HỒI 177: CỐI XAY GIÓ CHẾT CHÓC

Sau đêm kinh hoàng với "đoàn quân áo lá" và cuộc thâm nhập bất ngờ vào Thăng Long, quân Nguyên Mông rơi vào trạng thái hoang mang cực độ, tinh thần suy sụp đến mức thê thảm. Chúng co cụm trong những khu vực còn tạm lành lặn của kinh thành, tiếng gió rít qua những bức tường đổ nát như tiếng ma quỷ thì thầm bên tai. Toa Đô, Áo Lỗ Xích cùng các tướng lĩnh như Lý Hằng, Phàn Tiếp, và cả viên tướng mới đến từ Mông Cổ là Truật Đô đều mất ngủ triền miên. Họ ngồi thất thần trong đại trướng xiêu vẹo, được chống đỡ bằng vài cây cột tạm bợ, ánh mắt vô hồn nhìn vào bản đồ trải trên bàn, nhưng trong đầu chỉ là những câu hỏi không lời giải, những cơn đau nhói từ dạ dày cồn cào. Thi thoảng, tiếng rên rỉ yếu ớt của những binh lính bị thương vọng lại từ bên ngoài, như những lời nguyền rủa từ cõi âm phủ.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng tồi tệ nhất.

Cách đó không xa, trên những gò đất cao và những con đê vững chắc bao quanh Thăng Long, một kế hoạch mới, tàn độc và quỷ quyệt hơn đang được triển khai. Phạm Ngũ Lão, vị tướng trẻ tuổi nhưng đầy mưu lược, với đôi mắt tinh anh và nụ cười bí hiểm, đích thân giám sát việc thi công. Ông không xây dựng công sự phòng thủ hay chuẩn bị vũ khí giết chóc thông thường, mà là những cỗ máy khổng lồ, cao vút, sừng sững trong bóng đêm, in hình lên nền trời như những con quái vật đang vươn nanh vuốt. Đó là 50 cối xay gió, nhưng không phải để xay lúa. Những cối xay gió này được làm từ khung gỗ chắc chắn, cánh quạt to lớn được ghép từ những mảnh tre già và vải bạt cũ kỹ, được cố tình làm chùng xuống hoặc lắp lệch vài chi tiết, tạo ra những khe hở và điểm ma sát bất thường. Chúng được dựng lên với một mục đích duy nhất: trở thành những nhạc cụ của cái chết, gặm nhấm tinh thần địch.

Phạm Ngũ Lão tỉ mỉ, gần như ám ảnh, chỉnh sửa từng góc cạnh, từng đường cong của cánh quạt. Ông dùng tay sờ nắn từng khớp nối, lắng nghe từng tiếng động nhỏ phát ra từ chúng. Ông đi đi lại lại giữa các cối xay, khuôn mặt đăm chiêu, thỉnh thoảng lại ra hiệu cho thợ điều chỉnh. "Đừng để bất cứ khe hở nào quá lớn, cũng đừng quá khít," ông dặn dò người thợ cả tên Đinh Mão, với giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền. Đinh Mão, một người thợ mộc tài hoa, đang cúi xuống kiểm tra một trục quay, tay cầm chiếc bào gỗ. "Phải tạo ra tiếng rít sắc lạnh nhất, tiếng gào thét của quỷ dữ, tiếng rên rỉ của những oan hồn. Hãy làm cho chúng nghe thấy tiếng linh hồn Đại Việt đang đòi nợ máu!" Đinh Mão gật đầu lia lịa, tay thoăn thoắt làm theo lời ông dặn, thỉnh thoảng lại dùng ngón tay thử độ ma sát của trục gỗ, điều chỉnh từng sợi dây gai, từng mối nối bằng mộng gỗ. Ông còn dùng dao gọt bớt một vài cạnh của cánh quạt, tạo ra những đường cắt không đều để khi quay sẽ phát ra âm thanh xé gió đặc biệt, chói tai đến tận óc.

Chỉ vài giờ sau, khi màn đêm buông xuống, một cơn gió nhẹ bắt đầu thổi qua cánh đồng. Cánh quạt của những chiếc cối xay gió bắt đầu quay, ban đầu chậm rãi, rồi nhanh dần, nhanh dần, tiếng "vù vù" ngày càng rõ. Và rồi, một âm thanh kỳ lạ, rùng rợn bắt đầu vang vọng khắp không gian, như một dàn hợp xướng của địa ngục. Đó không phải là tiếng gió thông thường, mà là một hợp âm của những tiếng rít lên the thé như mèo hoang bị tra tấn, tiếng gào rú như dã thú bị thương, tiếng rên rỉ như hàng ngàn linh hồn oan khuất đang bị tra tấn trong địa ngục, và tiếng ù ù trầm đục của những lưỡi dao cứa vào không khí. Tiếng động đó quấn quýt, hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ghê rợn, một thứ âm thanh ám ảnh len lỏi vào từng ngóc ngách của kinh thành, xuyên thẳng vào tâm trí những kẻ đang sợ hãi đến tột cùng, không cách nào thoát ra.

Trong doanh trại Nguyên, những tiếng động này lập tức gây ra sự hoảng loạn tột độ.

"Cái gì thế kia? Tiếng gì thế? Ngừng lại đi! Ta xin các người! Dừng lại đi!" Một lính Nguyên tên Ôn Bất Hoa, đang cố chợp mắt trên một tấm chiếu rách nát, bật dậy, đôi mắt mở to hoang dại, tóc tai rũ rượi, mồ hôi ướt đẫm. Hắn ôm đầu, hai tay bịt chặt tai, nhưng âm thanh vẫn xuyên qua, gặm nhấm não hắn, khiến hắn thấy từng thớ thịt như bị giật xé, từng mạch máu như nổ tung dưới da.

"Là ma! Là tiếng ma quỷ Đại Việt! Chúng ta đã giết quá nhiều người, giờ chúng về đòi mạng! Đòi mạng rồi!" Tên lính Thập Bát, một người lính đã từng kinh qua nhiều trận mạc nhưng giờ đây tinh thần đã suy sụp hoàn toàn, gào lên, hắn lăn lộn trên nền đất lạnh, tự cấu xé vào mặt mình, máu rỉ ra từ móng tay. "Cút đi! Cút đi! Đừng ám ta! Ta không muốn chết đâu!" Hắn đạp loạn xạ vào những người lính khác đang cố ngủ, làm họ giật mình tỉnh giấc.

Tiếng kêu rít của những cối xay gió càng lúc càng mạnh hơn khi gió thổi lớn hơn. Nó không ngừng nghỉ, dai dẳng, xuyên thấu màn đêm, không cho một ai chợp mắt. Quân Nguyên mất ngủ triền miên. Đã nhiều ngày chúng không được ngủ yên, và giờ đây, thứ âm thanh quỷ dị này đã đẩy chúng đến giới hạn của sự chịu đựng, đến bờ vực của sự điên loạn, thần kinh căng như dây đàn.

Tướng Lý Hằng, người vốn nổi tiếng gan dạ và lì lợm, giờ đây cũng ngồi bó gối, đầu rúc vào giữa hai đầu gối, toàn thân run rẩy bần bật. Hắn lẩm bầm liên tục: "Dừng lại đi! Dừng lại đi mà! Ta không chịu nổi nữa! Hãy để ta yên! Ta van xin các người!" Hắn tưởng tượng ra những hình ảnh ghê rợn, những khuôn mặt ma quỷ nhợt nhạt đang nhìn chằm chằm vào hắn từ bóng tối, những bàn tay lạnh lẽo đang vươn tới cổ hắn, bóp nghẹt. Đôi lúc, hắn còn tự tát vào mặt mình để trấn tĩnh.

Thậm chí, ngay cả Toa ĐôÁo Lỗ Xích cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Toa Đô, khuôn mặt trắng bệch, tay nắm chặt chén trà nhưng run rẩy đến nỗi nước đổ ra ngoài, ướt đẫm vạt áo. "Thứ âm thanh đáng nguyền rủa này... Nó muốn ăn tươi nuốt sống ta! Nó đang gặm nhấm não ta! Nó đang kéo ta xuống địa ngục!" Hắn đứng bật dậy, đi đi lại lại điên cuồng trong đại trướng, mắt liên tục liếc nhìn ra ngoài cửa lều như thể có ai đó đang rình rập, đôi khi hắn còn rút kiếm chém vào không khí, vung loạn xạ.

Áo Lỗ Xích nghiến răng ken két, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mồ hôi lạnh vẫn chảy ròng ròng trên trán. Hắn tự đấm vào ngực mình, cố gắng lấy lại nhịp thở. "Tướng quân, chúng ta phải làm gì đó! Binh sĩ của chúng ta... họ không thể chịu đựng thêm nữa! Họ đang phát điên rồi! Chúng ta sắp mất hết rồi!" Hắn chỉ tay về phía bên ngoài, nơi tiếng la hét, rên rỉ và tiếng khóc đã bắt đầu vang lên khắp nơi, xen lẫn tiếng đập phá đồ đạc, tiếng vật lộn của những kẻ mất trí, tiếng "leng keng" của vũ khí rơi vãi.

Quả thực, chứng "rối loạn thần kinh do âm thanh" bắt đầu lan rộng trong quân Nguyên. Nhiều binh lính không còn giữ được tỉnh táo. Tôn Ngô, một tên lính trẻ, bỗng nhiên bật cười điên dại, rồi không nói một lời, hắn chạy thẳng đến bức tường thành, trèo lên như một con khỉ, rồi lao mình xuống, tiếng "bịch" khô khốc vang lên dưới chân thành, cơ thể hắn nằm bất động trong vũng máu, mắt vẫn mở trừng trừng. Tiếp theo đó, nhiều tên lính khác cũng bắt đầu hành động kỳ quái. Mã Đại, một tên lính dũng mãnh, bất ngờ rút dao găm tự đâm vào ngực mình, máu phun ra xối xả, hắn ngã vật xuống và tắt thở. Cáp Ba, một tên lính khác, tự cắn xé da thịt, gào thét như dã thú, lăn lộn dưới đất. Hoặc điên loạn nhảy thành tự vẫn, tìm kiếm sự giải thoát trong cái chết, tiếng "bịch" tiếp nối tiếng "bịch" dưới chân tường thành, tạo thành một bản hòa tấu ghê rợn của cái chết.

Thầy thuốc Nguyên tên Hồ Tát, một người đàn ông râu bạc phơ, kinh nghiệm đầy mình, giờ đây cũng bó tay, khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy. Hắn ngồi giữa một đám binh sĩ đang co giật, la hét, hắn lắc đầu nguầy nguậy, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Hắn cố gắng khám cho một tên lính đang run rẩy, nhưng tên lính đó bất ngờ vồ lấy hắn, cắn vào tay hắn một vết sâu hoắm. "Thần y có tái thế cũng không cứu được! Đây không phải bệnh tật, đây là thứ... thứ gì đó từ trong đầu chúng! Tiếng âm thanh đó... nó đang giày vò linh hồn họ! Nó đang kéo họ xuống địa ngục! Chết tiệt!" Hắn rên rỉ, không biết làm gì hơn ngoài việc kê cho chúng những loại thuốc an thần vô dụng, vốn chẳng có tác dụng gì trước một nỗi sợ hãi vô hình như vậy. Hắn biết, quân đội này đã tận số.

Cảnh tượng quân Nguyên tự sát hàng loạt, điên loạn và tuyệt vọng, khiến không khí trong thành càng thêm rùng rợn. Kế hoạch của Phạm Ngũ Lão đã thành công một cách đáng sợ. Vũ khí âm học, một thứ vũ khí vô hình nhưng cực kỳ tàn khốc, đã phá hủy tinh thần của quân Nguyên một cách triệt để, không cần đổ một giọt máu. Đây chính là sự vận dụng sáng tạo học thuyết "Hồ Điển Yêu" thời Tam Quốc, khi Tư Mã Ý dùng tiếng trống ám ảnh Gia Cát Lượng, nhưng được Phạm Ngũ Lão nâng lên một tầm cao mới, biến cả ngàn cối xay gió thành những tiếng gào thét của tử thần, trở thành một cối xay gió chết chóc nghiền nát ý chí quân xâm lược, biến chúng thành những cái xác không hồn trước khi chúng thực sự chết, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu và tư duy.