HỒI 53: KHÍ PHÁCH THIÊN AN

Toàn bộ điện Rồng chìm trong một sự kinh ngạc tột độ, không ai có thể thốt nên lời. Các quan lại nhìn nhau, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Họ chưa từng thấy một hành động nào táo bạo, quyết liệt và đầy khí phách đến thế từ một vị vua. Lời đe dọa của thiên triều, biểu tượng của sự uy hiếp, đã bị đốt cháy, bị thiêu rụi thành hư vô ngay trước mặt sứ giả của chúng, một sự sỉ nhục trả lại gấp bội, một lời thách thức không cần ngôn từ.

Trên khuôn mặt của Sài Thung và tùy tùng, vẻ kiêu ngạo ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng, sững sờ, đôi khi là chút sợ hãi. Đôi mắt ti hí của hắn trợn trừng, không thể hiểu nổi hành động dũng cảm đến mức khó tin này. Hắn ta chưa từng thấy một vị vua nào dám công khai chống đối Đại Hãn theo cách trực diện và đầy khinh miệt đến vậy. Sự tức giận bắt đầu dấy lên trong hắn, nhưng cũng xen lẫn sự e dè trước khí phách uy nghi của vị Hoàng đế Đại Việt. Đây là một đòn giáng mạnh vào sự tự tôn của kẻ chinh phục, khiến hắn ta cảm thấy như bị tát thẳng mặt. Sài Thung đứng bất động, trơ ra giữa điện, không biết phải phản ứng ra sao. Hắn ta đã quen với những lời cầu xin, sự run sợ, chứ không phải sự khinh miệt đến tột cùng này.

Khi cuộn chiếu thư chỉ còn là một nắm tro tàn mỏng manh, nhẹ bẫng, Trần Thánh Tông bình thản thả nó xuống một chiếc lư hương bằng đồng đặt gần đó. Ngài quay lại, nhìn thẳng vào Sài Thung, ánh mắt sắc như dao, chứa đựng một lời thách thức không cần ngôn từ, một lời tuyên bố không thể chối cãi. Không nói một lời, nhưng hành động ấy đã nói lên tất cả, vang vọng hơn ngàn vạn lời lẽ hùng hồn: "Đại Việt sẽ không thần phục! Đại Việt sẽ không cúi đầu! Đại Việt sẵn sàng chiến đấu!" Đó là một thông điệp rõ ràng, không thể bị hiểu sai.

Sự khâm phục dâng lên trong lòng mỗi người con Đại Việt chứng kiến khoảnh khắc ấy. Từ sự hoang mang, lo sợ ban đầu, giờ đây thay thế bằng một niềm tự hào mãnh liệt, một sự tự hào dân tộc không thể bị dập tắt, một ý chí quật cường. Hành động của Trần Thánh Tông không chỉ là một sự thể hiện khí phách phi thường của cá nhân ngài, mà còn là một lời tuyên bố đanh thép gửi tới toàn bộ đế quốc Nguyên Mông: Đại Việt sẵn sàng chiến đấu đến cùng để bảo vệ chủ quyền và danh dự của mình, không một chút do dự, không một chút lùi bước.

Ngọn lửa thiêu rụi chiếu thư không chỉ đốt cháy lời lẽ uy hiếp, mà còn thổi bùng lên ngọn lửa ý chí bất khuất trong lòng mỗi người dân Đại Việt, biến sự sợ hãi thành căm phẫn và quyết tâm chiến đấu. Từ khoảnh khắc đó, không còn ai nghi ngờ về con đường mà Đại Việt sẽ đi: đó là con đường của sự kháng cự oanh liệt, con đường của tự do và độc lập, dù phải trả giá bằng máu xương.

Sự bàng hoàng của Sài Thung dần chuyển sang cơn giận dữ tột độ. Hắn ta không thể chấp nhận được sự sỉ nhục công khai này. "Ngươi... Ngươi dám!" hắn ta gằn giọng, đôi mắt ti hí đỏ ngầu. "Ngươi sẽ phải hối hận vì sự ngông cuồng này! Đại Hãn sẽ đích thân đến đây, và khi đó, toàn bộ An Nam sẽ biến thành biển lửa!" Hắn ta quay phắt người, vung tay ra hiệu cho tùy tùng, mặt đằng đằng sát khí. "Đi! Chúng ta trở về báo cáo với Đại Hãn! Để xem kẻ nào sẽ cười cuối cùng!"

Đoàn sứ giả Nguyên Mông vội vã rời khỏi điện Rồng, bỏ lại đằng sau một không khí nén chặt, một sự căng thẳng tột cùng. Tiếng bước chân thô bạo của chúng vang lên khô khốc trên nền đá, như tiếng trống báo tử, nhưng lần này, nó không còn gieo rắc nỗi sợ hãi thuần túy, mà đã nhen nhóm lên một ngọn lửa khác – ngọn lửa của sự căm thù và ý chí phục thù trong lòng người Đại Việt.

Khi đoàn sứ giả khuất bóng, Trần Thánh Tông quay lại, ánh mắt ngài quét một lượt qua các vị quan đang đứng sững sờ. Giờ đây, khuôn mặt họ không còn vẻ hoang mang, sợ hãi như trước, mà thay vào đó là sự kiên định, sự căm phẫn và một niềm tin mãnh liệt vào vị vua của mình. Hành động của ngài đã gột rửa mọi sự nghi ngờ, mọi sự dao động.

"Các khanh đã nghe rõ chiếu thư của Nguyên Mông," Trần Thánh Tông cất giọng, giọng nói trầm hùng, vang vọng khắp điện, như tiếng chuông đồng. "Chúng coi ta là man di, là nô lệ. Chúng muốn biến Đại Việt thành con đường cho vó ngựa xâm lược, thành nơi cung cấp lương thảo và binh lính cho cuộc chiến tàn bạo của chúng. Chúng sỉ nhục tổ tiên ta, sỉ nhục nền độc lập của Đại Việt!"

Ngài dừng lại một lát, ánh mắt đanh thép. "Hành động đốt chiếu thư không chỉ là biểu hiện của sự khinh thường đối với những lời uy hiếp đó, mà còn là lời tuyên bố rõ ràng nhất của ta trước thiên hạ: Đại Việt thà chết chứ không chịu làm nô lệ! Thà đổ máu xương để bảo vệ giang sơn xã tắc, còn hơn sống hèn nhát dưới gót giày quân thù!"

Một làn sóng hưởng ứng vang lên khắp điện Rồng. "Vạn tuế! Vạn tuế! Đại Việt vạn tuế!" Tiếng hô vang dội, không còn là những lời rụt rè mà là sự bùng nổ của lòng nhiệt huyết.

"Giờ đây, chiến tranh là điều không thể tránh khỏi," Trần Thánh Tông tiếp tục, giọng ngài trầm hơn, mang theo sự nghiêm nghị của một vị lãnh đạo sắp đưa ra quyết sách lịch sử. "Ta triệu tập các khanh đến đây không phải để bàn có nên đánh hay không, mà là bàn cách đánh như thế nào để giành chiến thắng!"

Và đó là khởi đầu của một cuộc họp trọng đại, nơi các chiến lược kháng chiến được vạch ra một cách tỉ mỉ, dưới sự đồng lòng của toàn thể triều đình. Trần Thủ Độ, dù tuổi cao nhưng vẫn đầy khí phách, bước lên đầu tiên. "Tâu bệ hạ, dân ta có câu 'nước mất nhà tan'. Họa xâm lăng đã đến tận cửa. Toàn dân Đại Việt xin nguyện đồng lòng, quyết tử giữ vững non sông!" Lời nói của ông cụ già nhưng đầy sức mạnh, như một lời thề.

Trần Quốc Khải, một vị quan lão thần khác, cũng phụ họa: "Bệ hạ đã thể hiện khí phách của một vị minh quân. Giờ đây, chỉ có dốc toàn lực chuẩn bị, khơi dậy lòng yêu nước trong toàn dân, mới mong chống lại họa lớn này." Ông nhấn mạnh tầm quan trọng của việc huy động sức mạnh toàn dân.

Trần Thánh Tông nhìn các quan, gật đầu hài lòng. Ngài biết rằng mình không cô độc trên con đường chông gai này. "Vậy, ta truyền lệnh xuống toàn cõi Đại Việt:"

  1. Huy động toàn dân, toàn quân: Tất cả trai tráng đủ tuổi phải tập trung luyện binh, chuẩn bị vũ khí. Người già, phụ nữ, trẻ em cũng phải chuẩn bị di tản, tích trữ lương thực, sẵn sàng tiêu thổ kháng chiến nếu cần. Mọi làng xóm, mọi gia đình đều phải trở thành một pháo đài.

  2. Thực hiện chính sách "vườn không nhà trống": Lệnh cho dân chúng các vùng biên giới và nơi quân thù có thể đi qua phải phá bỏ nhà cửa, ruộng vườn, không để lại bất cứ thứ gì có thể tiếp tế cho quân giặc. Ngay cả kinh thành Thăng Long cũng phải sẵn sàng cho việc sơ tán, biến một kinh đô sầm uất thành một bãi đất trống nếu cần. Đây là một quyết sách đau lòng nhưng cần thiết.

  3. Tăng cường lực lượng thủy quân: Đẩy mạnh việc đóng thêm thuyền chiến, rèn luyện binh lính thủy quân một cách cấp tốc, chuẩn bị thêm hàng vạn cọc gỗ cho trận địa Bạch Đằng. Toàn bộ nguồn lực quốc gia được dồn vào đây.

  4. Tập trung vào luyện binh, luyện khí: Khẩn trương huấn luyện quân đội theo các chiến thuật đối phó với kỵ binh hùng mạnh và thủy quân đang được Nguyên Mông gấp rút xây dựng. Mỗi binh sĩ phải trở thành một chiến binh thiện chiến.

  5. Cử người giỏi đi đốc thúc các trấn: Phái các vị tướng lĩnh, quan lại tài năng đi khắp các trấn, đảm bảo mọi mệnh lệnh được thi hành nghiêm ngặt và nhanh chóng, không một chút chậm trễ.

Đặc biệt, Trần Thánh Tông quay sang Thượng Hoàng Trần Thái Tông (người đã nhường ngôi cho Thánh Tông nhưng vẫn nắm giữ quyền lực tối cao trong việc quân sự và là trụ cột tinh thần của triều đình): "Thượng Hoàng, việc quân quốc trọng yếu này, liên quan đến sự tồn vong của xã tắc, xin Thượng Hoàng cùng toàn thể triều đình đồng lòng, cùng với Quốc Công Tiết Chế Trần Quốc Tuấn lãnh đạo toàn dân kháng chiến!"

Trần Thái Tông, với khuôn mặt cương nghị và kinh nghiệm chiến trường dày dặn, đứng dậy, dõng dạc tuyên bố, giọng ông vang vọng khắp điện, truyền thêm sức mạnh cho mọi người: "Con trai ta đã thể hiện ý chí sắt đá của Đại Việt. Giờ đây, không có con đường nào khác ngoài chiến đấu, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Toàn dân ta sẽ là một khối thống nhất, cùng chung một ý chí, một khát vọng tự do. Kẻ nào còn dám có ý định hàng giặc, ươn hèn, sẽ bị trừng trị thích đáng, không dung thứ!" Lời nói của ông như đinh đóng cột, dẹp tan mọi ý nghĩ lung lay, mọi sự dao động còn sót lại.

Cả triều đình đồng thanh hô vang: "Nguyện theo lời bệ hạ! Quyết tử giữ vững non sông!" Tiếng hô vang vọng khắp điện Rồng, lan ra ngoài, báo hiệu một kỷ nguyên mới của sự kháng chiến oanh liệt, một thời kỳ lịch sử đầy máu và nước mắt nhưng cũng đầy vinh quang.

Từ khoảnh khắc đó, Đại Việt chính thức bước vào trạng thái chiến tranh toàn diện, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sinh tử với đế chế hùng mạnh nhất thế giới. Hành động đốt chiếu thư của Trần Thánh Tông không chỉ là một cử chỉ dũng cảm, mà còn là ngọn đuốc thắp sáng ý chí dân tộc, biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh, biến sự sỉ nhục thành động lực để chiến đấu. Mối họa Nguyên Mông đã cận kề, nhưng Đại Việt không còn run sợ. Thay vào đó, cả dân tộc đã đứng dậy, sẵn sàng nghênh chiến với định mệnh, dưới sự lãnh đạo tài tình của nhà Trần và những vị tướng kiệt xuất. Cuộc chiến vĩ đại nhất trong lịch sử Đại Việt sắp sửa bắt đầu, và Bạch Đằng Giang đang chờ đợi để trở thành chứng nhân lịch sử cho một chiến công hiển hách nữa.