Trong màn mưa trắng xóa, dày đặc như một bức màn tang, tại Vạn Kiếp, khi quân Nguyên Mông đang chìm sâu trong sự tuyệt vọng bởi những mũi tên tẩm độc vô hình găm vào da thịt, bởi nỗi ám ảnh thường trực của cơn đói cào xé ruột gan đến mức đau quặn, và bởi tiếng trống báo động khô khốc, lạc lõng vọng về từ hậu phương, báo hiệu những hiểm nguy vô hình đang rình rập không ngừng. Tưởng chừng như không còn gì có thể tệ hại hơn đối với chúng. Mỗi binh sĩ giờ đây chỉ là một cái bóng vật vờ, đôi mắt sâu hoắm, trũng sâu vào hốc mắt, xương gò má nhô ra dưới lớp da tái mét, nhợt nhạt như xác chết. Họ lê lết từng bước chân nặng nề, xiêu vẹo trên nền đất lầy lội, đôi khi vấp ngã rồi lại cố gắng gượng dậy một cách vô vọng, hoặc cứ nằm nguyên tại chỗ, mặc kệ số phận, mặc cho cơn mưa xối xả, mặc cho cái lạnh cắt da cắt thịt. Hơi thở của họ yếu ớt, lẫn trong tiếng ho khan. Mùi bệnh tật, mùi của những vết thương mưng mủ, mùi của sự tuyệt vọng nồng nặc trong không khí.
Nhưng rồi, khi nỗi kinh hoàng vừa lắng xuống, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và kiệt quệ, định mệnh lại mang đến một biến cố bất ngờ khác, một sự thay đổi của tự nhiên tưởng chừng là ân huệ, nhưng lại hóa thành một công cụ hủy diệt tàn khốc, một nhát dao chí mạng nữa đâm vào lưng chúng: một cơn Mưa Tiễn Lửa đã đổ xuống trước đó, và giờ đây, một đòn tấn công khác, lạnh lùng và tàn khốc hơn, lại sắp sửa giáng xuống. Đây không phải là một cuộc chiến tranh vũ khí thông thường, mà là một đòn đánh trực diện vào thần kinh, vào tâm trí đã kiệt quệ đến cùng cực của kẻ thù, khiến chúng không thể phân biệt được thực và ảo, bạn và thù, sống và chết.
Trần Quốc Tuấn, với tầm nhìn xa trông rộng phi thường, thấu hiểu tường tận từng ngóc ngách tâm lý của đối thủ, đã nhận định quân Nguyên đã hoàn toàn suy kiệt, cả về thể chất lẫn tinh thần, đã đạt đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng. Một quyết định táo bạo được đưa ra, một kế hoạch thâm độc được vạch sẵn. Chàng ra lệnh cho một trong những vị tướng trẻ tuổi nhất nhưng dũng mãnh nhất của mình, một người có khả năng hành động chớp nhoáng và tinh thần thép: Phạm Ngũ Lão. Nhiệm vụ lần này không phải là hỏa công rầm rộ với tiếng lửa cháy bùng bùng nuốt chửng mọi thứ, không phải là bắn tỉa từ xa với những mũi tên xé gió, mà là một cuộc đột kích táo bạo, gây rối loạn tận sâu bên trong lòng địch, một chiến thuật ám sát tàn khốc, âm thầm.
Vào một đêm tối trời nhất, đen đặc như mực, khi mưa vẫn còn rả rích "tí tách! tí tách!" liên hồi, xối xả xuống mái lều bạt và nền đất bùn lầy, và gió rít từng hồi "ù ù!" qua những thân cây trơ trụi, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm, lạnh lẽo của tự nhiên, nuốt chửng mọi âm thanh khác, một toán đột kích của Phạm Ngũ Lão thâm nhập doanh trại địch. Đây là đội cảm tử, những người lính gan dạ nhất, được lựa chọn kỹ lưỡng, từng người một đều mang trong mình ý chí sắt đá, đôi mắt ánh lên vẻ căm thù sục sôi đối với quân xâm lược. Họ di chuyển nhẹ nhàng như những bóng ma, không một tiếng động, không một lời nói, đôi chân trần bước đi khẽ khàng trên nền đất bùn lầy, không để lại dấu vết, chỉ có tiếng bùn lép nhép rất khẽ. Họ vượt qua mọi lớp canh gác lỏng lẻo của quân Nguyên, những lính gác đã quá mệt mỏi, mắt díu lại vì đói, vì bệnh tật và thiếu ngủ triền miên, đôi khi còn đứng ngủ gật dựa vào cột lều, thân hình gật gù theo cơn gió. Đội cảm tử lợi dụng địa hình hoang tàn, đổ nát sau trận hỏa công để ẩn mình, len lỏi qua từng đống tro tàn, từng khúc gỗ cháy xém, từng bụi cây đổ nát, như hòa vào cảnh vật, như những phần không thể tách rời của màn đêm. Mùi khói và ẩm mốc bám vào quần áo họ, giúp họ ngụy trang một cách hoàn hảo, lẫn vào mùi hôi thối của trại lính.
Vũ khí mà họ mang theo không phải là những thanh kiếm sáng loáng phản chiếu ánh trăng hay mũi lao sắc bén. Đó là lưỡi dao gỉ sắt tuyển mộ từ ngư phủ. Những con dao này, vốn thô sơ, dùng để cắt lưới, xẻ cá, nay được mài sắc lại một cách thô sơ trên đá, nhưng đủ để cắt đứt sinh mạng một cách nhanh chóng và tàn khốc. Việc sử dụng dao gỉ sét không chỉ nhằm mục đích giết người tức thì, mà còn mang theo một ý đồ thâm độc hơn, một kế hoạch khủng khiếp đối với những kẻ không chết ngay lập tức: gây nhiễm trùng nghiêm trọng, khiến những kẻ sống sót sau nhát dao phải chịu đựng cái chết đau đớn và kéo dài hơn, với những vết thương mưng mủ, sưng tấy, sốt cao, mê sảng, hành hạ thể xác và tinh thần chúng đến cùng cực. Mùi tanh của máu cá và bùn vẫn còn vương vấn trên lưỡi dao, trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét, tạo nên một mùi chết chóc đặc trưng, ghê tởm, ám ảnh.
Khi đã vào sâu bên trong doanh trại, len lỏi qua từng dãy lều bạt tồi tàn, từng nhóm lính Nguyên đang co ro ngủ vật vờ hoặc cố gắng tìm chút hơi ấm từ nhau, chen chúc nhau trên nền đất ẩm ướt, đội cảm tử của Phạm Ngũ Lão bắt đầu ra tay. Không một tiếng động, không một lời nói được thốt ra. Chỉ có tiếng kim loại lạnh lẽo xé toạc màn đêm – tiếng lưỡi dao "soạt!" qua không khí ẩm ướt một cách nhẹ bẫng, tiếng "phập!" rất khẽ khi găm vào da thịt, và tiếng máu phun ra "phì!" rồi nhanh chóng thấm vào nền đất bùn lầy, tạo thành những vệt đen đỏ. Chúng lẻn vào từng lều bạt, cắt cổ những binh lính đang ngủ say, không kịp phản ứng, không kịp kêu la, tiếng thở dốc cuối cùng cũng bị cắt đứt. Ánh mắt chúng mở to, đầy kinh hoàng trước khi tắt lịm. Hoặc chúng tấn công bất ngờ những lính gác mệt mỏi, đang đứng dựa vào cọc, đôi mắt lờ đờ, không chút cảnh giác, thân hình lảo đảo vì đói và lạnh. Một nhát dao gọn ghẽ vào yết hầu, hoặc đâm thẳng vào tim, không có một tiếng động, không một sự chống cự nào. Chỉ là những cái chết thầm lặng, đột ngột, những thân thể đổ gục không tiếng động, nằm im lìm trong bóng tối. Những giọt máu đỏ rực giữa màn đêm đen tối, đặc quánh, bắt đầu chảy lan trên nền đất bùn lầy, tạo thành những vệt loang lổ ghê rợn, lấp lánh dưới ánh chớp mờ ảo. Mùi máu tươi tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm ướt, trộn lẫn với mùi bùn, mùi hôi thối của trại lính, và mùi tử khí.
Mục tiêu chính của cuộc đột kích này là gây hỗn loạn tối đa, một sự hoảng loạn đến tột độ. Phạm Ngũ Lão không chỉ muốn giết địch, mà còn muốn gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ vào tâm trí chúng, khiến quân Nguyên không thể yên giấc, không thể nhắm mắt nghỉ ngơi dù chỉ một giây, không thể phân biệt được đâu là đồng minh, đâu là kẻ thù trong bóng tối mịt mùng, trong màn mưa dày đặc. Lưỡi dao gỉ sét mang theo hơi thở lạnh lẽo của tử thần, gặm nhấm niềm tin cuối cùng của chúng vào sự an toàn, vào sự bảo vệ của chính quân đội mình, vào bất cứ điều gì còn lại. Quân Nguyên Mông, sau khi phát hiện ra những cái xác bị cắt cổ hoặc bị đâm chết một cách bí ẩn, không có dấu hiệu giao tranh, hoàn toàn hoảng loạn. Tiếng la hét kinh hãi "A! Có kẻ địch! Kẻ địch ở đâu?!" vang lên lẻ tẻ, rồi nhanh chóng lan rộng khắp doanh trại. Tiếng bước chân hoảng loạn "rầm rập! rầm rập!" chạy tứ phía trong màn đêm, tiếng đổ vỡ của đồ đạc, tiếng binh khí rơi loảng xoảng. Chúng không biết kẻ thù ở đâu, có bao nhiêu người, và khi nào thì chúng sẽ lại ra tay. Nỗi sợ hãi vô hình, sự bất an không ngừng đã biến mỗi góc lều, mỗi bụi cây, mỗi bóng tối thành nơi ẩn chứa hiểm nguy, thành nơi tử thần đang rình rập, sẵn sàng kết liễu chúng. Những người lính Nguyên ôm chặt lấy vũ khí, tay run rẩy bần bật, mắt mở to, trừng trừng nhìn vào khoảng không, vào những bóng cây lay động trong gió, tưởng tượng ra những kẻ ám sát đang ẩn nấp. Họ không dám di chuyển, cũng không dám ở yên. Tiếng xì xào bàn tán về "ma quỷ" hay "ác quỷ Đại Việt" xuất hiện từ trong bóng tối lan nhanh như cháy rừng, biến sự hoảng loạn thành nỗi điên loạn tập thể. Nhiều kẻ bắt đầu run rẩy không kiểm soát, mắt thất thần, lẩm bẩm những điều vô nghĩa.
Phạm Ngũ Lão và đội cảm tử của mình thực hiện nhiệm vụ một cách hoàn hảo, như những sát thủ chuyên nghiệp. Họ tấn công chớp nhoáng, ra tay dứt khoát, gọn gàng, gây ra đủ sự hoảng loạn cần thiết, đủ để phá vỡ mọi ý chí còn sót lại của quân Nguyên, rồi biến mất vào màn đêm và màn mưa như những bóng ma, không để lại bất kỳ dấu vết nào, ngoại trừ những cái xác nằm la liệt và mùi máu tanh nồng nặc. Ngọn lửa giận dữ của quân Nguyên Mông không thể tìm thấy mục tiêu để trút giận, chỉ có thể bùng cháy trong vô vọng, tự đốt cháy chính họ, biến sự căm thù thành sự tự hủy diệt.
Hơi thở của lưỡi dao gỉ sắt đã trở thành nỗi kinh hoàng mới cho quân Nguyên Mông, một bài học nữa về sự tàn khốc và tinh quái của quân Đại Việt. Chúng đã bị vây hãm bởi địa hình khắc nghiệt, bị đói khát bào mòn từng thớ thịt, bị bệnh tật hành hạ từng tế bào, và giờ đây, chúng còn phải sống trong nỗi ám ảnh về những cái chết bí ẩn đến từ bóng tối, đến từ hơi thở lạnh lẽo của lưỡi dao. Những giọt máu đỏ rực giữa màn đêm đen tối đã in sâu vào tâm trí chúng, trở thành một vết sẹo vĩnh viễn, báo hiệu sự sụp đổ toàn diện về cả thể xác lẫn tinh thần của chúng.