HỒI 185: THẦN ĐỒNG CHỈ TRẬN

 Bình minh tháng Ba năm 1288, sau đêm thảm sát Bạch Đằng, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua làn sương mỏng, rải rác trên mặt sông vẫn còn vương màu máu. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, mang theo những mảnh vỡ của chiến thuyền, những thi thể trôi dạt của quân Nguyên Mông và mùi tanh nồng của tử khí. Khúc sông Bạch Đằng giờ đây là một nghĩa địa khổng lồ, nơi giấc mộng bá quyền của kẻ xâm lược đã vĩnh viễn bị chôn vùi. Quân Đại Việt vẫn đang truy quét những tàn quân cuối cùng trên bờ, tiếng hò reo "Sát Thát!" vẫn vang vọng, nhưng giờ đây là tiếng reo mừng chiến thắng.

Trên boong chiếc thuyền chỉ huy, Trần Quốc Tuấn đứng sừng sững, thân hình tráng kiện, vẻ mặt trầm tư dõi theo dòng sông. Chiếc áo bào của ông còn vương mùi khói lửa, nhưng đôi mắt thì sáng rực tinh anh, không chút mệt mỏi. Bên cạnh ông là Trần Quang Khải, với gương mặt điềm tĩnh, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng cho mọi tình huống; Trần Khánh Dư, ánh mắt sắc lẹm vẫn quét dọc bờ sông tìm kiếm những kẻ địch còn sót lại; Phạm Ngũ Lão, khuôn mặt cương nghị nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ xót xa cho những sinh linh vô tội; và Yết Kiêu, thân hình lấm lem bùn đất, vừa từ dưới nước trở lên, đang lau khô thanh gươm của mình. Họ đều đã trải qua một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt ai nấy đều rạng ngời niềm tự hào và mãn nguyện.

"Tâu Hưng Đạo Vương, quân giặc đã bị tiêu diệt gần hết. Hạm đội của chúng đã trở thành phế tích dưới lòng sông này," Trần Khánh Dư báo cáo, giọng ông đầy phấn khích, nhưng vẫn giữ được sự kính trọng. Ông chỉ tay về phía những mảnh vỡ trôi lềnh bềnh, chất chồng lên nhau như những nấm mồ di động. "Chỉ còn vài tên lẻ tẻ cố gắng bơi vào bờ, nhưng chúng ta đã giăng lưới và bố trí quân mai phục sẵn. Không một tên nào thoát được! Ngay cả chuột cũng không lọt!"

Phạm Ngũ Lão khẽ gật đầu, khuôn mặt ông vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng đôi mắt sáng quắc. Ông đưa tay lên vuốt nhẹ bộ râu bạc, chậm rãi, trầm ngâm. "Đúng vậy, thưa Vương gia. Bãi cọc của chúng ta đã phát huy tác dụng ngoài sức tưởng tượng. Quân giặc hoàn toàn không kịp trở tay. Chúng không ngờ chúng ta lại có thể biến dòng sông này thành tử địa." Ông nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn vương một chút mụn gỗ li ti từ thanh kiếm đã vỡ tan, như một kỷ vật vô hình, một lời nhắc nhở về sự hy sinh cao cả.

Trần Quốc Tuấn khẽ thở dài, rồi chậm rãi nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực: "Chiến thắng này là của toàn dân Đại Việt, của ý chí và sự đoàn kết. Mỗi tấc đất, mỗi dòng sông đều thấm đẫm máu xương và tinh thần quật cường của chúng ta. Nhưng ta biết, đằng sau mỗi chiến công đều có những hy sinh thầm lặng. Chúng ta không thể quên những người đã ngã xuống, những con người dũng cảm đã góp phần làm nên kỳ tích này." Ông đưa mắt nhìn về phía cửa sông, nơi dòng nước xoáy vẫn cuồn cuộn chảy, như một dòng chảy không ngừng của thời gian và lịch sử, mang theo bao ký ức. "Bạch Đằng giang này sẽ mãi mãi là biểu tượng của lòng yêu nước và ý chí bất khuất. Một trang sử chói lọi của dân tộc ta! Muôn đời sau sẽ còn nhắc!"

Đúng lúc đó, một nhóm quân lính Đại Việt hớt hải chạy tới từ phía bờ sông, dẫn theo một bé gái. Cô bé chỉ khoảng mười tuổi, người ướt sũng, mái tóc đen nhánh bết vào khuôn mặt nhỏ nhắn, xanh xao vì lạnh. Đôi mắt em trong veo nhưng ánh lên vẻ kiên cường lạ thường, không chút sợ hãi. Em mặc một chiếc áo vải thô đã sờn rách, đôi chân trần lấm lem bùn đất, run rẩy nhẹ vì hơi lạnh của buổi sớm. Đó là Lê Thị Hoa, con gái của một ngư dân làng chài gần cửa sông, nổi tiếng khắp vùng về khả năng bơi lội và am hiểu luồng lạch, dòng chảy, được mệnh danh là "Nữ ngư tinh" của Bạch Đằng.

"Bẩm Hưng Đạo Vương! Chúng thần vừa tìm thấy cô bé này. Cô bé đã lặn xuống nước hàng trăm lần, chỉ điểm cho quân ta những vị trí cọc còn thiếu, và cả những dòng chảy xiết nguy hiểm nhất, nơi quân giặc chắc chắn sẽ bị cuốn vào! Nhờ có cô bé mà bãi cọc được hoàn thiện chỉ trong chớp mắt, kịp thời giáng đòn chí mạng!" Tên lính Vũ Đình, người dẫn đầu nhóm quân, cung kính bẩm báo, giọng đầy ngưỡng mộ và hơi thở hổn hển, tay hắn chỉ về phía Lê Thị Hoa. Hắn khẽ đẩy nhẹ Lê Thị Hoa tiến lên phía trước, vai em run lên bần bật, nhưng em vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định.

Trần Quốc Tuấn bước tới gần Lê Thị Hoa, cúi xuống nhìn em với ánh mắt trìu mến. Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp. "Con gái, con là Lê Thị Hoa phải không? Con đã làm một việc vô cùng dũng cảm, một việc mà ngay cả những tráng sĩ mạnh mẽ nhất cũng khó lòng làm được. Nhờ có con, bãi cọc của chúng ta mới trở nên hoàn hảo, và quân giặc mới bị tiêu diệt nhanh chóng đến vậy. Con là anh hùng của Đại Việt! Một anh hùng bé nhỏ nhưng vĩ đại!" Ông đưa tay định xoa đầu em, nhưng rồi khẽ khựng lại, đôi mắt ông chợt ánh lên vẻ lo lắng, một linh cảm bất an ập đến, như có điềm báo chẳng lành.

Lê Thị Hoa nhìn ông, đôi môi em mím chặt, khẽ gật đầu. Em không nói gì, nhưng ánh mắt em như muốn nói rằng, em đã làm điều em cần làm, một cách tự nguyện và không hối tiếc. Khuôn mặt nhỏ bé của em toát lên một vẻ trưởng thành đến lạ lùng, vượt xa cái tuổi mười, đầy kiên nghị.

Bỗng, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía xa bờ, nơi còn vài con thuyền Nguyên Mông đang cố gắng thoát ra, đã bị mắc cạn và đang chìm dần. Đó là tiếng của tên tướng Truật Đô, hắn và vài tên lính còn sống sót như Kha Đan, Mạnh Cát, Bắc Lai đang cố gắng bơi vào bờ, vật lộn trong dòng nước xiết, thân thể dính đầy bùn và máu. Hắn nhìn thấy Lê Thị Hoa, và trong ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa thù hận điên cuồng, hắn nghiến răng ken két, khuôn mặt méo mó vì căm tức. "Gián điệp! Con tiện nhân bé bỏng! Chính ngươi đã hại quân ta! Ngươi phải chết! Chết đi!"

Truật Đô ra hiệu cho tên lính Khắc Hổ, một xạ thủ thiện xạ còn sót lại của chúng, đang bơi vật vã nhưng vẫn cố gắng giương cung, tay hắn run lên từng đợt nhưng vẫn giữ chặt cung tên, ánh mắt hắn dán chặt vào Lê Thị Hoa. "Khắc Hổ! Bắn chết con bé đó! Cho nó biết thế nào là cái giá phải trả khi phản bội Đại Hãn! Đừng để nó sống sót! Bắn nhanh lên! Không được chậm trễ!"

Khắc Hổ nhanh chóng giương cung, tay hắn run rẩy vì lạnh và kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng nhắm thật chuẩn, ánh mắt hắn đầy căm hờn, tập trung tuyệt đối vào mục tiêu. Mũi tên sắt lạnh lẽo được nhắm thẳng vào Lê Thị Hoa, tiếng dây cung "Vút!" xé gió, khô khốc. Lê Thị Hoa dường như cảm nhận được nguy hiểm, em quay đầu lại nhìn về phía quân Nguyên, đôi mắt mở to, không một chút dao động, không chút sợ hãi.

"Không!" Trần Quốc Tuấn hô lớn, ông định lao tới che chắn cho Lê Thị Hoa, nhưng khoảng cách quá xa, và tốc độ mũi tên quá nhanh, ông chỉ có thể giơ tay ra trong vô vọng, gương mặt đầy thống khổ, tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng.

Tiếng "VÚT!" xé gió một lần nữa. Mũi tên bay thẳng về phía Lê Thị Hoa, xuyên qua không khí lạnh lẽo. Lê Thị Hoa không né tránh. Em nhìn thẳng vào mũi tên đang bay tới, đôi mắt em ánh lên sự kiên định, không chút sợ hãi hay hối tiếc. Một nụ cười nhỏ nở trên môi em, một nụ cười đầy bí ẩn và thách thức, như muốn chế giễu kẻ thù đang trong cơn tuyệt vọng.

"CỌC ĐANG ĐỢI CÁC NGƯƠI! Dưới đáy Bạch Đằng! Hãy xuống đó mà chịu tội!" Lê Thị Hoa hét lên, giọng em trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, vang vọng khắp khúc sông, át cả tiếng gió và tiếng sóng, như một lời nguyền rủa cuối cùng, một lời tiên tri đầy chết chóc, ghim sâu vào tâm trí kẻ thù, khiến chúng rợn tóc gáy.

Mũi tên găm thẳng vào ngực Lê Thị Hoa, xuyên qua trái tim nhỏ bé của em. Em ngã vật xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, nhìn về phía dòng sông. Máu tươi từ ngực em chảy ra, thấm đẫm chiếc áo vải mỏng, rồi hòa vào dòng nước. Dòng máu đỏ tươi của em lan nhanh ra mặt sông, loang lổ trên những con sóng, rồi bị dòng nước cuốn đi, trôi về phía bãi cọc ngầm. Nó như một nét vẽ của định mệnh, nhuộm đỏ khúc sông nơi những cọc nhọn đang sừng sững chờ đợi kẻ thù, một sự kết nối định mệnh giữa em và chiến thắng.

Trần Quốc Tuấn lao tới, quỳ xuống ôm lấy Lê Thị Hoa vào lòng, tay ông run rẩy, run lên bần bật. Nước mắt ông trào ra, hòa lẫn với máu của em. "Con gái! Con... con đã hy sinh vì đất nước! Con là anh hùng! Ôi, con gái của ta! Sao con lại ra đi sớm vậy! Đứa bé dũng cảm!" Giọng ông nghẹn ngào, bàn tay ông run rẩy nắm chặt bàn tay nhỏ bé của em, hơi ấm dần lạnh đi, từng hơi thở cuối cùng của em phả vào lòng ông, rồi tắt lịm, hơi thở cuối cùng bay theo gió.

"Tiểu Hoa! Không! Con ơi! Sao con dại dột thế này!" Phạm Ngũ Lão cũng chạy tới, khuôn mặt ông xót xa, đôi mắt rưng rưng, đỏ hoe. Ông không thể tin được rằng một đứa trẻ lại có thể hy sinh anh dũng đến vậy. Ông quỳ xuống, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh thản của em, nước mắt chảy dài trên má, hòa cùng nước mắt của Trần Quốc Tuấn, nhỏ xuống dòng sông.

Quân Đại Việt chứng kiến cảnh tượng đó, nỗi căm phẫn dâng trào đến tột độ, vượt qua mọi sự mệt mỏi. Tiếng la hét "Sát Thát! Sát Thát! Báo thù cho tiểu Hoa! Giết hết bọn giặc tàn ác!" vang lên dữ dội hơn bao giờ hết, như tiếng gầm của sư tử, rung chuyển cả không gian, vang vọng đến tận trời xanh. Hàng ngàn mũi tên khác được bắn ra, như một cơn mưa thép, trút xuống những tên lính Nguyên Mông còn sót lại, không cho chúng một đường sống.

"Giết! Giết hết bọn chúng! Không để một tên nào sống sót! Trả thù cho tiểu Hoa!" Trần Khánh Dư gầm lên, tay vung kiếm, lao thẳng về phía quân Nguyên đang bơi vào bờ, đôi mắt ông rực lửa căm thù, khuôn mặt đỏ bừng, đầy sát khí. "Các ngươi dám giết người vô tội! Chết đi! Chết hết đi!"

Truật Đô và các tên lính Kha Đan, Mạnh Cát, Bắc Lai nhìn thấy Lê Thị Hoa ngã xuống, nghe thấy lời thét cuối cùng của em, và thấy dòng máu em nhuộm đỏ dòng sông, một nỗi sợ hãi ghê rợn bao trùm lấy chúng, hơn cả cái chết. Chúng biết, lời nguyền của con bé đã ứng nghiệm, tử thần đang gọi tên chúng. Dòng chảy xoáy tử thần mà Lê Thị Hoa đã chỉ điểm, giờ đây như một cánh cổng địa ngục, cuốn chúng vào sâu hơn vào bãi cọc.

"Cái gì thế này?! Dây thừng! Khốn kiếp! Cứu ta với!" Truật Đô thét lên khi chân hắn bị một sợi dây thừng giăng mắc dưới nước vướng chặt, kéo hắn xuống nước. Hắn cố gắng giãy giụa, vùng vẫy dữ dội, bọt nước sủi lên quanh hắn, nhưng vô vọng. "Không! Ta không thể chết ở đây! Ta không thể chết dưới tay lũ mọi rợ này! Ta là tướng quân của Đại Hãn! Ta sẽ không chết!" Hắn vùng vẫy dữ dội, nhưng một mũi lao do tướng Hoàng Bá (một trong những dũng tướng dưới trướng Trần Khánh Dư) ném ra đã xuyên thủng bụng hắn, ghim chặt hắn vào một cọc gỗ nhô lên, khiến hắn chìm hẳn, máu loang nhanh trong nước, thân thể co giật rồi bất động, đôi mắt hắn mở trừng trừng dưới nước, nhìn thấy những cọc gỗ như những ngọn giáo tử thần.

Tên lính Khắc Đan cố gắng bơi về phía một mỏm đá gần bờ, thở hổn hển, tay hắn cào cấu vào đá, cố gắng bám trụ, móng tay rướm máu. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước, hy vọng tìm được một khe hở. Nhưng một mũi tên khác của tên lính Đại Việt Vũ Kỳ đã găm thẳng vào thái dương hắn, khiến hắn chết ngay lập tức, ngã xuống nước, thân thể co giật vài cái rồi bất động, khuôn mặt biến dạng vì kinh hoàng. Tên Mạnh CátBắc Lai bị quân Đại Việt bao vây, bị đánh đập dã man bằng báng súng, gươm giáo, rồi bị dìm chết dưới làn nước lạnh giá, tiếng kêu cứu của chúng bị át bởi tiếng hò reo chiến thắng của quân ta, vang dội khắp sông, báo hiệu sự kết thúc của một cuộc chiến.

Dòng máu của Lê Thị Hoa trôi dạt, hòa vào khúc sông Bạch Đằng, như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về sự hy sinh cao cả của một nữ anh hùng nhỏ tuổi. Em đã trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước mãnh liệt, cho ý chí quật cường của cả một dân tộc. Cái chết của em, tuy đau thương, nhưng đã trở thành một phần của chiến thắng vĩ đại, một lời cảnh báo đanh thép cho bất kỳ kẻ thù nào dám xâm phạm bờ cõi Đại Việt, rằng mỗi tấc đất này đều được bảo vệ bằng máu và xương của những người con yêu nước, không ngừng nghỉ.