HỒI 173: MẬT LỆNH TRONG BỤNG CÁ

Ánh bình minh chiếu rọi mặt sông Hồng, trải dài như một dải lụa bạc vô tận, lấp lánh phản chiếu những gợn sóng lăn tăn, nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát. Tuy nhiên, không khí trên bến sông không hề bình yên mà sặc mùi khói và tuyệt vọng. Tiếng vó ngựa lạch bạch trên bờ cát ẩm ướt, tiếng lính Nguyên quát tháo, xô đẩy nhau tranh giành từng vị trí để nhìn xuống dòng nước đỏ nặng phù sa, nơi mà sự sống cuối cùng có thể hiện hữu. Sau những ngày ròng rã đói khát đến cùng cực ở Thăng Long, nỗi tuyệt vọng đã đẩy quân Nguyên đến mức độ man rợ. Những tên lính, với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt hốc hác, xương gò má nhô ra rõ rệt, nhăm nhe những chiếc cần câu tự chế từ cành cây khô, buộc bằng những sợi dây thừng rách nát, cố gắng bắt bất cứ thứ gì dưới sông có thể ăn được, dù là cá nhỏ hay rong rêu mục nát. Chúng đã cắn xé thịt ngựa sống, nuốt chửng máu tươi, nhưng sự thèm khát vẫn không nguôi, như một ngọn lửa địa ngục thiêu đốt không ngừng trong dạ dày.

Trên một chiếc thuyền nan nhỏ, cũ kỹ, với lớp sơn đã bong tróc từng mảng, trôi lờ đờ giữa dòng sông, một ngư dân Đại Việt giả vờ thả lưới. Khuôn mặt ông khắc khổ vì nắng gió, da rám nắng sạm đen, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tinh ranh, đầy ẩn ý, như đang che giấu một bí mật lớn, một nụ cười mỉm bất chợt lướt qua đôi môi khô nẻ. Ông khẽ liếc nhìn những tên lính Nguyên đang chầu chực trên bờ, đôi vai gầy guộc của họ run rẩy bần bật vì lạnh và đói. Ông nở một nụ cười khảy kín đáo, chỉ một thoáng qua trên môi, không để lộ ra chút biểu cảm nào cho kẻ thù. Ông nhẹ nhàng thả xuống sông một vài con cá chép lớn, bụng chúng hơi phình to, lớp vảy óng ánh dưới nắng sớm, phản chiếu tia sáng. Đây không phải những con cá bình thường; mỗi con đều mang trong mình một vận mệnh đã được định đoạt, một mồi nhử chết người.

Xa xa trên bờ, Toa Đô đứng đó, thân hình gầy gò, xiêu vẹo, dựa vào một thân cây khô đã cháy xém, đôi mắt dán chặt vào mặt sông, mờ đục vì mệt mỏi và ám ảnh. Hắn vẫn còn ám ảnh bởi những ảo giác đêm qua ở Điện Thiên An, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đã ăn sâu vào xương tủy, khiến hắn mụ mị, không còn khả năng suy xét. Hắn chứng kiến cảnh binh lính của mình đang tuyệt vọng câu cá, những hành động thô kệch, vội vã, như những con thú hoang dại. "Bắt được gì chưa? Có gì ăn được không?! Mau lên! Một con cá cũng được! Ta... ta không chịu nổi nữa! Lạy trời!" Hắn gào lên, giọng khản đặc, yếu ớt, chỉ còn là một tiếng rít. Hắn vò đầu bứt tai, những sợi tóc khô cứng rụng lả tả, dính vào mồ hôi lạnh.

Đột nhiên, một tiếng reo hò khô khốc, xé tan không khí tĩnh mịch vang lên từ phía bờ sông, từ một tên lính trẻ. "Có cá! Có cá đây! Một con lớn đây, thưa tướng quân!" Hắn ta, khuôn mặt mừng rỡ đến dại đi, gân xanh nổi đầy trên trán, đang dùng hết sức lực kéo lên một con cá chép lớn, nó quẫy đạp mạnh, bắn tung tóe nước, vảy cá lấp lánh như bạc. Con cá này có vẻ khỏe mạnh hơn hẳn những con cá gầy còm khác mà chúng đã bắt được trước đó, khiến hy vọng bùng lên trong mắt những kẻ đói khát. Ngay lập tức, những tên lính khác xúm lại, mắt chúng sáng rực lên một cách ghê rợn, như những con quỷ đói bị nhốt quá lâu.

"Đem tới đây! Nhanh lên! Đừng làm hỏng nó! Mang con cá đó lại đây ngay!" Áo Lỗ Xích, vị tướng trẻ từng tự tin, giờ đây cũng gầy xơ xác, hốc hác, đôi mắt trũng sâu, ra lệnh, giọng hắn đầy vẻ sốt ruột và tham lam. Hắn không giấu được vẻ thèm khát trong đôi mắt trũng sâu, liếm môi khô khốc, cảm nhận vị mặn chát của nước bọt.

Con cá được đưa đến trước mặt Toa Đô, vẫn còn giãy giụa yếu ớt, những cái mang phập phồng, cố gắng hít thở những hơi cuối cùng. Hắn nhìn chằm chằm vào nó, nước dãi ứa ra từ khóe miệng khô nứt. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào con cá, cảm nhận hơi lạnh và sự sống yếu ớt của nó, như một biểu tượng của sự sống còn hiếm hoi, bám víu vào đó. "Mổ ra! Mau mổ ra! Nướng lên! Nhanh lên! Hoặc ăn sống cũng được! Ta không chờ được nữa! Nhanh lên!" Hắn ra lệnh, không còn giữ được chút uy nghiêm nào của một tướng quân, chỉ còn là một kẻ điên loạn vì đói khát, miệng hắn há hốc.

Một đầu bếp Nguyên gầy gò, khuôn mặt xanh xao, tay run rẩy bần bật, lập tức lấy con dao cùn từ thắt lưng, lưỡi dao lấp lánh dưới nắng. Hắn đặt con cá lên một tảng đá phẳng gần đó, rồi với một cái rùng mình, rạch một đường dứt khoát dọc theo bụng cá, từ mang đến vây đuôi. Tiếng "xoẹt" của lưỡi dao xé da thịt cá, nghe ghê rợn. Nội tạng cá đỏ tươi, lổn nhổn xổ ra, và cùng với đó, một cuộn giấy nhỏ, được bọc kỹ lưỡng bằng vải lụa mỏng màu xanh, thấm dầu chống nước, từ từ tuột ra, dính chút máu cá, nằm gọn trên nền đá. Đầu bếp Nguyên trừng mắt nhìn cuộn giấy, mặt hắn tái mét vì kinh ngạc và sợ hãi. Hắn không dám tin vào mắt mình, đôi tay run lên bần bật, làm rơi con dao. "Thưa tướng quân... đây... đây là..." Hắn lắp bắp, không nói nên lời, chỉ biết chỉ tay vào cuộn giấy, ngón tay run rẩy.

"Gì đây? Ngươi làm gì mà đứng đờ ra đó, đồ vô dụng?! Mau đưa đây!" Áo Lỗ Xích quát lên, giật lấy cuộn giấy từ tay hắn, gần như làm hắn ngã sấp. Hắn mở cuộn giấy ra một cách vội vã, đôi mắt quét nhanh qua những dòng chữ Hán được viết bằng nét chữ cứng cáp, rõ ràng, mực vẫn còn đậm nét, như thể mới được viết cách đó không lâu. Hắn nheo mắt đọc từng chữ.

Đọc xong, khuôn mặt Áo Lỗ Xích biến sắc hoàn toàn, từ bất ngờ chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi đến sự phấn khích điên dại, một nụ cười méo mó xuất hiện trên môi hắn, để lộ hàm răng ố vàng. "Mật lệnh! Mật lệnh của phản tặc! Hahaha! Trời giúp ta rồi! Trời giúp Đại Hãn rồi! Đây là vận may của chúng ta! Chúng đã lộ bài! Thật ngu xuẩn!" Hắn cười phá lên, tiếng cười khô khốc, lạc lõng giữa bến sông, làm lũ chim trên cây khô hoảng sợ bay đi tán loạn, và những tên lính xung quanh nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi. Hắn vội vàng chạy đến bên Toa Đô, dâng cuộn giấy lên, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt đầy vẻ tự mãn, như vừa lập được công lớn. "Tướng quân! Mật lệnh của phản tặc đây! Chúng... chúng muốn tập kết ở Tây Kết vào ngày rằm! Chúng đang chuẩn bị phản công! Một cuộc tổng tấn công! Chúng ta có thể đánh úp, thưa tướng quân!"

Toa Đô giật lấy cuộn giấy, đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên một cách kỳ lạ, như một con diều hâu tìm thấy con mồi trong cơn đói. Hắn đọc đi đọc lại từng chữ, từng dòng, cố gắng tiêu hóa thông tin, đầu óc quay cuồng với những tính toán sai lầm. Mật lệnh giả được viết rõ ràng, sắc nét, từng nét chữ như in sâu vào tâm trí hắn: "Toàn quân Đại Việt, tập kết ở Tây Kết ngày rằm tháng này. Chuẩn bị tấn công tổng lực. Hãy bí mật và bất ngờ. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta phản công, tiêu diệt quân Mông Cổ."

Nỗi tuyệt vọng đã khiến Toa Đô mất đi sự tỉnh táo. Hắn không hề nghi ngờ, không hề nghĩ đến một cái bẫy, dù là nhỏ nhất, dù cho bao nhiêu binh lính đã chết vì những mưu kế quỷ quyệt của người Đại Việt. Hắn nhìn chằm chằm vào dòng chữ, như thể nó là lời tiên tri. Trong tâm trí hắn, đây là một cơ hội vàng, một sự ban ơn từ trời, một lối thoát cho cơn ác mộng này. Hắn vung tay lên, ánh mắt đầy cuồng dại, ánh lên tia hy vọng điên rồ. "Tây Kết! Ngày rằm! Ha! Thật ngu xuẩn! Chúng lại dám tập trung ở đó! Ta sẽ cho chúng nếm mùi lửa của Mông Cổ! Ta sẽ nghiền nát chúng! Chuẩn bị! Toàn quân! Hướng về Tây Kết! Chúng ta sẽ đập tan chúng tại đó! Mau lên! Không được chậm trễ dù chỉ một khắc! Kéo quân đi ngay!" Toa Đô gầm lên, giọng nói đầy cuồng vọng, như một kẻ điên loạn đang nắm lấy sợi dây cuối cùng của sự sống. Hắn quay người, bước đi loạng choạng về phía chỉ huy đoàn quân. Tiếng trống lệnh được gõ dồn dập, vang vọng khắp bến sông, thúc giục những bước chân mệt mỏi.

Trên chiếc thuyền nan, người ngư dân Đại Việt khẽ lắc đầu, nụ cười khinh bỉ hiện rõ trên môi, đôi mắt ông ánh lên vẻ hài lòng tột độ. Ông nhìn theo bóng dáng lố nhố của quân Nguyên đang lật đật chuẩn bị, tiếng la hét của chúng vọng lại yếu ớt trong gió. Một tên lính của ông, ẩn dưới mui thuyền, khẽ thò đầu lên, hỏi: "Sư phụ, chúng nó đi thật rồi sao?" Người ngư dân gật đầu, khẽ nhếch mép: "Đúng thế. Tên tướng quân kia đã nuốt trọn con mồi. Nào, chúng ta về thôi." Ông biết, mưu kế "con cá nuốt chữ" đã thành công mỹ mãn. Đây không chỉ là một kế sách đơn thuần, mà còn là một lời trêu ngươi, một sự trả thù đầy tính nghệ thuật, một sự khinh bỉnh tột độ dành cho kẻ thù đã dám coi thường trí tuệ của Đại Việt. Kế sách này, dựa trên "thư giấu trong da thỏ" thời Xuân Thu, cho thấy sự tinh quái và trí tuệ của người Đại Việt, biến những thứ đơn giản nhất thành vũ khí lợi hại, đánh bại những kẻ mạnh nhất bằng trí óc.

Không khí trên sông bỗng trở nên căng thẳng lạ thường, một sự yên lặng đáng sợ trước cơn bão. Quân Nguyên đang tự đẩy mình vào chỗ chết, từng bước một, không hề hay biết. Tiếng chân lính dồn dập, tiếng vũ khí va vào nhau lách cách, tiếng quát tháo của các tướng lĩnh, tất cả đều mang theo một vẻ gấp gáp, điên cuồng, một sự vội vã tìm đến cái chết. Chúng không biết rằng, con đường đến Tây Kết là con đường dẫn thẳng đến cõi chết, nơi quân Đại Việt đã giăng sẵn một cái bẫy kinh hoàng, một trận chiến cuối cùng sẽ kết thúc mọi thứ, vĩnh viễn chấm dứt tham vọng của Đại Hãn trên đất Việt, và cả giấc mộng bá chủ của hắn.