Trong khi những tiếng la hét cuối cùng của toán quân Nguyên Mông tại Lạch Nước Xoáy vẫn còn vang vọng trong không khí nặng mùi tử khí, và Trần Quốc Tuấn đã lặng lẽ biến mất như một bóng ma, thì trên cùng dòng sông hiểm ác ấy, một tai họa khác lại ập đến, giáng đòn chí mạng vào ý chí chiến đấu của kẻ thù. Không chỉ những toán quân tiên phong bị tiêu diệt, mà nhiều thuyền lương của quân Nguyên cũng đang lênh đênh, tiến vào cái bẫy đã được giăng sẵn.
Đó là những chiếc thuyền lớn hơn, cồng kềnh và chậm chạp, thân gỗ nặng nề cọ vào nước tạo ra tiếng "ken két" khó chịu, đôi khi xen lẫn tiếng "rắc rắc" của các khớp nối đã cũ kỹ. Chúng được đóng vội vàng từ những vật liệu không mấy chắc chắn, thân thuyền thô kệch, không được trau chuốt như thuyền chiến. Chúng chở nặng lương thực, vũ khí và quân trang tiếp viện, được điều động với hy vọng tiếp ứng cho đạo quân chính đang đói khát, tàn tạ. Chúng di chuyển chậm rãi, nặng nề, tiếng mái chèo gỗ to bản khua nước "oàm oạp" đều đặn nhưng mệt mỏi, như tiếng thở hổn hển của những sinh vật khổng lồ. Những khuôn mặt binh lính trên thuyền lương, dù không phải trực tiếp chiến đấu, cũng xanh xao, bơ phờ, ánh mắt ráo hoảnh vì thiếu ngủ và lo lắng. "Sắp tới bến rồi! Sắp có lương rồi! Cố lên anh em!" Tiếng nói thều thào, khản đặc vang lên, đầy hy vọng mong manh. "Chỉ cần vượt qua khúc sông này thôi!" Một tên lính khác lẩm bẩm, đôi mắt dán chặt vào màn sương phía trước, khao khát nhìn thấy bờ bãi an toàn. Nhưng cũng giống như những con thuyền chiến trước đó, chúng nhanh chóng cảm nhận được sự nguy hiểm rình rập từ con sông tưởng chừng vô hại, với làn sương vẫn đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng và hình ảnh, khiến chúng như đi trong cõi mịt mùng.
"Rầm! Rầm!" Những tiếng va đập lớn, đột ngột vang lên, xé tan sự im lặng đáng sợ của màn sương. Một chiếc thuyền chở đầy bao tải gạo khô, sau đó là một chiếc chở đầy thùng lương thực, liên tiếp bị mắc cạn đột ngột vào những cồn cát ngầm và bãi lầy đã được bố trí dày đặc, gần như vô hình dưới mặt nước đục ngầu. Thân thuyền nghiêng ngả dữ dội, một cú lắc mạnh đến rợn người, khiến những tên lính đứng không vững ngã dúi dụi. Nước bắt đầu ồ ạt tràn vào khoang, thấm ướt những bao tải lương thực quý giá, làm chúng nặng trĩu và bắt đầu rữa ra. Quân lính trên thuyền, đa số là lính hậu cần hoặc những binh lính ốm yếu, vốn đã mệt mỏi và đói khát đến rã rời, lại càng thêm tuyệt vọng. "Trời ơi! Thuyền mắc cạn rồi! Nước vào rồi! Lương thực ướt hết cả rồi! Mau đẩy ra! Đẩy ra mau! Kẻo chìm!" Tiếng la hét của chúng không còn hung hăng như lính chiến, mà đầy rẫy sự van nài, yếu ớt, lẫn với tiếng khóc nức nở của những kẻ yếu tim đã không còn chịu đựng nổi. "Cố lên! Đẩy thuyền ra! Không thể để mất lương thực! Nếu không có cái ăn, chúng ta chết chắc!" Một tên lính hô hoán, nhưng giọng nói run rẩy, lạc đi vì sợ hãi.
Chưa kịp hoàn hồn, từ hai bên bờ sông, ẩn mình trong những bụi cây rậm rạp và lau sậy cao quá đầu người, những cung thủ Đại Việt lại xuất hiện. Họ không gây tiếng động, như những bóng ma lướt qua màn sương. Lần này không phải là những mũi tên giết người trực tiếp nhắm vào sinh mạng, mà là những mũi tên lửa, hoặc những mũi tên mang theo vật nặng, được thiết kế đặc biệt để làm hư hại thuyền và phá hoại lương thảo. "Vút! Vút! Xoẹt!" Những mũi tên lao đi, xé gió, tạo ra âm thanh ghê rợn, không chỉ nhắm vào binh lính mà còn nhắm vào thân thuyền, đặc biệt là vào các bao tải lương thực lộ thiên, những vại nước ngọt và thùng đồ tiếp tế được che đậy sơ sài. Một số mũi tên lửa cắm vào mạn thuyền, bắt đầu bén lửa vào những tấm bạt che đậy, khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút, mang theo mùi vải cháy khét lẹt nồng nặc. "Cháy! Cháy rồi! Dập lửa mau! Lương thực đang cháy!" Tiếng hô hoán của quân Nguyên vang lên đầy kinh hoàng. "Đồ khốn! Chúng muốn giết chúng ta bằng đói khát!"
Trong cảnh tượng hỗn loạn đó, nhiều thuyền lương khác cũng bị đánh chìm. Những chiếc cọc nhọn được đóng sâu dưới lòng sông giờ đây phát huy tác dụng khủng khiếp nhất. Một chiếc thuyền lớn, chở nặng vò rượu và thịt khô, bất ngờ đâm sầm vào một chiếc cọc ngầm khổng lồ. Tiếng gỗ vỡ vụn "RẮC!" vang lên đinh tai nhức óc, xuyên thẳng vào màng nhĩ, khiến cả mặt đất như rung chuyển. Một lỗ thủng lớn xuất hiện dưới đáy thuyền, nước ồ ạt tràn vào, nhấn chìm toàn bộ số lương thực quý giá xuống đáy sông, biến chúng thành những vật vô dụng. "Ôi không! Rượu của ta! Thịt của ta! Ta đói quá!" Tiếng gào khóc ai oán, tuyệt vọng vang lên. Mùi rượu nồng nặc và mùi thịt khô trộn lẫn với mùi bùn tanh tưởi, tạo nên một sự lãng phí đau lòng, một cảnh tượng tàn khốc cho kẻ thù đang cận kề cái chết đói. Những bao gạo trôi lềnh bềnh trên mặt nước, biến thành những túi bùn không còn giá trị, bị dòng nước cuốn đi nhanh chóng.
"Không! Lương thảo của chúng ta! Tất cả đã mất rồi!" Viên tướng hậu cần của quân Nguyên, một lão già bụng phệ với khuôn mặt xanh xao như tàu lá, đôi mắt trũng sâu vì đói khát, đôi vai run rẩy, gào lên trong sự tuyệt vọng tột cùng. Hắn chứng kiến từng bao gạo, từng thùng thịt trôi lềnh bềnh hoặc chìm hẳn xuống dòng nước lạnh buốt, như từng mảnh hy vọng cuối cùng đang vỡ vụn trước mắt hắn. "Trời ơi! Quân sĩ của ta biết sống sao đây! Chúng ta sẽ chết cả lũ!" Hắn gục đầu xuống mạn thuyền, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt nhăn nheo, không còn chút khí lực nào để giữ thể diện của một tướng lĩnh.
Sự thất bại hiện rõ mồn một trên từng khuôn mặt của binh lính Nguyên. Chúng không còn sức để đẩy thuyền, không còn tinh thần để chiến đấu. Tiếng kêu la yếu ớt dần tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng thở dài thườn thượt, những tiếng rên rỉ khô khốc vì đói, vì kiệt sức. Những ánh mắt vô hồn nhìn vào dòng nước, nơi lương thực của chúng đang chìm dần, như nhìn vào chính số phận bi thảm của mình. Một tên lính trẻ măng, khuôn mặt hốc hác, quỵ xuống, ôm bụng cồn cào: "Ta đói quá... Lương thực mất hết rồi... Chúng ta sẽ chết đói sao? Chết đói còn thê thảm hơn chết trận!" Cơn đói cồn cào, kết hợp với sự tuyệt vọng, đã bào mòn ý chí cuối cùng của chúng. Tình trạng thiếu đói của quân Nguyên, vốn đã rất trầm trọng sau những ngày bị truy đuổi và áp dụng kế sách "vườn không nhà trống" của Đại Việt, nay càng trở nên thảm khốc hơn gấp bội. Việc mất đi nguồn lương thảo quý giá này đồng nghĩa với việc chúng sẽ phải đối mặt với nạn đói khủng khiếp, đẩy chúng vào bờ vực của sự suy sụp hoàn toàn về thể chất lẫn tinh thần, không còn chút sức lực nào để chiến đấu hay thậm chí là bỏ chạy.
Quân Đại Việt, sau khi hoàn thành việc đánh chìm và làm hỏng các thuyền lương, lại rút lui vào trong bóng tối, biến mất như những bóng ma, để lại những tên lính Nguyên với nỗi tuyệt vọng sâu sắc, đối mặt với cái chết cận kề không phải do gươm giáo, mà do đói và kiệt sức hành hạ. Dòng sông mịt mờ vẫn lẳng lặng chảy, mang theo những mảnh vỡ của thuyền bè, những bao tải lương thực mục nát, và nỗi ám ảnh về một cuộc chiến mà kẻ thù không thể giành chiến thắng, vì ý chí của họ đã bị bóp nát từ sâu thẳm bên trong, không còn khả năng phục hồi.