HỒI 182: MỘC NHÂN THẾ MẠNG

 Sau thảm kịch "Sông Huyết Dụ Rồng", tàn quân Nguyên Mông tiếp tục tháo chạy về phía Bắc, nhưng giờ đây chúng không còn là một đạo quân ô hợp mà là một đám người hoảng loạn, rệu rã, sống sót bằng bản năng sinh tồn thấp kém nhất, bị nỗi sợ hãi và kiệt sức hành hạ. Mỗi bước chân là một sự nhọc nhằn, cắm sâu vào lớp bùn lầy, để lại những vết hằn vô định, như những vết thương hằn sâu vào tâm trí. Mùi tử khí từ những xác chết đồng đội bị bỏ lại phía sau vẫn còn vương vấn trong không khí, đặc quánh đến mức có thể nếm được, hòa lẫn với mùi bùn tanh và hơi ẩm lạnh lẽo của sông nước, tạo thành một thứ mùi hôi thối kinh hoàng, ám ảnh từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh của chúng. Những vết côn trùng cắn sưng tấy, ngứa ngáy dữ dội, những cơn đói cồn cào bóp nghẹt dạ dày, và nỗi sợ hãi vô hình từ "màn rối nước của thần chết" đêm qua vẫn bám riết lấy từng binh lính, gặm nhấm chút ý chí cuối cùng của chúng đến tận xương tủy. Toa Đô, Áo Lỗ Xích, Lý Hằng, Phàn Tiếp và cả viên tướng mới đến từ Mông Cổ là Truật Đô dẫn đầu đoàn quân. Nhưng họ không còn chút oai phong nào của kẻ chinh phạt. Họ cúi gằm mặt trên lưng ngựa, đôi mắt thâm quầng, hõm sâu, chỉ mong thoát khỏi mảnh đất quỷ ám này càng nhanh càng tốt, mỗi nhịp thở đều nặng nhọc, như muốn nén lại tiếng rên rỉ của tâm hồn.

Khi đến gần bãi cát Hàm Tử, một địa danh vốn đã gắn liền với thất bại của quân Nguyên trong lần xâm lược trước, một khung cảnh kỳ lạ hiện ra trước mắt chúng, mờ ảo trong ánh nắng ban trưa yếu ớt. Trên bãi cát rộng lớn, dưới ánh nắng ban trưa chói chang, hàng trăm, hàng ngàn hình nhân đứng sừng sững. Chúng mặc áo lính Đại Việt sờn cũ, đội mũ rơm úa màu, tay cầm giáo mác bằng tre, dựng thẳng tắp như đang chờ đợi. Chúng đứng im lìm, không nhúc nhích, không một tiếng động, như một đội quân đang chờ lệnh tấn công, nhưng lại mang vẻ tĩnh lặng đến rợn người.

"Cái gì thế kia? Quân Đại Việt! Chúng đang phục kích chúng ta! Chạy đi! Chạy đi!" Một tên lính Nguyên tên Khắc Đan, vốn đã kinh hồn bạt vía từ những trận thua liên tiếp, hét lên thất thanh, giọng hắn the thé. Hắn vội vàng lùi lại, vấp ngã dúi dụi vào một tên lính khác tên Bành Diêm, kéo cả hai cùng ngã nhào trên đất cát, tay chân bẩn thỉu.

Toa Đô, dù mệt mỏi rã rời, thân hình liêu xiêu trên lưng ngựa, cũng ngẩng đầu lên nhìn. Hắn nheo mắt, cố gắng nhìn rõ hơn trong ánh sáng chói chang và ảo ảnh trước mắt. "Không... không phải người sống. Là... là mộc nhân!" Hắn nhận ra, nhưng giọng hắn vẫn đầy vẻ hoài nghi và cảnh giác. "Bọn Đại Việt lại giở trò gì đây?" Hắn kéo dây cương, con ngựa lồng lên một chút rồi cũng đứng yên, thở phì phò. Những hình nhân này được đẽo gọt rất tinh xảo, trông giống hệt những chiến binh Đại Việt đang đứng gác, với từng nếp áo, từng đường nét khuôn mặt được chạm khắc tỉ mỉ, như thể chúng có linh hồn.

"Mộc nhân? Bọn Đại Việt lại giở trò gì nữa đây? Lại thứ tà thuật ghê rợn nào đây?" Lý Hằng lẩm bẩm, hắn vẫn còn ám ảnh bởi những con rối nước và những chiếc thùng gỗ nổ tung. Hắn nhìn chằm chằm vào những hình nhân, đôi mắt hắn lướt qua từng hình nhân một, cố gắng tìm ra bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, một cái nhúc nhích dù là nhỏ nhất. Bàn tay hắn run rẩy vuốt vuốt bộ râu lởm chởm.

Truật Đô, người từng trải qua nhiều trận chiến, với kinh nghiệm dày dặn trên các chiến trường khốc liệt, khẽ cau mày, tay hắn tự động nắm chặt lấy chuôi kiếm, chuẩn bị tư thế chiến đấu. "Đây là một cái bẫy. Chắc chắn là vậy. Nhưng là bẫy gì? Chúng muốn dụ chúng ta làm gì? Một cái bẫy không thể rõ ràng hơn được." Hắn cố gắng suy luận, nhưng nỗi sợ hãi đã làm lu mờ khả năng phán đoán của hắn, khiến đầu óc hắn trở nên hỗn loạn, không thể tập trung.

"Bắn! Bắn chúng đi! Xem chúng có phải là người thật hay không! Dùng tên rỗng mà bắn!" Áo Lỗ Xích gầm lên, giọng hắn khản đặc nhưng đầy hung hăng. Hắn vội vàng rút cung, lắp một mũi tên rỗng (mũi tên không có đầu nhọn, chỉ dùng để gây tiếng động hoặc kiểm tra), nhắm thẳng vào một mộc nhân đứng gần bờ sông, kéo căng dây cung và bắn. "Vút!" Mũi tên bay đi, cắm phập vào ngực một hình nhân, tạo ra tiếng "bộp" khô khốc. Hình nhân vẫn đứng im, không hề nhúc nhích, bất động như một tảng đá, như chế giễu sự lo sợ của chúng.

"Là mộc nhân thật! Bọn Đại Việt hèn nhát! Chỉ dám dùng trò hù dọa này thôi!" Tên lính Ba Đồ Lỗ reo lên, hắn cảm thấy nhẹ nhõm đến tận cùng, như trút được gánh nặng ngàn cân. Hàng trăm, hàng ngàn binh lính Nguyên, nghe theo lệnh của các tướng, bắt đầu rút cung, lắp tên rỗng và bắn tới tấp vào những mộc nhân. Tiếng "vút... vút... vút..." của hàng ngàn mũi tên rỗng xé gió, tiếng "bộp... bộp... bộp..." của tên găm vào gỗ vang lên liên hồi, tạo thành một bản giao hưởng kỳ quái của sự ngu muội và hoảng loạn. Chúng bắn không ngừng nghỉ, như muốn trút hết nỗi sợ hãi và căm hờn vào những hình nhân vô tri, mỗi mũi tên bắn ra là một tiếng rên rỉ, một lời nguyền rủa cho quân Đại Việt. Tên Hốt Tất Lại, một tên lính trẻ, thậm chí còn vừa bắn vừa cười khẩy, "Đúng là bọn man di hèn nhát! Chỉ biết dùng trò trẻ con! Làm ta hết cả hồn!"

Từ một vị trí ẩn nấp kín đáo cách đó không xa, trong một lùm cây rậm rạp được ngụy trang cẩn thận bằng cành lá và bùn đất, Trần Quốc Tuấn cùng các tướng lĩnh như Trần Quang Khải, Trần Khánh DưPhạm Ngũ Lão đang quan sát toàn bộ diễn biến, ánh mắt sắc lạnh và đầy tính toán. Phạm Ngũ Lão khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ tự tin và mãn nguyện. "Chúng cắn câu rồi, thưa Quốc công. Đúng như ngài dự liệu từng chút một. Cứ như chúng ta đang điều khiển một đàn cừu vậy."

Trần Quốc Tuấn gật đầu, ánh mắt sắc bén của ông quét qua từng vị trí của quân Nguyên, như muốn xuyên thấu màn sương. "Đúng như ta dự đoán. Nỗi sợ hãi đã biến chúng thành những kẻ mù quáng, chỉ biết trút giận lên những thứ vô tri. Chúng đã tự mắc vào bẫy của chính mình." Ông quay sang Trần Quang Khải, giọng trầm ổn nhưng đầy quyền uy. "Quang Khải, ngươi thấy gì không? Cụ thể từng vị trí của chúng?"

Trần Quang Khải nheo mắt nhìn về phía bãi cát Hàm Tử, nơi hàng ngàn mũi tên rỗng đang bay vèo vèo, tạo thành một màn sương tên dày đặc. "Thưa Quốc công, chúng đã lộ rõ trận địa phục kích thật của chúng ta rồi. Những mũi tên rỗng của chúng, khi bắn ra, đã vạch ra chính xác vị trí của từng tốp quân Nguyên đang ẩn mình trong những bụi cây, những gò đất phía sau mộc nhân. Ta có thể thấy rõ ràng từng bóng người ẩn nấp, thậm chí là số lượng lính ở mỗi điểm, ước chừng được bao nhiêu tên." Ông chỉ tay về phía những bụi cây, những gò đất nơi quân Nguyên đang nấp mình, bắn tên, như đang vẽ ra một bản đồ trong không khí.

"Chính xác!" Trần Quốc Tuấn nói, giọng đầy tự tin, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của nơi ẩn nấp. "Đây là 'Dương đông kích tây' phiên bản tâm lý. Chúng ta dùng mộc nhân để đánh lừa thị giác và tâm lý của chúng, khiến chúng tin rằng đó là trận địa phục kích giả, một trò hù dọa đơn thuần, rồi buộc chúng phải tự lộ ra trận địa phục kích thật của mình." Ông khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Đây chính là cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và ngu muội của chúng. Chúng không biết rằng, mũi tên rỗng của chúng đã vẽ lên bản án tử hình cho chính mình." Ông quay sang Trần Khánh Dư. "Khánh Dư, chuẩn bị binh sĩ. Chờ lệnh của ta." Trần Khánh Dư khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ háo hức, tay siết chặt chuôi kiếm.

Khi quân Nguyên đã bắn cạn hàng ngàn mũi tên rỗng, mặt đất quanh những mộc nhân ngập tràn tên, và chúng tin rằng không có mối đe dọa nào từ những mộc nhân, chúng bắt đầu tiến lên, cẩn trọng nhưng cũng đầy tự mãn, tiếng bước chân lạo xạo trên cát, tiếng áo giáp va vào nhau khô khốc. "Đúng là bọn Đại Việt hèn nhát! Chỉ dám dùng trò lừa bịp này! Tiến lên! Băng qua đây nhanh chóng trước khi chúng kịp giở trò khác!" Tên lính Hách Lực cười khẩy, bước chân hắn dường như nhẹ nhõm hơn, hắn thúc giục tên lính Cát Lý đi cạnh hắn, "Nhanh lên, đồ ngu! Đến nơi an toàn rồi! Chắc chắn không có gì đâu!"

Nhưng ngay khi chúng vừa bước chân vào phạm vi đã được tính toán kỹ lưỡng, một tiếng "Rầm! Rầm! Rầm!" vang lên long trời lở đất, xé nát không gian yên tĩnh. Hàng trăm, hàng ngàn mũi tên thật, sắc nhọn, tẩm độc, được bắn ra từ những vị trí ẩn nấp thật sự của quân Đại Việt, như một cơn mưa thép trút xuống. Tiếng "Vút! Vút! Vút!" lần này không còn là tiếng tên rỗng vô hại, mà là tiếng tử thần gào thét, mang theo hơi lạnh của cái chết, xuyên qua không khí với tốc độ kinh hoàng. Quân Nguyên không kịp trở tay, hàng loạt binh lính gục ngã, tiếng la hét vang dội khắp bãi cát, tiếng kêu gào thảm thiết của những kẻ trúng tên, tiếng giãy giụa trong đau đớn, tiếng đổ vật của xác người. Máu tươi nhuộm đỏ bãi cát vàng, hòa cùng với những vệt máu cũ từ những trận chiến trước, tạo thành một bức tranh ghê rợn.

"Có phục kích thật! Chúng ta bị lừa rồi! Rút! Rút lui! Mau! Chạy đi!" Toa Đô gào lên, giọng hắn lạc đi trong sự kinh hoàng tột độ, đôi mắt hắn trợn trừng, nhìn những người lính của mình ngã xuống như rạ, như những con rối bị cắt dây. Hắn vội vàng thúc ngựa quay đầu, nhưng đã quá muộn, con ngựa của hắn cũng bị trúng tên và gục xuống, hất hắn văng ra. Hắn ngã lăn trên cát, cố gắng bò dậy, nhưng cơ thể đã rã rời. Mũi tên như mưa trút xuống, không chừa một ai, xuyên thủng áo giáp, găm vào da thịt, cắm sâu vào xương, thậm chí xuyên qua cả hộp sọ. Lý HằngTruật Đô cũng hoảng loạn tột độ, cố gắng tìm chỗ ẩn nấp, nhưng bãi cát trống trải không có nơi nào để trốn thoát khỏi cơn mưa tên. Họ chỉ biết ôm đầu, cố gắng né tránh những mũi tên đang lao tới, nhưng vô vọng, tiếng thở dốc, hổn hển vang lên. Phàn TiếpÁo Lỗ Xích may mắn hơn một chút khi đang ở phía sau, nhưng họ cũng bị sức ép hất ngã, và giờ đây chứng kiến đồng đội mình bị hủy diệt hoàn toàn, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt, đôi chân họ run rẩy không kiểm soát, đứng không vững, chỉ biết nhìn xung quanh một cách vô vọng.

Trên bãi cát Hàm Tử, những mộc nhân vẫn đứng sừng sững, nhưng giờ đây, chúng không còn trơ trọi. Hàng ngàn mũi tên rỗng của quân Nguyên găm chi chít trên thân chúng, như những con mắt vô tri đang nhìn chằm chằm vào sự ngu muội của kẻ thù, một cái nhìn đầy mỉa mai, chứng kiến sự hủy diệt của chính những kẻ đã tạo ra chúng. Mỗi mũi tên là một chứng tích cho sự cả tin, sự hoảng loạn và sự thiếu cảnh giác của quân Nguyên, một lời nhắc nhở về thất bại thảm hại. Chúng là những "mộc nhân ngàn mắt tên găm" – một biểu tượng sống động cho sự thất bại thảm hại của một đội quân hùng mạnh trước trí tuệ và mưu lược của Đại Việt, một bức tượng đài của sự ngu dốt và nỗi nhục nhã.

Trận Hàm Tử không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một chiến thắng về tâm lý, một đòn giáng mạnh vào tinh thần đã rệu rã của quân Nguyên Mông, khiến chúng hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu và niềm tin vào khả năng thoát thân. Sự hoảng loạn bao trùm tất cả, báo hiệu một kết cục không thể tránh khỏi, rằng mảnh đất Đại Việt này sẽ nuốt chửng tất cả những kẻ xâm lược, không để lại một dấu vết nào, trừ những nỗi ám ảnh vĩnh cửu.