HỒI 54: LỜI TUYÊN CHIẾN VÔ HÌNH

Ngọn lửa bùng lên từ cuộn chiếu thư đã tàn, nhưng dư âm của hành động ấy thì vẫn còn nguyên vẹn, mạnh mẽ và vang dội hơn bất kỳ lời tuyên bố hùng hồn nào từng được thốt ra từ cửa miệng. Tro tàn từ tấm lụa vàng óng ả bay lất phất trong không khí điện Rồng, như những mảnh vụn của sự kiêu ngạo đang tan biến vào hư vô. Trần Thánh Tông vẫn đứng đó, ngay giữa trung tâm điện đình, dáng vẻ uy nghi, hoàng bào rủ xuống không một nếp nhăn, thân hình cao lớn của ngài như một tượng đài bất khuất. Ánh mắt cương nghị của ngài như ngọn đuốc rực sáng giữa màn đêm dày đặc, chiếu thẳng vào tâm can kẻ thù, không một chút e dè hay sợ hãi. Hành động đốt chiếu thư không chỉ là sự biểu thị thái độ khinh bỉ tột cùng, mà chính là một lời tuyên chiến vô hình, được gửi đi không bằng lời nói mà bằng một hành động đầy khí phách, vang dội khắp cõi Đại Việt và dội thẳng vào mặt đế quốc Nguyên Mông hùng cường, tự xưng là thiên triều bách chiến bách thắng.

Sài Thung và tùy tùng của hắn vẫn còn đang trong cơn bàng hoàng tột độ, kinh hãi đến mức thân thể như bị hóa đá. Khuôn mặt vốn ngạo mạn, trịch thượng và đầy vẻ khinh khỉnh của tên tướng quân giờ đây méo mó đi vì sự sửng sốt tột độ, không còn giữ được chút phong thái nào của kẻ bề trên. Đôi mắt ti hí vốn luôn ánh lên vẻ sắc lạnh, tàn nhẫn, giờ đây trợn trừng hết cỡ, cố gắng nắm bắt và thấu hiểu những gì vừa xảy ra. Hắn ta không thể tin vào những gì vừa diễn ra ngay trước mắt hắn, một hành động bất kính và dũng cảm đến mức khó tin, vượt ngoài mọi khuôn khổ mà hắn từng biết. Trong suốt lịch sử chinh phạt và bành trướng của Nguyên Mông, mọi đế vương, từ những vị vua hùng mạnh của các đế quốc lớn đến những thủ lĩnh bộ tộc nhỏ bé, khi tiếp chiếu thư của Đại Hãn đều run rẩy quỳ gối, cúi đầu thấp kém, vội vàng đáp ứng mọi yêu sách một cách thấp hèn, mong cầu một chút bình yên giả tạo. Nhưng vị vua của An Nam này, một nước nhỏ bé ở phương Nam, một lãnh thổ mà chúng coi là man di lạc hậu, lại dám đốt cháy chiếu thư ngay trước mặt hắn, trước mặt bá quan văn võ của chính mình! Điều đó vượt quá mọi tưởng tượng và sự hiểu biết của hắn về các quốc gia đã bị Mông Cổ chinh phục, phá vỡ mọi quy tắc mà hắn từng cho là bất di bất dịch.

Sự im lặng của Sài Thung không phải là sự tôn trọng hay chấp nhận, mà là sự choáng váng, một cú sốc lớn chưa từng có giáng thẳng vào sự kiêu ngạo đã ăn sâu vào máu thịt của hắn. Hắn đứng trân trân, bất động như một khúc gỗ mục, không nói nên lời, cố gắng tìm kiếm một lời lẽ hống hách nào đó để phản ứng, để lấy lại thế thượng phong đã mất, để dập tắt ngọn lửa khí phách đang bùng cháy trước mặt. Nhưng tất cả đều mắc nghẹn trong cổ họng, bị dập tắt bởi khí phách uy nghi của Trần Thánh Tông và sức mạnh vô hình từ hành động của ngài. Ngọn lửa nhỏ bé từ chiếu thư, tưởng chừng yếu ớt, như đang thiêu cháy cả sự tự tin và vẻ bề trên của hắn, phơi bày sự bất lực của một kẻ kiêu căng trước một ý chí kiên cường, bất khuất. Hắn chợt nhận ra rằng, Đại Việt không phải là một vương quốc dễ dàng khuất phục, không phải là một mục tiêu tầm thường, yếu ớt như những nơi hắn đã từng đi qua.

Cả đoàn sứ giả Nguyên Mông đều chìm trong sự ngỡ ngàng, đứng chết lặng như những bức tượng, hoàn toàn bị tê liệt bởi khoảnh khắc đó. Khuôn mặt của chúng từ chỗ bất cần, khinh khỉnh, đầy vẻ tự mãn giờ đây lộ rõ vẻ hoang mang và cả một chút sợ hãi không thể che giấu. Ánh mắt các tùy tùng liếc nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía vị Hoàng đế Đại Việt với một sự e dè chưa từng có, một nỗi lo sợ không thể lý giải. Họ đã mang theo lời đe dọa, mang theo chiếu thư của một đế chế bất khả chiến bại, một đế chế đã san phẳng cả những nền văn minh vĩ đại, nhưng chính họ lại bị chấn động bởi hành động không lời này, bởi khí phách của một vị vua ở một phương xa mà họ từng khinh miệt.

Trần Thánh Tông không nói thêm một câu nào, không một lời chỉ trích, không một lời giải thích. Ngài chỉ nhìn thẳng vào Sài Thung, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy uy lực, như lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng vào tâm trí kẻ địch, khiến hắn phải run sợ. Sự quả cảmdứt khoát của ngài đã tạo ra một áp lực vô hình, một sức nặng không thể chịu nổi, đè nặng lên vai tên sứ giả Nguyên, khiến hắn cảm thấy ngộp thở. Không cần lời lẽ, hành động đã nói lên tất cả: không có sự thần phục, không có sự nhượng bộ, chỉ có sự kháng cự đến cùng. Đây là lời tuyên bố đanh thép nhất, rõ ràng nhất, không thể bị hiểu sai.

Sau khoảnh khắc bàng hoàng và nhục nhã ấy, Sài Thung chợt bừng tỉnh, nhận ra rằng hắn ta không thể ở lại thêm một giây nào nữa để hứng chịu sự sỉ nhục này. Mọi lời lẽ uy hiếp, mọi sự ngạo mạn đều trở nên vô nghĩa, bị vô hiệu hóa trước khí phách hiên ngang này. Với một vẻ mặt tức tối và thất bại, không kịp chờ đợi bất kỳ lời tiễn biệt hay phép tắc ngoại giao nào, Sài Thung phải vội vã rút lui khỏi điện Rồng. Hắn ta bước đi nhanh chóng, không còn giữ được vẻ nghênh ngang, hiên ngang, tự mãn lúc ban đầu mà thay vào đó là sự vội vàng, lúng túng, gần như là chạy trốn. Đoàn tùy tùng cũng vội vàng theo sau, ánh mắt cúi gằm, tránh né mọi ánh nhìn của các quan lại Đại Việt, như những kẻ bại trận phải bỏ chạy khỏi chiến trường.

Hành động của Sài Thung, một kẻ vốn kiêu ngạo, đầy tự phụ, giờ đây lại phải vội vàng tháo chạy, càng khiến cho khí phách của Trần Thánh Tông thêm rạng rỡ, làm sống dậy niềm tự hào và sự khâm phục tột độ trong lòng bá quan văn võ. Tiếng xì xào, tiếng bàn tán râm ran nổi lên khắp điện, nhưng không phải là sự sợ hãi, không phải là sự hoảng loạn, mà là sự hưng phấn tột độ, sự khẳng định ý chí chiến đấu, niềm tin vào một tương lai độc lập. Họ đã thấy rõ con đường, đã thấy rõ niềm tin và lòng dũng cảm từ vị vua của mình.

Trong triều đình, các quan lại từ chỗ hoang mang, lo sợ, ánh mắt thất thần, giờ đây đều nhìn nhau với ánh mắt rạng ngời, đầy quyết tâm, như thể một gánh nặng vừa được trút bỏ, một luồng sinh khí mới vừa tràn vào. Bầu không khí căng thẳng đã được xua tan bởi một làn sóng tự hào dân tộc mãnh liệt, một cảm giác đoàn kết sâu sắc chưa từng có. Họ hiểu rằng, vua của họ đã lựa chọn con đường dũng cảm nhất, con đường của danh dự và sự sống còn, con đường không có lối thoát lùi, và giờ đây, mỗi người trong số họ đều phải sát cánh bên ngài, đồng lòng nhất trí, để bảo vệ giang sơn, để viết nên một trang sử mới bằng máu và nước mắt.

Lời tuyên chiến vô hình của Trần Thánh Tông đã chính thức được gửi đi, không chỉ đến Nguyên Mông mà còn đến toàn thể dân chúng Đại Việt. Ngọn lửa thiêu rụi chiếu thư không chỉ là biểu tượng cho sự khước từ mọi uy hiếp, mọi sự áp đặt từ kẻ thù, mà còn là một tia lửa thổi bùng lên ngọn lửa kháng chiến trong toàn dân Đại Việt, biến sự sợ hãi thành căm phẫn, và căm phẫn thành quyết tâm chiến đấu đến cùng. Hành động này là lời hiệu triệu mạnh mẽ nhất, rõ ràng nhất, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi giữa một đế quốc khổng lồ, tưởng chừng bất khả chiến bại, và một dân tộc kiên cường, bất khuất, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của mình. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi tiếng vó ngựa của quân xâm lược vang vọng từ phương Bắc, để rồi Đại Việt sẽ đáp trả bằng tất cả sức mạnh và lòng quả cảm của mình. Cuộc chiến vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc đã chính thức được khai mở.