HỒI 159: HẠM ĐỘI SA BẪY

 Dòng sông Lạch Nước Xoáy vẫn cuồn cuộn chảy, mang theo màn sương dày đặc và hơi lạnh buốt giá, như một con quái vật khổng lồ đang há miệng chờ đợi con mồi. Tiếng nước xoáy sâu dưới lòng sông nghe như tiếng gầm gừ, tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Trần Quốc Tuấn, trong lốt lão đò, vẫn bình thản chèo lái chiếc thuyền nan cũ kỹ, mũi thuyền rẽ nước nhẹ nhàng, đưa toán quân Nguyên Mông tiến sâu vào vùng hiểm địa đã được tính toán kỹ lưỡng, từng tấc nước, từng ghềnh đá. Mỗi nhịp chèo của ông là một nhịp đếm ngược đến khoảnh khắc định mệnh. Những tên lính Nguyên, dù vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng sự mệt mỏi cùng cực, nỗi đói khát hành hạ, và khao khát thoát thân đã làm lu mờ hoàn toàn lý trí của chúng. Chúng không hề hay biết rằng, mỗi mét đường trôi qua là một mét chúng tiến gần hơn đến vực thẳm, đến cái chết đang chờ đợi.

Chiếc thuyền bắt đầu đi vào khúc sông hẹp nhất, nơi dòng chảy xiết hơn bao giờ hết, tạo ra những tiếng "ào ào" dữ dội, như tiếng gầm gừ của một con thú dữ sắp vồ mồi. Màn sương ở đây đặc quánh đến mức gần như không thể nhìn rõ được mạn thuyền đối diện, mọi vật xung quanh chỉ còn là những cái bóng mờ ảo, chập chờn, ma mị. Mùi bùn tanh tưởi, mùi rong rêu ẩm mốc và mùi gỗ mục nồng nặc hơn, xộc thẳng vào cánh mũi, khiến binh lính Nguyên Mông cảm thấy khó chịu, buồn nôn, nhiều tên phải đưa tay che mũi.

Đột nhiên, một tiếng "RẮC!" khô khốc, sắc lạnh vang lên dưới đáy thuyền, như tiếng xương cốt gãy lìa. Chiếc thuyền nan chao đảo dữ dội, một cú giật mạnh hất tung vài tên lính Nguyên đang đứng không vững, khiến chúng ngã dúi dụi vào nhau. "Cái gì thế, lão đò? Ngươi làm cái quái gì vậy? Thuyền sắp lật rồi!" Viên tướng Nguyên gầm lên, khuôn mặt tái mét vì bất ngờ và sợ hãi tột độ, hắn loạng choạng bám chặt vào thành thuyền, móng tay cào vào gỗ. "Mau nói, chuyện gì đang xảy ra?"

Trần Quốc Tuấn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, không chút xao động. Đôi mắt ông lấp lánh trong màn sương, nhưng giọng nói khàn đặc, chậm rãi vang lên, đủ để át đi tiếng nước: "Ôi chao! Đúng là ghềnh đá ngầm mà! Tôi đã bảo khúc này hiểm lắm mà các quan lớn không tin. Nước sông dưới này chảy xiết quá, thuyền va phải đá ngầm là chuyện thường. Cứ bám chắc vào, lão già này sẽ cố gắng lái qua, đừng ai hoảng loạn!" Ông vừa nói, vừa khéo léo điều khiển mái chèo, khiến chiếc thuyền tiếp tục chao đảo, nhưng không quá mức để lật úp ngay lập tức, mà chỉ đủ để gieo rắc sự hoảng loạn trong lòng địch, làm chúng mất phương hướng.

Chỉ vài giây sau, khi những tên lính chưa kịp trấn tĩnh, một tiếng "KÉTTTTT!" chói tai, rợn người vang lên, như tiếng xé vải bị giằng xé, rồi một tiếng "RẦM!" lớn hơn, vang vọng cả khúc sông. Chiếc thuyền của viên tướng Nguyên và toán quân bị mắc cạn đột ngột! Nó đâm sầm vào một cồn cát ngầm lớn, nằm ẩn mình dưới lớp nước đục ngầu, gần như vô hình. Thân thuyền nghiêng hẳn sang một bên, nước bắt đầu ồ ạt tràn vào khoang thuyền, lạnh cóng. "Trời ơi! Thuyền mắc cạn rồi! Nước vào kìa! Mau đẩy ra! Đẩy ra mau!" Tiếng la hét hỗn loạn vang lên, hòa lẫn với tiếng nước chảy ào ào. Binh lính Nguyên Mông xô đẩy nhau, giẫm đạp lên nhau, cố gắng nhảy xuống nước để đẩy thuyền, hy vọng thoát khỏi tình cảnh nguy hiểm này.

Nhưng đó lại là một sai lầm chết người, một quyết định dẫn đến thảm họa. Ngay khi chúng vừa chạm chân xuống nước, tiếng kêu la thảm thiết vang lên, xé toang màn sương. "Á! Bùn! Bùn lún! Cứu ta với! Chết tiệt, ta đang chìm!" Vài tên lính đã bị mắc kẹt giữa dòng chảy xiết và sa vào bãi lầy mềm nhũn, quánh đặc. Chúng giãy giụa tuyệt vọng, cố gắng bấu víu vào không khí, nhưng càng cố gắng thoát ra, cơ thể chúng càng chìm sâu hơn vào lớp bùn đen lạnh lẽo, chỉ còn lại những cánh tay vẫy vùng trong vô vọng trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ để lại những gợn sóng nhỏ trên mặt bùn. Mùi bùn tanh tưởi, hôi thối bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với tiếng kêu la thét của những kẻ đang chìm dần, tiếng sặc sụa của nước và bùn.

Cùng lúc đó, những chiếc thuyền khác trong toán quân Nguyên, theo sau thuyền của tướng Nguyên, cũng bắt đầu gặp họa. Một chiếc thuyền lớn hơn, chở đầy binh lính và lương thực ít ỏi còn sót lại, bất ngờ va phải một cọc nhọn khổng lồ, sừng sững dưới nước. Tiếng "KENG!" kim loại vang lên chói tai, rồi một tiếng "RẮC!" ghê rợn, như tiếng xương thịt bị xé toạc, thân thuyền rung lên bần bật, gỗ vỡ vụn. Một lỗ thủng lớn xuất hiện dưới đáy thuyền, nước sông lạnh buốt ồ ạt tràn vào, nhấn chìm mọi thứ. "Thuyền thủng rồi! Nước vào! Nước vào! Chúng ta chết mất!" Tiếng la hét hoảng loạn tột độ vang vọng khắp khúc sông. Quân lính Nguyên Mông vứt bỏ vũ khí, đồ đạc, xô đẩy nhau nhảy xuống nước, nhưng lại va phải những chiếc cọc nhọn khác đang ẩn mình dưới mặt nước. Tiếng "A!" thảm thiết vang lên khi những chiếc cọc sắc lẹm đâm xuyên qua da thịt, qua chân tay, qua bụng chúng. Máu đỏ tươi bắt đầu loang ra trên mặt nước đục ngầu, hòa vào màn sương, tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng, như một bức tranh nhuộm máu.

"Lão đò! Ngươi lừa chúng ta! Ngươi là gián điệp của bọn An Nam!" Viên tướng Nguyên, giờ đây đã nhận ra bộ mặt thật của lão đò, hắn gào lên trong tuyệt vọng và giận dữ tột độ, đôi mắt long sòng sọc. Hắn rút kiếm định lao về phía Trần Quốc Tuấn, nhưng chiếc thuyền đang nghiêng ngả dữ dội, chìm dần, khiến hắn mất thăng bằng, đổ ập xuống sàn thuyền. "Đồ khốn nạn! Ngươi sẽ phải trả giá!"

Trần Quốc Tuấn khẽ nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy chiến thắng, pha chút khinh bỉ. Ông nhanh chóng dùng mái chèo đẩy mạnh vào mạn thuyền của tướng Nguyên, khiến nó càng lún sâu hơn vào bãi lầy, không còn cơ hội nào để thoát ra. "Kẻ xâm lược thì phải nhận lấy kết cục này! Đây là đất Đại Việt, không phải nơi để các ngươi hoành hành!" Ông nói, giọng nói không còn vẻ khàn đặc của lão đò, mà trở nên hùng tráng, uy nghiêm, vang vọng cả khúc sông, như tiếng sấm rền, khiến viên tướng Nguyên và những tên lính còn lại phải rùng mình.

Sự hỗn loạn bao trùm toàn bộ khúc sông. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng nước bắn tung tóe, tiếng gỗ vỡ nát, tiếng giáp sắt va đập vào nhau, tiếng binh khí rơi xuống nước, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của sự diệt vong. Những tên lính Nguyên Mông, vốn quen với việc tấn công và tàn phá, giờ đây hoàn toàn bất ngờ và không thể chống cự trước những cái bẫy vô hình của dòng sông và sự mưu trí của kẻ địch. Chúng không biết phải làm gì, không biết phải đi đâu. Một số cố gắng bơi vào bờ, nhưng lại bị mắc kẹt vào những bụi lau sậy dày đặc, nơi cũng ẩn chứa những chiếc cọc nhọn khác, hoặc những vũng lầy ẩn mình. Một số khác bị dòng nước xiết cuốn trôi, đập vào những ghềnh đá sắc nhọn, thân thể rách nát, hoặc bị nhấn chìm bởi những xoáy nước ngầm, biến mất không dấu vết.

Trong khoảnh khắc đó, khi khúc sông đã biến thành một cảnh tượng kinh hoàng, Trần Quốc Tuấn nhanh chóng lèo lái chiếc thuyền nan của mình ra khỏi vùng nguy hiểm, để lại phía sau một cảnh tượng kinh hoàng của sự hủy diệt và cái chết. Ông nhìn lại, trong làn sương mờ ảo, những chấm đen nhỏ bé đang chìm dần xuống nước, những tiếng kêu la dần tắt lịm, chỉ còn lại tiếng nước chảy xiết và mùi máu tanh nồng. Bẫy ngầm đã phát huy tác dụng một cách hoàn hảo, nghiền nát ý chí và sinh mạng của kẻ thù.