác, không biết điều gì sẽ đến tiếp theo.

Những binh lính Nguyên Mông cố gắng trú ẩn dưới những mái lều rách nát, đã xé tan bởi chiến tranh và thời gian, nhưng những mũi tên vẫn xuyên qua lớp vải mục nát, tìm đến mục tiêu, găm thẳng vào da thịt, tạo ra những vết thương nhức nhối. Chúng không dám ra ngoài, không dám ngủ, không dám ăn. Mỗi miếng ăn đưa vào miệng đều nghẹn ứ lại bởi nỗi sợ hãi thường trực. Mỗi giấc ngủ đều bị gián đoạn bởi những tiếng động lạ, bởi những cơn ác mộng về cái chết. Sự căng thẳng, sợ hãi cùng cực đã đẩy chúng đến bờ vực của sự điên loạn, của sự tự hủy hoại. Nhiều kẻ bắt đầu tự gây thương tích cho mình, cào cấu da thịt, hoặc gào thét vô nghĩa vào khoảng không, mắt mở trừng trừng. Một số khác thì đập phá đồ đạc, vật lộn với những bóng ma vô hình. Chúng không thể chiến đấu với một kẻ thù vô hình, không thể chống lại những cái chết đến từ bóng đêm và màn mưa, từ chính thiên nhiên Đại Việt đang trừng phạt chúng. Chúng như những con thú bị mắc kẹt, bị giam hãm trong một nhà tù không lối thoát, nơi mà mọi thứ xung quanh đều có thể trở thành kẻ thù, và chính bản thân chúng cũng trở thành kẻ thù của mình.

Yết Kiêu và các cung thủ vẫn kiên trì, dai dẳng, không một chút mệt mỏi hay do dự. Họ biết rằng mỗi mũi tên bắn ra là một mũi kim châm vào trái tim của quân Nguyên, là một bước nữa đến chiến thắng cuối cùng, một sự trả thù cho đất nước. Mưa không ngăn cản được ý chí của họ, mà còn trở thành đồng minh đắc lực, che chở cho những đòn tấn công thầm lặng nhưng chết chóc, biến họ thành những bóng ma săn mồi trong màn đêm. Ánh mắt họ rực sáng trong bóng tối, nhìn về phía quân thù đang tuyệt vọng, đang chết dần chết mòn trong nỗi sợ hãi tột cùng.

Hồi 144 đã biến cơn mưa tự nhiên thành một vũ khí đáng sợ trong tay Đại Việt qua cảnh Mưa Tiễn Lửa. Trận mưa kéo dài bất thường làm tắt dần lửa hỏa công, tưởng chừng là một sự giải thoát, nhưng lại là lợi thế để các toán bắn tỉa của Đại Việt hoành hành. Điều này đã đẩy quân Nguyên vào trạng thái giằng co giữa hy vọng và tuyệt vọng, với mưa như vần vũ định mệnh bao trùm không gian, tiếp tục làm suy yếu tinh thần và thể lực của chúng, đẩy chúng đến vực thẳm của sự sụp đổ.