Sau tiếng kêu thét cuối cùng của viên tướng Nguyên Mông, khi mũi tên cắm sâu vào trán hắn, dòng Lạch Nước Xoáy lại chìm vào sự tĩnh lặng rợn người, một sự tĩnh lặng đáng sợ hơn cả tiếng gào thét. Tiếng la hét, tiếng giãy giụa đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng nước chảy xiết va vào những cọc gỗ đã ngấm máu, tiếng bùn lún "ọc ạch" khi những thân xác chìm sâu hơn, và tiếng gió rít qua những tán cây héo úa trên bờ. Mùi máu tanh nồng đặc quánh trong không khí, ngấm vào từng sợi sương, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của bùn đất và hơi lạnh buốt giá từ mặt nước, tạo nên một cảm giác ghê rợn, in hằn sâu vào không gian. Hàng trăm xác quân Nguyên Mông lềnh bềnh trên mặt nước đục ngầu, những bộ giáp trụ loảng xoảng va vào nhau theo dòng chảy, hoặc bị những cọc nhọn đâm xuyên, trở thành vật tế cho sự ngu muội và tham lam của chúng. Chúng nằm đó, vô tri, bất động, vĩnh viễn không còn khả năng xâm phạm đất đai Đại Việt.
Trong khung cảnh hỗn loạn và chết chóc đó, giữa hàng vạn xác quân thù, chiếc thuyền nan cũ kỹ của Trần Quốc Tuấn vẫn lướt đi nhẹ nhàng, êm ái như một chiếc lá khô trôi trên mặt nước, không gây ra bất kỳ gợn sóng hay âm thanh đáng kể nào. Ông vẫn giữ nguyên vẻ ngoài của lão đò già nua: tấm áo nâu sờn bạc đã ngấm đầy hơi nước và sương đêm, chiếc lưng còng, vành nón lá sờn rách che gần hết khuôn mặt. Nhưng đôi mắt ông, lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo của bình minh đang cố gắng le lói ở phía chân trời, lại ẩn chứa sự sắc bén và bình thản lạ thường, phản chiếu ánh sáng của trí tuệ và sự tự tin tuyệt đối. Ông không hề quay đầu lại nhìn cảnh tượng thảm khốc phía sau, dù chỉ một cái liếc mắt. Với ông, đó chỉ là kết quả tất yếu của một kế hoạch đã được vạch ra và thực hiện hoàn hảo đến từng chi tiết, một chiến thắng không cần phải ăn mừng ồn ào.
Ông biến mất không phải bằng phép thuật, mà bằng chính sự am hiểu tuyệt đỉnh về địa hình sông nước và sự tinh ranh, khéo léo trong ngụy trang đã đạt đến mức hoàn hảo. Ông lèo lái con thuyền ra khỏi vùng bẫy ngầm, vượt qua những khúc sông chật hẹp, những ghềnh đá ẩn mình và màn sương mù dày đặc vẫn chưa tan hết, như một con cá trượt mình trong nước, không vướng víu. Từng nhịp chèo của ông giờ đây dứt khoát, mạnh mẽ, không còn vẻ chậm chạp, khập khiễng của lão đò già mà thay vào đó là sự linh hoạt, thuần thục, uyển chuyển của một người am hiểu sâu sắc về dòng sông này, từng luồng lạch nhỏ nhất, từng ngóc ngách, từng tảng đá ngầm và xoáy nước. Chiếc mái chèo gỗ khua nhẹ vào nước, tạo nên những gợn sóng nhỏ li ti, không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào có thể thu hút sự chú ý của bất kỳ kẻ nào còn sống sót hoặc các toán quân thám thính.
Bóng ông in rõ trên mặt nước mờ ảo, trông có vẻ nhỏ bé nhưng lại toát lên một uy lực phi thường, một sự bí ẩn khó lường, như một vị thần sông đang thực thi mệnh lệnh của tạo hóa, hay một hồn ma lướt đi trên dòng nước. Ông đã dẫn dụ kẻ thù vào chỗ chết và giờ đây, ông lặng lẽ trở về, hòa mình vào không khí ban mai còn vương sự u tịch của trận chiến, như một người hùng thầm lặng.
Trần Quốc Tuấn không cần chứng kiến từng kẻ địch chết, bởi ông đã nắm chắc phần thắng ngay từ khi chúng bước chân lên con thuyền của mình. Hàng ngàn mũi tên đã làm nhiệm vụ của chúng một cách tài tình, kết thúc số phận của những kẻ xâm lược. Nước sông đang dần cuốn đi những dấu vết cuối cùng của cuộc thảm sát, trả lại vẻ hoang sơ, tĩnh mịch cho con sông, nhưng nỗi kinh hoàng về "lão đò bí ẩn" chắc chắn sẽ ám ảnh những kẻ sống sót, nếu có, đến tận cuối đời, trở thành một câu chuyện truyền miệng đầy rùng rợn.
Trong khoảnh khắc đó, khi chiếc thuyền dần khuất vào màn sương, một cảm giác hả hê dâng trào trong lòng Trần Quốc Tuấn. Đó không phải là sự hả hê tầm thường của kẻ giết người, mà là niềm vui sướng sâu sắc của một vị tướng quân đã bảo vệ thành công non sông, đất nước khỏi hiểm họa. Niềm vui của sự chiến thắng trọn vẹn, của trí tuệ đã đánh bại bạo lực man rợ, của mưu lược đã vượt qua sức mạnh cuồng bạo. Nụ cười mỉm hiện trên môi ông, một nụ cười thầm lặng, đầy tự hào về Đại Việt, về những người con đã dũng cảm chiến đấu và hy sinh, về bản lĩnh kiên cường của cả một dân tộc.
Khi ánh bình minh bắt đầu le lói ở phía chân trời, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xé toạc màn sương mù, chiếu rọi lên mặt sông lấp lánh, chiếc thuyền nan và bóng dáng lão đò đã hoàn toàn biến mất vào bóng đêm, như chưa từng xuất hiện. Ông đã khéo léo lách thuyền vào một con lạch nhỏ, một lối đi bí mật được che giấu bởi những tán cây rậm rạp và những bụi lau sậy dày đặc mà chỉ người địa phương mới biết, rồi nhanh chóng rời khỏi thuyền, nhẹ nhàng đặt chân lên bờ, không một tiếng động. Với bộ quần áo cũ kỹ dính bùn đất và khuôn mặt được ngụy trang cẩn thận, ông dễ dàng trà trộn vào những người dân chài lưới đang chuẩn bị ra khơi, những người đi làm đồng sớm với gánh gồng trên vai, hoặc đơn giản là khuất dạng trong những con đường mòn quen thuộc dẫn vào làng. Không một ai nhận ra vị Quốc công Tiết chế vĩ đại đang đi cạnh mình, ung dung và lặng lẽ như một người nông dân bình thường.
Ông đã hoàn thành sứ mệnh của mình một cách xuất sắc, để lại toán quân Nguyên đang vật lộn trong tuyệt vọng, bỏ lại phía sau tiếng kêu gào thảm thiết và nỗi kinh hoàng của chúng mà không hề quay đầu lại. Chỉ còn lại dòng sông mịt mờ lẳng lặng chảy, cuốn theo những tàn dư của cuộc chiến, và một huyền thoại mới về vị tướng quân hóa thân thành lão đò đã vĩnh viễn khắc sâu vào lịch sử, trở thành nỗi ám ảnh cho kẻ thù và niềm tự hào muôn đời của dân tộc Đại Việt