Sau những đêm dài kinh hoàng bị giày vò bởi tiếng cối xay gió chết chóc, quân Nguyên Mông tại Thăng Long đã gần như kiệt quệ về tinh thần. Họ đi lại vật vờ như những bóng ma, ánh mắt dại dờ, đôi khi bật khóc hoặc cười điên dại mà không rõ lý do, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Từng binh sĩ đều mang trong mình nỗi sợ hãi vô hình, thứ đã bào mòn ý chí chiến đấu của một đội quân lừng danh thế giới. Toa Đô, Áo Lỗ Xích cùng các tướng lĩnh như Lý Hằng, Phàn Tiếp, và cả viên tướng mới đến từ Mông Cổ là Truật Đô đều mất ngủ triền miên. Họ ngồi thất thần trong đại trướng xiêu vẹo, được chống đỡ bằng vài cây cột tạm bợ, ánh mắt vô hồn nhìn vào bản đồ trải trên bàn, nhưng trong đầu chỉ là những câu hỏi không lời giải, những cơn đau nhói từ dạ dày cồn cào vì đói. Thi thoảng, tiếng rên rỉ yếu ớt của những binh lính bị thương vọng lại từ bên ngoài, như những lời nguyền rủa từ cõi âm phủ.
Nhưng người Đại Việt, với trí tuệ và sự kiên cường không ngừng nghỉ, vẫn chưa dừng lại. Một kế hoạch mới, độc đáo và đầy tàn nhẫn đang được chuẩn bị, biến thiên nhiên hùng vĩ của Đại Việt thành một thứ vũ khí đáng sợ, một cơn ác mộng sống động cho quân thù, khiến chúng phải hối hận khi đặt chân lên mảnh đất này.
Trong một khu rừng sâu ở phía Tây kinh thành, cách doanh trại Nguyên khoảng vài dặm, hàng trăm thợ săn dân tộc Mường đang cần mẫn làm việc dưới sự hướng dẫn của một sĩ quan Đại Việt tên Cao Minh. Họ là những con người gắn bó với núi rừng, có khả năng tìm kiếm và khai thác những tổ ong rừng lớn nhất, nguy hiểm nhất mà không gặp chút khó khăn nào. Những người thợ săn này, với làn da rám nắng và đôi mắt tinh tường như chim ưng, thoăn thoắt leo lên những thân cây cổ thụ cao vút, cao đến vài chục thước, dùng khói từ những bó đuốc tẩm lá cây rừng để xua đàn ong dữ tợn đang vo ve hàng ngàn con, rồi khéo léo lấy xuống từng tảng mật ong rừng nguyên chất, vàng óng và thơm lừng. Hàng chục chiếc chum sành lớn, miệng loe rộng, đã được chất đầy mật ong, chuẩn bị cho chiến dịch đặc biệt này. Một thợ săn già tên Lang Cai, với khuôn mặt đầy những vết sẹo do ong đốt và nụ cười móm mém, khà khà: "Đám giặc kia sẽ biết mùi mật ong rừng Đại Việt! Ngọt ngào nhưng sẽ biến thành thuốc độc, thứ thuốc độc mà chúng không thể chữa được!" Ông vuốt bộ râu bạc, ánh mắt lóe lên vẻ thích thú xen lẫn sự tàn nhẫn.
Đêm đó, khi tiếng cối xay gió vẫn rít lên những âm thanh ma quái, xé nát màn đêm tĩnh mịch, quân Đại Việt bắt đầu triển khai đòn tấn công mới. Không phải bằng gươm đao hay lửa đạn, mà bằng những mũi tên tẩm mật. Tại các điểm tập kết bí mật, cách doanh trại địch một khoảng an toàn, hàng ngàn mũi tên gỗ được nhúng kỹ lưỡng vào những chum mật ong, từng giọt mật dính nhớp nháp trên đầu mũi tên sắc nhọn, tỏa ra mùi thơm ngọt lịm đặc trưng của núi rừng.
Từ các vị trí phục kích quanh thành, ẩn mình trong các bụi cây rậm rạp và sau những gò đất cao, những cung thủ Đại Việt bắt đầu bắn. Hàng vạn mũi tên tẩm mật, bay "vù vù" trong đêm, như những con đom đóm khổng lồ bay trong bóng tối, lao thẳng vào doanh trại quân Nguyên. Chúng cắm chi chít vào lều bạt, vào những bao tải lương thực chất đống như núi, vào quần áo của binh lính đang ngủ hoặc vật vờ, và thậm chí cả vào những sợi dây cung được căng sẵn của quân Nguyên, tiếng "phập! phập!" vang lên liên hồi, xen lẫn tiếng gió rít của cối xay, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, ma quái.
Lúc đầu, quân Nguyên không hiểu chuyện gì. "Cái quái gì thế này? Chúng bắn cái gì vậy? Đá à? Hay là thứ thuốc độc mới?" Một tên lính tên Ba Đồ, đang ngồi run rẩy, co ro trong chiếc áo giáp mỏng manh, giật mình khi một mũi tên cắm phập vào ngay cạnh chân hắn, cách hắn một gang tay. Hắn sờ vào mũi tên, nếm thử chất lỏng dính trên đầu, vị ngọt lịm lan ra đầu lưỡi. "Mật ong? Chúng bắn mật ong làm gì? Chúng muốn cho chúng ta ăn sao? Hay là dụ dỗ gì đây?" Hắn ngửi ngửi, cảm thấy có mùi ngọt lịm, ban đầu còn có vẻ thích thú, liếm ngón tay mình.
Nhưng chỉ ít phút sau, cơn ác mộng thực sự bắt đầu. Mùi mật ong ngọt lịm lan tỏa khắp doanh trại, thu hút hàng triệu, hàng tỷ con kiến, muỗi, ruồi, ong bắp cày, và các loại côn trùng khác từ khắp nơi kéo đến. Ban đầu chỉ là những đốm đen lấm tấm trên mặt đất, rồi nhanh chóng biến thành những đám mây côn trùng dày đặc, đen kịt, che phủ cả mặt đất và không trung, tiếng vù vù, vo ve, lạo xạo như tiếng sóng biển. Tiếng "vù vù" của muỗi bay vòng quanh tai, tiếng "vo ve" của ruồi bu vào mặt, tiếng "lạo xạo" của hàng ngàn con kiến bò trên mặt đất, tất cả hòa lẫn vào tiếng cối xay gió, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn và nỗi khiếp đảm tột cùng.
"Kiến! Kiến ở khắp nơi! Chúng bò lên người ta! Cứu ta với! Ai đó làm ơn cứu ta!" Một lính Nguyên tên Cáp Nhĩ, gào lên, giọng hắn the thé như bị bóp cổ. Hắn thấy hàng trăm con kiến đỏ, kiến lửa bò lên chân, lên tay, lên cổ, lên mặt, cắn những vết đau buốt như kim châm, nóng rát như bị bỏng, tạo thành những nốt đỏ tấy. Hắn nhảy dựng lên, giãy giụa, lăn lộn trên nền đất, cố gắng phủi những con kiến nhưng vô ích, càng phủi chúng càng bò nhiều hơn, như có phép thuật. Da thịt hắn lập tức sưng tấy, mẩn đỏ, những vết cắn chồng chéo lên nhau.
Đám côn trùng không chỉ cắn phá da thịt quân Nguyên, khiến họ gãi đến chảy máu khắp người, tạo nên những vết xước, mụn nhọt ngứa rát, lở loét, mà còn lao vào thức ăn, làm bẩn thỉu và biến chất mọi thứ. Những bao gạo, lương khô, những vò nước uống, tất cả đều bị côn trùng bủa vây, không thể ăn được, từng hạt gạo bị kiến tha đi, từng giọt nước bị ruồi bu đen đặc. "Đồ ăn! Chúng làm bẩn hết đồ ăn rồi! Chúng ta chết đói mất! Cả nước cũng không uống được!" Tên lính Ôn Trác, đang ôm một bao gạo, tuyệt vọng khi thấy hàng ngàn con kiến đã chui vào bên trong, lúc nhúc, đen kịt cả bao gạo. Hắn quăng bao gạo xuống đất, dậm chân thùm thụp, nước mắt chảy ròng ròng.
Nghiêm trọng hơn, côn trùng còn bò vào dây cung của quân Nguyên. Những sợi dây cung, vốn cần sự khô ráo và độ căng nhất định để phát huy tối đa sức mạnh, giờ đây bị dính mật ong, trở nên nhớp nháp và mất đi độ đàn hồi. Kiến và côn trùng bò vào những kẽ hở nhỏ nhất, gặm nhấm từng sợi tơ, từng thớ gỗ. Khi lính Nguyên cố gắng giương cung, dây cung bị trượt khỏi tay, hoặc tệ hơn, bị đứt phựt ngay lập tức, tiếng "xoẹt" vang lên chói tai. "Dây cung của ta! Nó bị đứt rồi! Không bắn được! Ta không có vũ khí nữa!" Một tên cung thủ tên Khắc Liệt kêu lên, tay ôm lấy khuôn mặt bị dây cung đứt vụt vào, máu mũi chảy ra.
Toa Đô, đang ngồi trong đại trướng, điên cuồng đập tay xuống bàn khi thấy một đàn kiến đen kịt đang bò lên bản đồ của hắn, rồi bò cả lên người hắn, chui vào tận kẽ áo giáp. "Đồ khốn kiếp! Đến cả côn trùng cũng chống lại chúng ta sao? Đây là lời nguyền! Đây là lời nguyền của cái đất nước quỷ quái này! Chúng ta không thể thắng được! Không thể nào thắng được!" Hắn gào lên, dùng tay đập mạnh vào bản đồ, nhưng lũ kiến vẫn cứ bò, thậm chí còn cắn vào tay hắn, khiến hắn giật mình rụt lại, ánh mắt đầy sự ghê tởm.
Áo Lỗ Xích cũng không khá hơn. Hắn gãi sồn sột khắp người, da thịt đỏ ửng, những vết cắn chi chít, trông hắn như một tên ăn mày bị bệnh ghẻ. Hắn đứng bật dậy, đi vòng quanh lều, cố gắng xua đuổi lũ côn trùng đang bu vào mặt, vào mắt, vào mũi. "Chủ tướng! Chúng ta không thể chịu đựng thêm nữa! Chúng ta phải rút! Rút khỏi cái nơi quỷ quái này! Nếu không, quân lính sẽ chết vì bệnh tật và đói khát trước khi chúng ta chiến đấu! Chúng ta không thể chống lại những thứ này! Không phải là con người, mà là thiên nhiên, là ma quỷ!"
Cảnh tượng trong doanh trại Nguyên trở nên kinh dị đến tột độ. Lính Nguyên la hét, giãy giụa, tự cào cấu vào da thịt, chạy loạn xạ trong bóng đêm đầy rẫy côn trùng, như những con thú hoang dại bị bệnh dịch. Những binh sĩ bị cắn quá nhiều thì bị sưng tấy nặng nề, sốt cao, mê sảng, thậm chí co giật liên hồi, miệng sùi bọt mép. Thầy thuốc Nguyên Hồ Tát, một người đàn ông râu bạc phơ, kinh nghiệm đầy mình, giờ đây cũng bó tay, khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy. Hắn cố gắng khám cho một tên lính đang run rẩy, nhưng tên lính đó bất ngờ vồ lấy hắn, cắn vào tay hắn một vết sâu hoắm, khiến hắn kêu đau. "Không có thuốc chữa! Không có thuốc chữa cho thứ này! Đây là quỷ ám! Quỷ ám rồi! Đại Việt là vùng đất của ma quỷ!" Hắn gào lên, chính hắn cũng bị kiến cắn đầy người, ngứa ngáy đến phát điên. Hắn biết, quân đội này đã tận số, không phải vì gươm đao, mà vì những thứ nhỏ bé kinh khủng này.
Kế hoạch "mưa tên tẩm mật" của quân Đại Việt đã thành công một cách thông minh và tàn độc. Nó đã biến những sinh vật nhỏ bé, tưởng chừng vô hại, trở thành một đội quân khủng khiếp, một thứ vũ khí sinh học đáng sợ, tấn công vào điểm yếu chí mạng của quân Nguyên: lương thực, vũ khí và cả sức khỏe thể chất lẫn tinh thần. Đây chính là biểu tượng của "đội quân côn trùng" – một ẩn dụ cho sức mạnh khiêm nhường nhưng vô địch của người Đại Việt, biết tận dụng mọi yếu tố của thiên nhiên và địa hình để chống lại kẻ thù hùng mạnh hơn, biến chúng thành những con mồi bất lực trong chính doanh trại của mình, gặm nhấm chúng từ bên trong ra ngoài.