Sau thảm bại ở Hàm Tử, tàn quân Nguyên Mông tiếp tục tháo chạy về phía Bắc, nhưng giờ đây chúng không còn là một đạo quân ô hợp mà là một đám người hoảng loạn, rệu rã, sống sót bằng bản năng sinh tồn thấp kém nhất, bị nỗi sợ hãi và kiệt sức hành hạ. Mỗi bước chân là một sự nhọc nhằn, cắm sâu vào lớp bùn lầy, để lại những vết hằn vô định, như những vết thương hằn sâu vào tâm trí. Mùi tử khí từ những xác chết đồng đội bị bỏ lại phía sau vẫn còn vương vấn trong không khí, đặc quánh đến mức có thể nếm được, hòa lẫn với mùi bùn tanh và hơi ẩm lạnh lẽo của sông nước, tạo thành một thứ mùi hôi thối kinh hoàng, ám ảnh từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh của chúng. Những vết côn trùng cắn sưng tấy, ngứa ngáy dữ dội, những cơn đói cồn cào bóp nghẹt dạ dày, và nỗi sợ hãi vô hình từ "màn rối nước của thần chết" đêm qua vẫn bám riết lấy từng binh lính, gặm nhấm chút ý chí cuối cùng của chúng đến tận xương tủy. Toa Đô, Áo Lỗ Xích, Lý Hằng, Phàn Tiếp và cả viên tướng mới đến từ Mông Cổ là Truật Đô dẫn đầu đoàn quân. Nhưng họ không còn chút oai phong nào của kẻ chinh phạt. Họ cúi gằm mặt trên lưng ngựa, đôi mắt thâm quầng, hõm sâu, chỉ mong thoát khỏi mảnh đất quỷ ám này càng nhanh càng tốt, mỗi nhịp thở đều nặng nhọc, như muốn nén lại tiếng rên rỉ của tâm hồn.
Bấy giờ là cuối đêm, màn đêm đen như mực bao trùm lấy mặt biển, chỉ có ánh trăng khuyết lờ mờ soi rọi những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ. Gần cửa sông, nơi đoàn thuyền chiến của quân Nguyên Mông đang neo đậu tạm bợ sau những thiệt hại nặng nề, một bóng đen khổng lồ, lầm lũi và thoăn thoắt, lướt đi dưới mặt nước. Đó là Yết Kiêu, vị tướng quân lừng danh của Đại Việt với biệt tài lặn sâu, nhịn thở lâu và di chuyển thoăn thoắt dưới biển như cá kình. Ánh mắt ông sáng quắc trong bóng đêm, tập trung vào những sợi dây neo to lớn đang giữ chặt hàng chục chiến thuyền Nguyên Mông.
Yết Kiêu tiếp cận chiếc thuyền lớn nhất, một chiến thuyền hùng vĩ, lướt nhẹ dưới đáy tàu như một con cá mập đen. Ông dùng thanh gươm sắc bén của mình, lưỡi gươm sáng loáng dù chìm trong nước sâu, nhắm thẳng vào sợi dây neo to bằng bắp chân người. Với một động tác dứt khoát, tiếng "Xoẹt!" khe khẽ vang lên trong làn nước lạnh giá, sợi dây neo đứt lìa, chìm dần xuống đáy biển, kéo theo một vệt bùn nhỏ. Yết Kiêu lướt qua, để lại phía sau chiếc neo bị cắt đứt. Trên mặt cắt của sợi dây neo, lấp loáng dưới ánh trăng mờ nhạt, một dấu khắc nhỏ xíu nhưng rõ ràng: chữ "Thuận Thiên" – biểu tượng thiêng liêng của triều Lý, di vật từ một vị vua Lý hiển hách, như một lời nhắc nhở về chủ quyền và ý chí bất khuất của Đại Việt.
Sau khi cắt đứt neo của chiếc thuyền đầu tiên, Yết Kiêu không ngừng nghỉ. Ông tiếp tục lặn ngụp, lướt đi thoăn thoắt từ con thuyền này sang con thuyền khác, như một bóng ma của biển cả. Mỗi lần thanh gươm của ông vung lên, một sợi dây neo lại đứt lìa, tạo ra những tiếng "xoẹt" nhẹ nhàng mà đầy chết chóc dưới mặt nước. Tổng cộng, ông đã cắt đứt neo của hơn một trăm chiến thuyền lớn nhỏ của quân Nguyên Mông, từ những thuyền chở lương thảo đến những thuyền chiến lớn. Những con thuyền này, vốn đang neo đậu kiên cố, giờ đây trở nên vô chủ, bắt đầu từ từ trôi dạt theo dòng hải lưu và con nước lớn, hướng về phía bãi cọc ngầm mà quân Đại Việt đã dày công chuẩn bị ở cửa sông Bạch Đằng. Sóng biển rì rào, gió thổi hiu hiu, mang theo những con thuyền vô tri trôi vào miệng vực không hay biết.
Trên boong chiếc thuyền chỉ huy, nơi Toa Đô đang ngủ gục trong cơn mê mệt vì kiệt sức, một tên lính canh tên Mộc Ly bỗng giật mình. Hắn dụi mắt, nhìn ra mặt biển. "Gì thế nhỉ? Sao thuyền lại rung lắc dữ dội vậy?" Hắn lẩm bầm, rồi quay sang tên lính canh khác tên Thiết Mộc, đang đứng tựa vào cột buồm, ngủ gật. "Này, Thiết Mộc! Dậy đi! Có chuyện gì vậy? Sao thuyền lại trôi?"
Thiết Mộc giật mình tỉnh dậy, hắn dụi mắt, nhìn quanh. "Trôi? Trôi đi đâu? Thuyền vẫn neo mà?" Hắn cố gắng nhìn ra xa, nhưng màn đêm quá tối. Bỗng, một tiếng "Rắc!" lớn hơn hẳn những tiếng động thông thường. Một con thuyền gần đó va vào một con thuyền khác, tạo ra một tiếng động chói tai, kéo theo tiếng kêu lạch cạch của dây chằng.
"Trời ơi! Thuyền chúng ta đang trôi! Dây neo đứt rồi!" Mộc Ly hoảng hốt kêu lên, giọng hắn the thé, run rẩy. Hắn lao tới lan can, nhìn xuống mặt nước, cố gắng tìm kiếm sợi dây neo đã biến mất. Tay hắn run rẩy bấu chặt vào thành thuyền.
Tiếng la hét của Mộc Ly đã đánh thức Toa Đô. Hắn bật dậy, đôi mắt thâm quầng mở choàng, ánh lên vẻ giận dữ và hoảng loạn. "Chuyện gì vậy? Tại sao thuyền lại trôi? Ai cho phép?" Hắn lao ra boong, nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng: hàng chục con thuyền đang từ từ trôi dạt ra xa, không còn bị neo giữ, như những con thuyền ma.
"Thưa tướng quân! Dây neo bị... bị đứt rồi! Có lẽ là do sóng lớn đánh!" Mộc Ly lắp bắp, hắn quỳ sụp xuống, mặt tái mét, đầu cúi gằm xuống sàn tàu.
"Sóng lớn đánh? Ngươi nghĩ ta là thằng ngốc sao? Dây neo dày như thế này, làm sao sóng lớn có thể đánh đứt hết được?" Toa Đô gầm lên, tiếng quát của hắn vang vọng khắp boong tàu, át cả tiếng sóng vỗ. Hắn nhìn chằm chằm vào Mộc Ly, ánh mắt hắn tóe lửa. "Chắc chắn có gián điệp! Có kẻ nào đó đã cắt neo của chúng ta! Mau! Triệu tập tất cả lính canh ca trực đêm nay lại đây! Ta sẽ đích thân tra hỏi! Từng tên một!"
Lệnh của Toa Đô được truyền đi nhanh chóng, tiếng chân người chạy rầm rập trên boong. Trong vòng chưa đầy một khắc, mười tên lính canh đang làm nhiệm vụ trên các con thuyền bị trôi dạt được tập trung lại trên boong thuyền chỉ huy. Khuôn mặt chúng xanh xao, run rẩy vì sợ hãi, mồ hôi lạnh toát ra dù trời se lạnh. Chúng biết rằng, dưới sự giận dữ của Toa Đô, mạng sống của chúng chỉ còn tính bằng giây. Tên lính A Nhĩ Tư, người cao nhất trong số đó, cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh, nhưng lồng ngực hắn vẫn phập phồng, đôi vai hắn khẽ run lên.
"Nói! Ai đã cắt neo của các ngươi? Mau nói ra! Kẻ nào không nói sẽ chết không toàn thây!" Toa Đô quát lớn, ánh mắt hắn quét qua từng tên lính, như một con diều hâu nhìn con mồi, tìm kiếm một tia phản kháng hay sự dối trá. Bàn tay hắn siết chặt chuôi kiếm, khớp ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào da thịt.
"Thưa tướng quân! Chúng tôi... chúng tôi không biết! Chúng tôi chỉ thấy thuyền rung lắc rồi trôi đi thôi! Tuyệt đối không thấy ai cả!" Tên lính Cáp Đồ, một người lính già nua với bộ râu bạc phơ, quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa, trán hắn đập xuống sàn tàu kêu thình thịch, đau đớn nhưng không dám ngừng. "Chúng tôi thề với Đại Hãn là không hề thấy ai cả! Chúng tôi nguyện trung thành! Xin tướng quân rủ lòng thương xót!" Giọng hắn run lên bần bật, xen lẫn tiếng nấc nghẹn.
"Im miệng! Ngươi nghĩ ta tin lời các ngươi sao? Tất cả các ngươi đều là đồng lõa! Hoặc là quá ngu ngốc để nhận ra kẻ địch! Dám để quân Đại Việt hoành hành ngay dưới mũi các ngươi sao? Các ngươi là lũ vô dụng!" Toa Đô gầm lên, hắn rút thanh kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm lóe sáng trong bóng đêm, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. "Ta sẽ chém đầu từng tên một! Để các ngươi biết thế nào là tội phản bội và sự lơ là nhiệm vụ! Chuẩn bị chết đi!" Môi hắn mím chặt, hàm răng nghiến ken két, đôi mắt hắn tràn ngập sự điên loạn.
Với một tiếng "Rút!" mạnh mẽ, Toa Đô vung kiếm. Chiếc đầu của tên lính Cát Lợi, một tên lính trẻ vừa mới gia nhập quân đội, bay vút lên không trung, máu tươi bắn tung tóe lên mặt sàn gỗ, vương vãi trên áo giáp của những tên lính đứng gần, rồi rơi xuống "tõm" một cái vào làn nước đen ngòm, tạo thành một vệt đỏ loang lổ trên sóng, tan dần trong đêm tối. Tiếng kêu gào kinh hoàng của những tên lính còn lại vang lên, nhưng không ai dám nhúc nhích, cơ thể chúng đông cứng vì sợ hãi, chỉ biết nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi chiếc đầu vừa biến mất. Tên lính Bất Hoa, đứng cạnh Cát Lợi, run rẩy đến mức suýt ngã quỵ, hai tay hắn ôm chặt lấy ngực như cố ngăn trái tim đang đập loạn xạ, đôi môi hắn mấp máy không thành tiếng.
"Một!" Toa Đô gằn giọng, đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh nhìn điên dại, không chút cảm xúc. Hắn bước một bước về phía tên lính tiếp theo, mũi kiếm dính máu vẫn chĩa thẳng vào mặt hắn. "Ngươi, nói đi! Ngươi có biết ai là gián điệp không? Kẻ phản bội đó là ai?" Hắn hỏi tên lính Thiết Luân, một người lính gầy gò, đang co ro vì lạnh và sợ hãi.
Thiết Luân ú ớ, nước mắt chảy dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi. "Thưa... thưa tướng quân... tôi... tôi thật sự không biết gì cả... Xin tha mạng... Tôi có vợ con ở nhà... Xin tướng quân..." Hắn quỳ thụp xuống, tay ôm chặt chân Toa Đô, van xin thảm thiết, tiếng cầu xin lạc đi trong tiếng gió.
Toa Đô không nói thêm lời nào, chỉ có tiếng "Rút!" khô khốc vang lên. Lưỡi kiếm lạnh lẽo, nhanh như chớp, sượt qua cổ Thiết Luân. Chiếc đầu của Thiết Luân rơi xuống, lăn lông lốc trên boong tàu, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn gỗ, rồi cũng bị đá xuống biển, tạo nên một âm thanh ghê rợn, hòa vào tiếng sóng.
"Hai!" Toa Đô tiếp tục, giọng hắn lạnh như băng, không hề có chút do dự. Hắn cứ thế vung kiếm, "Rút! Rút! Rút!" Từng chiếc đầu của những tên lính canh vô tội lần lượt lìa khỏi cổ, rơi xuống biển, máu tươi nhuộm đỏ một vệt dài trên mặt boong tàu, lan dần ra mặt nước, tạo thành những xoáy nước đỏ ngầu dưới ánh trăng. Tiếng "tõm! tõm! tõm!" của những chiếc đầu rơi xuống nước, cùng với tiếng la hét thảm thiết của những kẻ đang chờ đợi cái chết, tiếng nấc nghẹn ngào, tiếng rên rỉ yếu ớt, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng giữa đêm khuya. Tên Dã Tiên, một trong những tên lính cuối cùng, nhắm nghiền mắt lại, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện cuối cùng, hai tay chắp lại trước ngực như cố níu kéo chút hy vọng mong manh, trước khi lưỡi kiếm lạnh lẽo sượt qua cổ hắn, kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của một kẻ ngoại đạo. Mười cái xác không đầu nằm la liệt trên boong tàu, máu loang lổ, bốc lên mùi tanh tưởi, ghê tởm, thu hút một vài con cá nhỏ đến gần.
Áo Lỗ Xích, Lý Hằng, Phàn Tiếp và Truật Đô đứng đó, chứng kiến cảnh tượng tàn bạo, khuôn mặt họ tái mét dưới ánh trăng, không dám thở mạnh, chỉ biết nín thở theo dõi. Không ai dám lên tiếng can ngăn, thậm chí cả Truật Đô, người vốn nổi tiếng cương trực, cũng chỉ biết siết chặt nắm đấm, đôi mắt khẽ cụp xuống, cố tránh nhìn thẳng vào cảnh tượng kinh hoàng đó, như thể muốn tự nhốt mình vào một thế giới khác. Nỗi sợ hãi đã biến Toa Đô thành một con thú khát máu, và họ không muốn trở thành nạn nhân tiếp theo của sự điên loạn đó. Án mạng oan khiên giữa nội bộ quân Nguyên Mông, dưới sự giận dữ mù quáng của Toa Đô, đã xảy ra. Mười tên lính canh vô tội đã phải bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của chính tướng quân mình, chỉ vì sự nghi ngờ và hoảng loạn của kẻ thù. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của biển cả, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt và chết chóc bao trùm lấy toàn bộ hạm đội, như một lời nguyền rủa cho sự xâm lược của chúng, báo hiệu một kết cục bi thảm hơn nữa đang chờ đợi.
Trong khi đó, những con thuyền Nguyên Mông không neo, cứ thế trôi dạt vô định trong đêm tối, đẩy chúng ngày càng gần hơn đến bãi cọc ngầm ở cửa sông Bạch Đằng – một cái bẫy chết người mà chúng không hề hay biết. Yết Kiêu, ẩn mình dưới làn nước, khẽ mỉm cười lạnh lùng. Ông biết rằng, trận chiến trên biển sắp bắt đầu, và quân Nguyên Mông sẽ phải trả giá đắt cho sự kiêu ngạo và sự tàn bạo của chúng, và số phận của chúng đã được định đoạt. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, như một tấm màn che giấu đi những bi kịch sắp diễn ra, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ và tiếng gió rít như lời ai oán của linh hồn những người lính đã khuất.