Tiếng la hét thất thanh và sự hỗn loạn tột độ từ những chiếc thuyền Nguyên Mông đang mắc kẹt trên Lạch Nước Xoáy vẫn chưa dứt. Giữa màn sương mù dày đặc và mùi tanh nồng của bùn lầy, máu tươi, những tên lính Nguyên giãy giụa tuyệt vọng trong cái bẫy chết chóc. Chúng cố gắng bám víu vào mạn thuyền đã vỡ nát, thân xác lấm lem bùn đất và nước sông lạnh cóng, hoặc vùng vẫy trong lớp bùn quánh đặc đang từ từ nuốt chửng chúng. Nỗi hoảng loạn lên đến đỉnh điểm khi chúng nhận ra mình không còn đường thoát, chỉ còn chờ đợi cái chết đến từ bất cứ đâu.
Quân Nguyên Mông, vốn là một đạo quân kiêu ngạo, thiện chiến, từng càn quét khắp châu Âu, châu Á, giờ đây chỉ còn là một lũ tàn binh rệu rã. Tác phong của chúng lộ rõ sự vô kỷ luật và hỗn loạn khi đối mặt với hiểm nguy bất ngờ. Chúng không hề có một sự chỉ huy thống nhất nào trong cơn tuyệt vọng. Những tên lính mạnh khỏe giẫm đạp lên những kẻ yếu hơn để tìm lối thoát, bất chấp tiếng kêu la thảm thiết. "Cứu ta với! Ai đó cứu ta!" Tiếng thét vang lên. "Tránh ra! Ta phải sống!" Chúng chỉ biết la hét, rên rỉ, và cố gắng bơi một cách vô định, không hề có kế sách hay sự phối hợp nào để thoát khỏi tình thế hiểm nguy. Nỗi sợ hãi đã biến chúng thành những con thú bị mắc bẫy, chỉ còn biết bản năng sinh tồn đơn thuần. Một số cố gắng rút vũ khí ra khỏi bao, nhưng tay chân run rẩy, không thể cầm vững kiếm hay nỏ. Ánh mắt chúng đầy căm phẫn và tuyệt vọng, lướt qua màn sương, nhưng không thể tìm thấy bất kỳ lối thoát nào, chỉ thấy một màu trắng đục mờ ảo.
Đúng lúc ấy, từ hai bên bờ sông, ẩn mình trong những bụi lau sậy dày đặc cao quá đầu người và những lùm cây rậm rạp mà mắt thường khó lòng nhận ra, hàng ngàn mũi tên bất ngờ lao vun vút ra như một cơn mưa thép. Âm thanh xé gió "VÚT! VÚT! VÚT!" vang lên liên hồi, khô khốc và chết chóc, như tiếng lưỡi hái của tử thần đang gọi tên. Đó là những mũi tên được tẩm độc, được bắn ra với sự chính xác, hiệu quả đến đáng sợ từ những cung thủ thiện chiến của quân Đại Việt.
Quân Đại Việt, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn của địch, lại thể hiện một tác phong kỷ luật và hiệu quả đến kinh ngạc. Họ đã được bố trí từ trước, từng toán nhỏ ẩn mình kỹ lưỡng. Ngụy trang của họ vô cùng tinh vi: những bộ quần áo nâu sồng, màu lá cây, được điểm xuyết bằng cành lá khô, rơm rạ, khiến họ hòa mình hoàn toàn vào môi trường ven sông. Khuôn mặt họ bôi bùn hoặc than củi để che giấu những đường nét, chỉ còn lộ ra đôi mắt sắc lạnh, đầy quyết tâm. Họ không hề di chuyển thừa thãi, không một tiếng động, như những bóng ma ẩn hiện trong màn sương.
Mỗi người lính Đại Việt đều trang bị cung nỏ được chế tác thủ công nhưng vô cùng tinh xảo và mạnh mẽ. Cung được làm từ gỗ tre uốn cong, dây cung làm từ gân hươu hoặc sợi tơ tằm bện chặt, đảm bảo độ đàn hồi và lực bắn tối đa. Mũi tên được vót nhọn hoắt, làm từ tre hoặc sắt, đặc biệt được tẩm độc từ các loại cây rừng, chỉ cần một vết xước nhỏ cũng đủ gây tê liệt hoặc tử vong nhanh chóng. Họ không sử dụng tên lửa hay các loại nỏ phức tạp, mà chỉ là những chiếc cung tay đơn giản nhưng được sử dụng bởi những tay thiện xạ cừ khôi.
Không một tiếng hô xung phong, không một động tác thừa thãi. Họ ẩn mình hoàn hảo, chỉ chờ đợi hiệu lệnh từ một tín hiệu vô hình nào đó – có lẽ là một tiếng chim hót đặc biệt, hay một làn khói mỏng bay lên từ vị trí của Trần Quốc Tuấn. Mỗi cung thủ đều hành động như một cỗ máy được lập trình, bình tĩnh, dứt khoát. Cánh tay chắc khỏe kéo căng dây cung đến giới hạn, tiếng "cót két" khe khẽ của gỗ và gân vang lên trong im lặng. Ánh mắt họ sắc lạnh, xuyên qua màn sương như tia chớp, khóa chặt mục tiêu, không chút dao động. Mũi tên được ngắm kỹ lưỡng, bắn ra với toàn bộ sức mạnh và sự căm thù dồn nén, được tích lũy qua bao ngày bị giặc giày xéo.
Những mũi tên như vô hình xuyên qua màn sương, bay thẳng tắp vào những con thuyền đang mắc kẹt và những kẻ địch đang giãy giụa dưới nước. "RẮC! PHẬP! PHẬP!" Tiếng mũi tên cắm phập vào thân gỗ, vào thịt da vang lên không ngớt, xen lẫn tiếng máu phụt ra. "Thôi rồi! Độc! Độc! Ta không thở được!" Tiếng la hét thảm thiết lại bùng lên, trộn lẫn với tiếng mũi tên bay và tiếng sặc sụa của nước và bùn. Từng tên lính Nguyên gục ngã. Một tên đang cố bò lên bờ, cơ thể lấm lem bùn đất, thì trúng liên tiếp ba mũi tên vào lưng, găm sâu vào xương cốt, ngã vật xuống bùn, đôi mắt mở to vô hồn nhìn lên bầu trời mờ ảo. Một tên khác đang vùng vẫy trong dòng nước xoáy thì một mũi tên cắm thẳng vào cổ, xuyên qua động mạch, máu trào ra đỏ lòm, biến mất dưới mặt nước, để lại một vệt máu loang dần. Những tên còn lại trên thuyền thì bị trúng tên tới tấp vào ngực, vào đầu, vào chân tay, như những con nhím bị găm đầy gai. Chúng ngã dúi dụi, chồng chất lên nhau, nhuộm đỏ cả sàn thuyền và mặt nước sông. Mùi máu tanh nồng giờ đây át đi cả mùi bùn và sương lạnh.
Đây là một cuộc tiêu diệt gọn gàng, không khoan nhượng, không cho phép bất kỳ kẻ thù nào thoát hiểm. Quân Đại Việt không cần phải xông ra cận chiến, không cần phải đổ máu đối mặt trực tiếp với kẻ thù. Bẫy địa hình đã làm suy yếu chúng đến cùng cực, tước đi mọi khả năng chống cự, và giờ đây, những mũi tên vô hình này là đòn kết liễu cuối cùng, một sự trừng phạt thích đáng cho kẻ xâm lược. Cung thủ Đại Việt, với khả năng bắn cung điêu luyện và kinh nghiệm chiến đấu trong mọi địa hình hiểm trở, đã phát huy tối đa hiệu quả, biến con sông thành một bãi tha ma. Mỗi mũi tên bắn ra đều mang theo sự căm thù và quyết tâm rửa nhục cho non sông, cho những người dân vô tội đã ngã xuống dưới gót giày quân xâm lược.
Viên tướng Nguyên Mông, bị mắc kẹt trên chiếc thuyền đang chìm dần, nhìn cảnh tượng kinh hoàng xung quanh mà không thể tin vào mắt mình. Hắn gào lên những tiếng cuối cùng trong tuyệt vọng: "Không thể nào! Không thể nào! Chúng ta bị lừa! Đồ quỷ quyệt An Nam! Ta nguyền rủa các ngươi!" Ánh mắt hắn lóe lên sự hối hận và cay đắng tột độ. Một mũi tên sắc lẹm xé toang màn sương, cắm thẳng vào giữa trán hắn, xuyên sâu vào hộp sọ, chấm dứt cuộc đời của kẻ xâm lược ngạo mạn. Hắn ngã vật xuống, thân xác to lớn đổ rạp vào những xác lính khác, chìm dần trong làn nước đục ngầu, theo dòng chảy cuốn đi, không còn một chút dấu vết nào.
Cuộc tàn sát diễn ra nhanh chóng và không chút thương tiếc. Khi những tiếng kêu la cuối cùng tắt hẳn, và dòng sông lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ, màn sương vẫn bao phủ, che giấu mọi dấu vết của cuộc thảm sát. Chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió hú qua những hàng cây như tiếng khóc than của thiên nhiên, và mùi máu tươi hòa lẫn trong không khí. Toán quân Nguyên Mông đã bị tiêu diệt hoàn toàn, không một kẻ nào sống sót thoát ra khỏi Lạch Nước Xoáy đầy bẫy ngầm và những mũi tên tử thần. Đó là minh chứng cho sự mưu trí thiên tài của Trần Quốc Tuấn và sức mạnh tàn phá, kỷ luật của quân Đại Việt, một dân tộc không bao giờ khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào, dù phải đối mặt với quân đội hùng mạnh nhất thế giới.